Trương Kiến Đình cười ha hả mấy tiếng, ra vẻ thần bí hạ giọng giải thích.
- Các ngươi nghĩ thế à. Hai tên Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An ra ngoài làm việc gần một năm không trở về. Vì sao không về. Còn không phải ở trên người Triệu Tiến này moi được một món ngân lượng lớn không còn muốn trở về ăn nói, đi nơi nào đó hưởng thụ sung sướng rồi. Hiện giờ mấy vị đại gia ở Nam Kinh cũng biết được con dê béo này rồi. Bằng vào cái gì không tới cắt một đao.
Ánh mắt ai nấy đều có chút đỏ lên, vừa nghe vừa gật đầu có người đột nhiên nói.
- Loại việc này chúng ta mò được chỗ tốt nào không? Mã diêm vương kia chính là kẻ trong mắt không có lấy một hạt cát đấy, thật kiếm tiền vất vả quá.
Trương Kiến Đình phát lời thề thốt nói.
- Nhưng Mã diêm vương không bạc đãi người làm việc. Sự tình lần này, chúng ta ít nhất bỏ vào túi tám vạn lượng.
Tất cả đều không phải người ngu dốt, nói tới mức này, cũng ngẫm nghĩ ra được một số việc. Không đợi mọi người hỏi, Trương Kiến Đình đã nói.
- Mọi người bất mãn, việc quan lần này là Hồ đại gia dặn dò. Nhưng trước khi sắp đi, Mã đô đường còn gọi ta tới dặn dò trước mấy câu. Lão nhân gia ông ta nếu đã nói tới như vậy, chúng ta còn có cái gì không tin đây.
Ba người còn lại ồ lên, một người hưng phấn vỗ ván sàn một cái, giọng điệu cao vút lại vội vàng đè thấp xuống.
- Trương đầu ngươi không nói sớm. Mã diêm... không, Mã đô đường kia làm việc nhớ kỹ kẻ dưới chúng ta, khẳng định không bạc đãi.
Trương Kiến Đình bông đùa nói.
- Ta muốn nói sớm, vậy không phải kẻ nào cũng biết rõ. Sự tình chia ngân lượng cũng phải ít đi mấy người mới tốt.
Mọi người cười ồ.
Tuy nhiên khơi mào hưng phấn thoáng qua, lập tức có người nảy sinh nghi ngờ.
- Trương đầu, cái việc quan sai lớn cỡ này chỉ có bốn người chúng ta tới làm thôi sao? Hay đây là cái bẫy. Mã đô đường chính là không phải kẻ xuất thân đất Nam Kinh chúng ta.
Trương Kiến Đình hừ một tiếng nói.
- Sao là bẫy được. Ngươi cho rằng chỉ bốn kẻ chúng ta sao? Lúc vào ở trọ ta đi chuồng ngựa nhìn thấy ám ký bên đó rồi. Hậu thiên hộ cũng có đưa Tiểu kỳ tới. Bọn họ cải trang ăn vận thành thương nhân, hôm trước từ nơi này vừa đi đấy, xem chừng hẳn tới được cái trang kia của Triệu Tiến rồi. Trong ứng ngoại hợp, chúng ta nhiều tinh nhuệ như vậy, còn lột không được một tên côn đồ thôn quê sao?
Lần này tất cả đều yên lòng rồi, có người cười khùng khục nói.
- Dù sao đổ sự tình Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An lên người Triệu Tiến, không chết cũng phải để cho y mất đi một lớp da. Mưu sát thân vệ thiên tử, gán ghép tội danh như vậy, cả đời này của y cũng không oan khuất rồi.
- Cũng chưa hẳn chỉ có con đường chết, ngoan ngoãn cầm ra một số ngân lượng lớn, còn có con đường sống.
Tất cả lại cười vang, Trương Kiến Đình cười gật đầu nói.
- Mọi người biết rõ sự tình trong chuyện này, nhưng lúc làm việc cũng phải có chừng mực. Nghe nói sau lưng Triệu Tiến đó có Ngự sử ở kinh sư làm chỗ chống lưng.
- Ngự sử sao?
Có người hỏi ngược lại một câu, cười vang càng thêm to tiếng.
- Bậc hủ nho đó cũng chỉ hù được chính bọn chúng. Chúng ta cũng không chịu quản hạt. Nam Trấn phủ ti thật không đếm xỉa tới đám hủ nho đó. Vạn tuế gia càng không đếm xỉa tới.
Mọi người đều nói tràn đầy tin tưởng.
Trên đời này chỉ có Nam trấn phủ ti bên trong Cẩm Y Vệ mới có quyền lực giữ quyền trừng trị Cẩm Y Vệ phạm vương pháp, thậm chí ngay cả Đông Xưởng cũng không được. Mặc dù quyền thế đè ép, nhưng bọn đầu lĩnh Đông Xưởng làm việc cũng phải điều Cẩm Y Vệ sang, giữa lẫn nhau đều có ăn ý. Cho dù lão đại cỡ như Xưởng công cũng phải bận tâm mặt mũi người làm sai vặt bên dưới, sẽ không bức bách quá lắm. Còn về Cẩm Y Vệ của Nam Kinh, vậy lại càng cách một tầng, tuy nói chẳng khác gì là chỗ bị lạnh nhạt, nhưng thật ra cũng là nơi chốn không có phép vua.
Huống chi Vạn Lịch hai mươi năm trở lại đây Hoàng đế vốn dĩ không thượng triều, ngay cả tấu chương gì cũng không có phúc đáp, thậm chí không sẵn lòng giao thiệp với quan văn ngoại triều. Kẻ tin dùng tới chỉ là một số ít nơi của bọn hoạn quan và Cẩm Y Vệ nội cung. Nhiều năm qua như vậy, trước giờ chưa từng có kẻ nào buộc tội Cẩm Y Vệ thành công.
Tuy nói có số lão đại bọn chúng đắc tội không nổi, nhưng một Ngự sử thất phẩm lại không ở trong mắt bọn họ. Mặc dù kẻ này tiền đồ vô lượng, ngay cả Tuần phủ và Tuần án khắp nơi cũng phải kiêng dè, nhưng Cẩm Y Vệ lại không màn tới, bởi vì giữa hai bên vốn dĩ không dính dáng nhau, cách biệt mấy tầng.
Càng nói càng nắm chắc, Trương Kiến Đình nhìn thuộc hạ tâm tình trở nên cao ngạo, vừa lòng gật đầu mở miệng nói.
- Việc quan sai ngày mai làm, tối nay chúng ta trước hết vui vẻ đã đời một chút.
Theo phồn thịnh của Hà Gia Trang, thành Từ Châu đã thành một đầm nước chết, vốn rằng chẳng nổi lên được một gợn sóng. Ở trong cục diện vắng lặng tử khí váng vất như vậy, có Cẩm Y Vệ đi vào, hay là tới nơi này tra án, lập tức toàn thành kinh động, tin tức nhanh chóng truyền khắp các nơi.
Tra xét Tri châu Đồng Hoài Tổ sao? Loại quan lại châu phủ vô năng nhát gan có cái gì đáng tra đây. Tra xét Tham tướng Chu Bảo Lộc sao? Đấy chính là Đại tướng được triều đình ban chức, muốn động vào nhất định phải có thánh chỉ. Mấy Cẩm Y Vệ mặc thường phục tiến vào này làm được cái gì.
Tính đi tính lại, mọi người cũng nghĩ tới đích ngắm của Cẩm Y Vệ là ai. Không có gì bất ngờ, chỉ sợ chính là người trong hai năm qua tiếng tăm đồn xa, uy phong vô hạn, Triệu tiến, Tiến gia rồi.
Tri châu Đồng Hoài Tổ cho dù vô năng nhát gan thế nào, cũng coi như là quan phụ mẫu trong châu thành này, hơn nữa bởi vì duyên cớ Triệu Tiến ôm lãnh lương sai, tài phú cũng được dư dả, trong tay có ngân lượng, dùng để điều động người, tin tức cũng không bế tắc.
Từ miệng tôi tới nghe được Đông Xưởng Cẩm Y Vệ vào thành tra án. Chợt nghe được tin tức này, trên mặt Đồng Hoài Tổ huyết sắc cũng không có. Sau khi sửng sốt trố mắt nửa ngày trời, cả người không ngừng run rẩy, mồ hôi tầng tầng lớp lớp chảy ra, giống như dáng vẻ sốt lúc gặp gió lạnh. Làm tôi tớ sợ tới mức cho rằng ông ta mắc bệnh nặng, lớn tiếng hô hai câu mới gọi người tỉnh lại.
Sau khi Đồng Hoài Tổ tỉnh táo, cũng không cố gắng kiềm nén tâm tình gì, vội vàng chỉ bảo người đi gọi Vương sư gia, sau đó gọi thư đồng đi kêu phu nhân nhà mình.
Tôi tớ và thư đồng cũng hiểu rõ quan phủ hơn người bình thường, nghe thấy "Cẩm Y Vệ" ba chữ này dĩ nhiên hiểu được sự tình không ổn, chính bọn họ cũng hoảng hốt, sợ tra xét Đồng Hoài Tổ liên lụy tới chính mình, được sai bảo vội vàng lui ra ngoài.
Không ngờ rằng mới chạy ra tới sân đã bị Đồng Hoài Tổ cao giọng hô trở về. Tri châu dù gì cũng là quan to Tòng ngũ phẩm, khó có được lúc thất kinh hoảng loạn thế này. Song vừa nghĩ tới dính dáng với Đề Kỵ, cũng không lấy làm quái lạ..
Nhưng sự tình vẫn là khiến cho tôi tớ và thư đồng sợ hãi, lúc chạy tới sắc mặt lão gia nhà mình trắng bệch, mắt thấy đã muốn té xỉu trên đất. Nhưng hiện giờ lại cả mặt vui mừng, thật giống như sắp thăng quan phát tài. Chẳng lẽ bị dọa tới mức điên điên khùng khùng rồi sao? Càng cổ quái hơn chính là, lão gia còn bảo mình mang rượu lên, lại còn dặn dò đầu bếp làm mấy món ăn ngon, xem ra thật sự là điên rồi.