Dù sao trại rơi vào hoàn cảnh lần này, bọn họ nhất định cũng phải gánh vác lấy một phần, nếu như Triệu Tự Doanh truy cứu tới điều này, tất cả thật sự không dám nghĩ tới.
Vốn rằng trước đây nghe nói Triệu Tự Doanh dũng mãnh, cũng từng tận mắt nhìn thấy qua, nhưng lần này xem ra lại có hiểu biết mới. Đầu tiên là cảm thấy những kẻ vây trại này đã rất mạnh, đội hình di chuyển đều rất có lề lối, lại có cung thủ, lại có đội nhân mã, thời điểm công trại cũng tầng tầng lớp lớp ép vào, làm cho người ta khó lòng phòng bị.
Nhưng đợi đến khi Triệu Tự Doanh tới, đội ngũ nhìn dường như rất mạnh, số người cũng chiếm ưu thế kia cứ như vậy nhanh chóng sụp đổ tan tành. Triệu Tự Doanh không ngờ mạnh tới mức này, có so sánh mới sẽ khiến cho người ta càng thêm khắc sâu cảnh tượng lần này.
Càng nhận thấy rõ được cường đại của Triệu Tự Doanh, thì càng kinh hồn bạt vía hơn, đây tiến lên nịnh nọt nói lời khách sáo cũng là để thăm dò, nếu như Triệu Tiến không trả lời hoặc là mặc xác, vậy thì mọi người tự cầu cho mình nhiều phúc khí, hoặc là tự tìm tới chỗ giải thoát đi.
- Tiến gia, chúng tiểu nhân cảm tạ đại ơn Tiến gia cứu mạng, ở nơi này dập đầu với Tiến gia.
Thân phận địa vị của tất cả kém nhau rất xa, quỳ xuống khấu đầu gặp mặt là nghĩa lý nên có.
Nhìn thấy Triệu Tiến cười đi tới nâng dậy, tất cả bọn người giang hồ nhìn chằm chằm bên này đều thở ra nhẹ nhàng, thái độ này của Tiến gia khiến mọi người yên tâm rồi.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Không cần cảm tạ ta. Triệu mỗ hẳn phải tạ ơn các vị. Mọi người quên cả sống chết hộ vệ trại lưu dân này, có đại ơn với những lưu dân này, cũng có ơn với Triệu mỗ.
Hắn vừa nói như vậy, khiến cho mấy người giang hồ sang đây ngược lại hoảng hốt, vội vàng ở nơi đó nói không dám, không dám.
Triệu Tiến cười nói.
- Sau khi trải qua lần này, sẽ không có đại chiến gì nữa. Chiếu theo lời định ra trước đây, qua thêm hai tháng nữa, các vị hãy đi Bi Châu bên kia trông coi đường muối.
Mọi người vội vàng tạ ơn. Những người hộ tống đồ đạc ra vào không ngừng truyền tới tin tức. Nói mảnh đất ở Bi Châu và huyện Tuy Ninh nào đó trúng mánh, khiến cho những người trong trại này lòng ngứa ngáy khó chịu, vừa nghe cái này đều hưng phấn hẳn lên.
- Trừ những thứ đó ra, tất cả mọi người khó nhọc lần này, Triệu mỗ còn sẽ phát cho một món ban thưởng khác.
Tiến gia quả nhiên hào phóng, mỗi người đều vui mừng lộ ra mặt, có kẻ biết điều hô to với bên dưới.
- Tiến gia thưởng ngân lượng đó.
Bọn người giang hồ ngay từ ban đầu đã đi theo bận rộn lập tức hô vang, đồng loạt hướng về phía Triệu Tiến khom người chắp tay bái lạy. Triệu Tiến phất tay, ánh chiều tà phản chiếu trên khôi giáp của hắn, khiến cho cả người hắn giống như bao phủ một tầng kim quang, có vẻ vô cùng uy võ.
Làn sóng huyên náo này đã qua, Triệu Tiến xoay người hô với một gã thân vệ dặn dò hai câu, thân vệ kia vội vàng vâng dạ, bước nhanh chân chạy đi. Không bao lâu, trong ngoài trại đều có người hô lớn.
- Tiến gia ban thưởng! Tiến gia ban thưởng!
Dù sao lưu dân và đoàn luyện trộn lẫn trong trại dốc ra rất nhiều sức lực, chết bị thương rất là thảm trọng, lẽ dĩ nhiên nên trọng thưởng, không lý nào nặng bên này nhẹ bên kia cho người ngoài chỗ tốt nhiều hơn, cùng hô như thế mới là tất cả cùng vui vẻ.
Triệu Tiến quét mắt khắp lượt mấy kẻ đầu mục này nói.
- Các vị là người của mấy đội Đãng Sơn kia còn có người Tiêu huyện tới phải không?
Bảy đầu mục đều gật đầu, một người trẻ tuổi nhìn tuổi tác hơn hai mươi chần chừ chốc lát mở miệng nói.
- Tiến gia, bọn tôi đây lần này không có ra sức gì cả. Trương đầu lĩnh dẫn người thân tín giết ở đằng trước. Y làm như vậy tôi đây hiểu rõ. Người nhà mình thì yên tâm dùng tới. Bọn tôi đây là người ngoài, cách biệt một tầng.
Tất cả đều nhìn về phía người trẻ tuổi đó, ánh mắt đều không mấy thân thiện, nhủ thầm việc đã xảy ra rồi, nói ra thì chẳng thú vị gì, đây không phải khiến cho mọi người khó chịu sao?
Người nọ không màn tới nói tiếp.
- Bên phía tôi đây đều là kẻ tuổi khoảng hai mươi, ba mươi cũng biết ra trận chém giết, cũng luôn muốn bán cái mạng của mình đáng giá, chết bị thương không màn tới, chỉ cần có người trông coi hậu sự người nhà. Tiến gia, bọn tôi đây bằng lòng đi theo Tiến gia, muốn gia nhập Triệu Tự Doanh. Hãy để bọn tôi đây đi theo, tuyệt sẽ không kém hơn những đoàn luyện chết bị thương hôm nay.
Nói xong lời cuối cùng, người này ra sức vỗ vào ngực của mình, cả mặt thần sắc hào hùng. Những kẻ giang hồ võ phu này cũng không sợ bán mạng chết bị thương, chỉ là sợ sau khi chết bị thương không còn đáng giá. Còn người dưới trướng Triệu Tiến không lo lắng cái này, vả lại Triệu Tiến bên này càng là người nhà mình càng có được nhiều chỗ tốt.
- Ngươi là thân thích của Dương Kế Thịnh sao?
Người trẻ tuổi kia thanh âm khô khan nói.
- Tiến gia nói rất đúng. Nhà tôi đây và Dương gia là thân tộc không cùng một chi, chỉ là họ hàng xa. Lần này Dương đại ca bảo chúng tôi đi theo Tiến gia. Tôi đây tự mình hiểu rõ, cũng nói rõ ràng với bọn huynh đệ bên dưới, cách biệt một tầng như thế, không bằng đi theo Tiến gia. Tiến gia cũng sẽ không bạc đãi bọn chúng ta.
Mấy người khác vừa nghe thấy, cũng là hiểu được rõ ràng, chẳng qua bọn họ không có lập tức tỏ thái độ, ngược lại trầm ngâm nhìn nhau.
Gia nhập Triệu Tự Doanh có lợi, không ở Triệu Tự Doanh cũng có lợi, tình hình cũng chỉ có chia ra khác nhau. Đội người Dương gia này đều là người trẻ tuổi, không vướng bận gì cả, chỉ muốn dốc sức và thương bổng trong tay đổi lấy chỗ tốt, phú quý. Mà tất cả rất nhiều người đều có nhà có vợ con có cục diện của mình, vẫn muốn tự mình trải qua tháng ngày nhỏ nhoi, không muốn cái gì cũng nghe theo sai khiến của người khác.
Triệu Tiến không trả lời thẳng, ngược lại chuyển sang chuyện khác.
- Các ngươi biết rõ triều đình theo dõi rất chặt chẽ tư binh không?
Thấy không ai có câu trả lời, Triệu Tiến nói tiếp.
- Ta hiện giờ đã có gần ba ngàn người trong tay, mặc dù cho vào sổ sách khác nhau an bài ở các nơi, nhưng vẫn vô cùng chướng mắt như trước. Nếu như lại chiêu nạp tay chân, phỏng chừng quan phủ đã nhịn không được nữa rồi.
Người trẻ tuổi họ Dương kia sửng sốt chốc lát mới kịp hiểu ra, Triệu Tiến bên này không muốn chiêu nạp người mới, trên mặt hiện ra thần sắc thất vọng, nghĩ thầm rằng mình bên này tuổi tác khá lớn, nhưng tuy nhiên so với tuổi tác mười bảy mười tám tuổi của Triệu Tự Doanh kia chỉ có càng lớn hơn mà thôi, thước đo này không khỏi quá mức nghiêm khắc rồi.
- Quan phủ không quản được ngoài thành. Tiến gia sợ bọn chúng làm chi.
Lời này ngược lại là một gã đầu mục giang hồ khác nói ra, lúc nói cả mặt khinh thường.
Triệu Tiến cười lắc đầu.
- Hiện giờ phải đi từng bước cẩn thận. Quan phủ quả thật không quá bận tâm tới chuyện ngoài thành, nhưng ngoài thành bọn họ cũng có quyền quản hạt đấy.
Không đợi người khác mở lời, Triệu Tiến đã nói.
- Ta sẽ ở bên này Bi Châu dựng cờ mở thôn trang, phủ Phượng Dương bên kia đã có sẵn thôn trang. Hai nơi này cũng cần phải chiêu nạp đoàn luyện hộ vệ. Các ngươi nếu như muốn đi theo ta ăn cơm, vậy thì đi hai nơi này, bên đó hết thảy giống như Triệu Tự Doanh.