Thần sắc Tiệu Tiến không thay đổi, chỉ là lại nâng chung trà lên, Thi Bình Ngao cắn răng, bất chấp trên mặt đất vẫn còn có nước nhỏ giọt, liền quỳ xuống, chắp tay cầu xin nói.
- Trước đây tiểu nhân có mắt như mù, nhìn thấy Triệu công tử còn trẻ tuổi, liền nảy sinh ý định lừa gạt, lại không nghĩ đến mình tự rước lấy nhục, đã làm cho Triệu công tử phải chê cười.
Vừa nghe hết câu trên mặt Triệu Tiến liền thoáng qua vẻ kinh ngạc, nói chung chuyện lần này xử trí chỉ là muốnđàm phán. Để Triệu Tự Doanh cùng một gã đại tướng trong triều kết mối tư thù, quả thực có quá nhiều chuyện phiền toái, nhưng đàm phán thì đàm phán, nhất định chuyện gì cũng phải nắm chặt trong tay mình. Lúc bắt đầu Thi Bình Ngao đã muốn khoe khoang mình thông minh nên đã để lộ ra chỗ sơ hở, vậy cũng không cần phải nói nhiều.
Văn võ khác đường, tuy nhiên Triệu Tiến cũng quen biết không ít văn nhân sĩ tử, hắn còn tưởng rằng Thi Bình Ngao đã bị nói trúng lòng dạ, mất mặt trách cứ sau đó nhịn không được xấu hổ mà rời đi, lần sau mình có lẽ đưa ra được cái giá lớn hơn, lại không nghĩ đến da mặt của Thi Bình Ngao dày như vậy, căn bản không hề để ý, liền tự nhận hết lấy sai lầm.
Thi Bình Ngao thấy Triệu Tiến không có cử chỉ gì, lập tức dập đầu xuống nói.
– Tiểu nhân hướng Triệu công tử dập đầu nhận tội.
Triệu Tiến đặt chén trà xuống, lắc đầu cười nói.
– Thi tiên sinh thật đúng là biết cách ứng phó, trách không được bấy lâu nay làm việc được đưới trướng Đại tướng.
Thi Bình Ngao cười khổ tự giễu nói. – Cũng đã làm việc ở dưới trướng đại tướng, thể diện cùng khí phách dù không muốn cũng không được.
Người này rất giống tắc kè hoa, lúc vừa gặp mặt còn mang theo thái độ khinh bỉ cùng uy hiếp, hiện tại lại là vẻ khiêm tốn đến cực điểm, bày tỏ thành ý.
Nhìn thấy bộ dạng này của y, Triệu Tiến chỉ cảm thấy buồn cười, tức giận lúc trước cũng tiêu tan đi hết, giơ tay lên nói.
– Thi tiên sinh cứ đứng lên rồi nói chuyện.
Thi Bình Ngao thở phào nhẹ nhõm, liền khom người đứng lên, nhưng không có ý định ngồi xuống, chỉ cẩn thận hỏi/
– Triệu công tử, tướng gia sắp xếp cho tiểu nhân đến đây, cũng chỉ muốn cùng Triệu công tử trao đổi việc này, tiểu nhân nên làm như thế nào, xin Triệu công tử cứ chỉ bảo cho biết.
Nghe xong Triệu Tiến mới mở miệng hỏi.
– Một người ở bên cạnh Lục tướng quân một năm liệu có được năm lượng bạc chăng?
Câu hỏi này khiến Thi Bình Ngao kinh ngạc, lập tức lắc đầu nói.
– Triệu công tử nói đùa, tối đa cũng chỉ có được hai lượng bạc.
Triệu tiến nhàn nhã nói ra.
– Có những người tài giỏi được lĩnh tiền khống, hay nói cách khác, những chỗ trống ấy họ còn không kịp ăn hết. Triệu mỗ dẫu gì cũng từng là con cháu trong quân, lề lối này cũng hiểu được.
Mộ binh chính là chiêu mộ binh sĩ đi lính lấy tiền. Dựa theo quy củ, một năm mỗi tên lính cũng gần bằng mười hai lượng bạc mười gánh gạo. Bắt đầu từ Binh bộ Hộ bộ cho đến địa phương, cắt bảy xén tám giữ lại. Trong một năm binh lính thu được về mình con số hai ba lượng bạc đã là không tệ, số lời còn lại đều được mọi người lấy ra chia nhau.
Tuy mỗi bậc đều cắt xén một ít, đến Phó tổng binh một bậc này cũng không lấy được nhiều lắm, nhưng năm tháng thái bình, binh mã mỗi doanh trại đều không có đủ, nhân mã không đủ, tuy nhiên vẫn muốn lấy quân lương lương thực lĩnh đủ hạn mức phát xuống, về phần những chỗ thiếu hụt thì là do tướng tá bên trong trướng chia nhau.
Quân lương bị cắt xén cũng chỉ có một phần, chỗ có lợi binh sĩ thiếu hụt lại là một phần khác. Hai phần này cộng lại, tất nhiên cũng sẽ có lợi nhiều hơn.
Triệu Tiến là con cháu Từ Châu, Nhị thúc Triệu Chấn Hưng làm Hiệu úy trong quân đội nhiều năm, đối với mấy chiêu trò này tự nhiên cũng biết rất rõ ràng.
Thi Bình Ngao chỉ biết đứng ở đó cười khổ, nghe Triệu Tiến nói xong liền giải thích.
– Triệu công tử minh giám, lấy chỗ thiếu hụt là có đấy, có điều Triệu công tử không biết, có những người không biết rõ việc này, vẫn muốn ở lại đây tiếp tục thăng quan tiến chức thì phải lo lót chu đáo các mặt,. Binh bị đạo* cũng không cho qua được, vài vị lão đại ở Nam Kinh cũng muốn mó tay vào ngăn trở. Cứ chia chác như thế xuống dưới, tướng quân nhà tiểu nhân cũng chỉ lấy được hai lượng bạc đã là may mắn lắm rồi.
(* Quân trú đóng ở các nơi trọng yếu thời Minh)
Tuần phủ cùng Binh bị đạo đều có quyền thống lĩnh giám sát. Vài vị đại thái giám trong thành Nam Kinh, còn có các vị quan quyền cao chức trọng, quý tộc cũng đều thông đồng với nhau đưa ra các mánh khóe, những vị này cũng đều muốn chia nhau món lợi này.
Triệu Tiến gật đầu. Tuy đây là lần đầu tiên được có người nói rõ chuyện này cho hắn biết, nhưng cũng nghe loáng thoáng một vài lần.
Triệu Tiến liền nói.
– Một tên lính không chỉ lấy một năm quân lương. Dưới tay tướng quân nhà ngươi không chỉ có một doanh này, Triệu mỗ cũng không tham nhiều, lấy ra sáu ngàn lượng bạc trắng tới đây, người sẽ được mang về.
Ánh mắt Thi Bình Ngao đảo vòng quanh, lập tức gật đầu.
– Liền nghe theo Triệu công tử, trong năm ngày, ngân lượng nhất định sẽ đến nơi.
– Ngoại trừ bạc ra, còn có một việc. Tướng quân nhà ngươi cùng Phùng gia quen biết gần gũi, nghe nói lại là vãn bối của Phùng gia. Lần này chịu thiệt, cũng có lẽ lần sau còn bị mất mặt mũi. Nếu còn phái người đến thì nói với tướng quân nhà ngươi, về sau hãy phủi tay đứng nhìn. Binh đinh đã được mang về rồi nhưng không có nghĩa là Triệu mỗ không có thủ đoạn khui ra lại chuyện này. Hậu quả như thế nào, Thi tiên sinh hiểu rõ rồi chứ?
Trong lời nói của Triệu Tiến còn thêm chút uy hiếp.
Chu tham tướng ở trong thành Từ Châu, có rất nhiều mối thân tình với nơi đây nên không cần phải lo lắng. Còn Phó tổng binh Lang Sơn ở phủ Dương Châu có thân tình gần gũi cùng Phùng gia. Nếu lần này không khiến hắn rời khỏi nơi này, kế tiếp sẽ còn không ngừng phái người đến đây, hoặc là ở trong quan trường gây sóng gió bắt đầu nổi lên, đối với Triệu Tiến là một phiền toái lớn.
Thi Bình Ngao khom người cúi đầu, trên mặt cười khổ, gật đầu nói.
– Cho dù Triệu công tử không nhắc nhở, lần này trở về tiểu nhân cũng phải cật lực khuyên bảo tướng gia. Về sau chuyện bên Từ Châu không cần phải nhúng tay vào, thật sự là không trêu được vào Triệu công tử. Còn về phần Phùng gia, Triệu công tử xin cứ yên tâm. Thương nhân trục lợi, không hiểu được cảnh tàn sát khốc liệt là như thế nào, lần này đã cho y một vố đau, lần sau chắc chắn không dám nữa.
Triệu Tiến gật đầu, nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh khẽ vươn tay, ra hiệu nói.
– Thi tiên sinh không cần đứng nói chuyện, cứ ngồi xuống mà nói.
Lúc này Thi Bình Ngao mới bình tĩnh lại, biết đã đối phương đã gần như nói hết lời rồi. Tiến lại chỗ ngồi trước mặt, nhìn thấy chén trà của Triệu Tiến trống không, vội vàng cầm ấm trà lên rót đầy chén, y đã quên vừa rồi mình còn tỏ ra khinh bỉ chuyện này.
Thấy cử chỉ này của y, Triệu Tiến cười nói.
– Đợi sáu ngàn lượng kia đến nơi, Thi tiên sinh hãy cầm lấy năm trăm lượng bạc, dù sao ở bên kia theo Lang Sơn cũng không ít cực khổ.
Thi Bình Ngao vừa ngồi xuống liền lập tức đứng lên, sắc mặt trở nên nóng bỏng, ngay sau đó liền tươi cười lấy lòng, chắp tay nói cám ơn.
– Quả nhiên Triệu công tử nghĩa khí ngất trời, học trò ở nơi này có lời tạ ơn.
Y thân là phụ tá chủ tướng, các loại chỗ tốt trong quân cũng được chia lãi không ít, nhưng hiếm thấy ai ra tay rộng rãi như Triệu Tiến, tuy vừa mới gặp lần đầu, liền đẩy ra năm trăm lượng bạc đưa cho y. Tuy nói năm trăm lượng bạc này chi là dùng để mượn hoa hiến Phật, nhưng ngẫm nghĩ chỗ tốt Phùng gia cho y, ngẫm lại ở trong quân một lúc mà kiếm được bấy nhiêu, lấy rồi liền phải phân chia từ cao đến thấp.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.
– Triệu mỗ không giàu có như Phùng gia, bất quá cũng không làm bằng hữu mình phải thất vọng. Thi tiên sinh cùng Phùng gia giao thiệp nhiều, nếu có tin tức gì thông báo, Triệu mỗ cũng không phải người hẹp hòi.
Lần đầu gặp mặt, lại là hai bên đối địch lẫn nhau, lần sau gặp lại hay không thật sự rất khó nói, Triệu Tiến nghĩ cũng không cần tốn nhiều khí lực, thẳng thắng đưa ngân lượng ra, làm cho đối phương thấy mình đã tìm được chỗ tốt, sẽ nguyện ý đi theo.
Thi Bình Ngao cười nói.
– Bây giờ chưa có tin tức gì, nhưng phải nói cho Triệu công tử biết một chuyện. Ở phủ Hoài An truyền tin về, tướng quân nhà tiểu nhân nghe xong lập tức trở mặt. Phùng gia phái người tới đều đuổi ra ngoài, mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên. Đợi tới lúc Triệu công tử thả hai người kia trở về, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Tướng quân cùng với học trò bên này thương lượng. Đợi toàn bộ mọi người đều trở về, nhất định phải bảo Phùng gia giao ra một số bạc, bù vào chỗ thiếu hụt và người chết, bị thương.
Triệu Tiến cười nói.
– Mấy ngày nữa ngân lượng đến rồi, Thi tiên sinh hãy lấy sáu trăm lượng bạc đi.
Sắc mặt Thi Bình Ngao trở nên vui mừng hai tay liền chắp lại tạ ơn, chuyện này làm cho Triệu Tiến thêm phần yên tâm hơn. Sau trận đánh ở phủ Hoài An, chiến lực của Phùng gia bị đánh tan hết, nhưng Phó tổng binh Lang Sơn bên kia thẹn quá hóa giận sinh ra ý định đến để báo thù, thậm chí dẫn tới hậu quả nghiêm trọng với quan phủ hay không, đây mới là vấn đề Triệu Tiến lo lắng nhất. Sở dĩ hắn để cho hai tù binh trở về báo tin, chính là để ngăn chặn loại khả năng này.
Tin tức Thi Bình Ngao vừa nói ra đã Triệu Tiến yên lòng hơn. Một đại đội ngoại viện Phùng gia bị bắt nhốt, chém giết sạch, sức mạnh bên ngoài không khống chế được lại còn thiếu rất nhiều.
Mọi chuyện đã đàm phán xong, Triệu Tiến bên này cũng được thả lỏng, thuận miệng hỏi.
– Nghe người bị bắt nói, lần này chắc là Thiên tổng dẫn đội, y không nằm trong số tù binh kia, đã chạy trở về rồi chưa?
Nghe đến cái tên này, sắc mặt Thi Bình Ngao lập tức tối sầm lại, oán hận nói.
– Tên vô dụng rác rưởi này không biết đã trốn đi đâu, bằng không quân pháp nhất định không tha cho y.
- Chẳng lẽ cùng Lê Đại Tân đi Phùng gia sao?
Lúc này Thi Bình Ngao nghiến răng nghiến lợi nói..
– Được Triệu công tử nhắc nhở, lần này trở về học trò nhất định nghiêm ngặt tra xét, tất cả lỗi lầm đều ở trên người hai kẻ kia.
Nếu người mất tích, tất nhiên tùy ý mà chỉ định tội danh.