Bị Mã Xung Hạo chỉ ra mấy chỗ sơ hở, trung niên mập mạp đang tiến đến gần vào phòng cười bồi gật đầu, thấp giọng nói.
- Khiến Đô đường chê cười rồi, ty chức lần này tới gấp gáp nên không thu dọn kỹ càng.
Mã Xung Hạo ném viên đậu tằm vào miệng, tên mập mạp phía sau cười nói.
- Quân lương tiền tháng sau của các nơi ở Nam Kinh đều đã trù bị đầy đủ rồi, mấy vị huynh đệ nhờ ty chức tới đây hỏi Đô đường, một phần của Đô đường là muốn an bài như thế nào, đổi thành vàng thỏi hay vẫn đưa đến quầy của tiệm buôn?
Nghe thấy lời này, lông mày Mã Xung Hạo đã nhăn lại, buồn bực nói.
- Lão Hồ, các huynh đệ phía dưới ai cũng không dựa vào chỗ tiền quân lương này để nuôi gia đình, nhưng mỗi tháng phát cho bọn họ đầy đủ là một phần tâm ý của chúng ta. Chúng ta là thực tâm thực lòng mà làm thì bọn họ mới toàn tâm toàn ý làm việc cho chúng ta. Ngươi cũng là Thiên hộ nhiều đời ở Nam Kinh, vậy mà vẫn còn để tâm đến chút bạc vụn này sao?
Người mập mạp được gọi là “lão Hồ” kia liền vội vàng khom người, cười nói.
- Cũng là thuộc không nghĩ tới, việc này đều chiếu theo lời của Đô đường mà làm.
Trên mặt cười làm lành, miệng nói cung kính, nhưng trong lòng lại đang cười lạnh. Cẩm Y Vệ Nam Kinh vốn là mấy Thiên hộ làm chủ, ai cũng không ngờ tới sẽ có vị lão gia này đến. Lúc mới đầu cho rằng là hạng người lụi bại ở kinh sư, không cần phải để ý. Vị Mã thiêm sự này lúc đầu cũng khiêm tốn vô cùng, không đối với y như lẽ thường, không để ý đến những phân phó của y, y cũng chỉ cười trừ.
Ai có thể nghĩ tới, sau hai tháng, vị lão gia này thẳng tay chém chết hai Bách hộ, lại đánh tàn phế ba Tổng kỳ phạm quy củ. Mọi người muốn trở mặt với y, không ngờ những điểm chí mạng của mọi người đều bị y nắm được hết.
Từ trên xuống dưới, ai nấy đều ngoan ngoãn nghe lệnh. Theo lẽ thường, một Chỉ huy Thiêm sự, xưng hô một tiếng “đại nhân” cũng đủ, nhưng mọi người vì nịnh hót, đều là gọi y là “Đô đường” chiếu theo chức quan Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ trước đây của y. Vị Mã đại gia này cũng cứ nhận lãnh như vậy.
Tuy nhiên, vị lão gia này đối với việc thu thuế đích xác rất có nghề. Trước kia mọi người ở Nam Kinh kiếm cơm đều là ỷ vào lợi thế trong tay mà làm ăn buôn bán, nhưng vị Mã đại gia từ kinh sư tới này lại giỏi lừa gạt, âm thầm ăn được rất nhiều.
Trên đất Nam Kinh, sau lưng các nhà giàu, phú thương nói không chừng còn có giao tình rất sâu xa, mọi người chỉ nhìn thấy mà thèm, nhưng sau khi vị lão gia này tới đã kiếm được không ít lợi lộc. Lúc đó mọi người đều cười nhạo, chờ đến lúc Mã Xung Hạo gặp xui xẻo, không ngờ rằng việc này chẳng có hậu hoạn gì, những thương gia phú hộ đó không phải không dám lên tiếng mà chính là sau lưng y có chỗ dựa vững chắc. Rất nhiều của cải không không đều là tiện nghi cho Mã Xung Hạo.
Có bản lĩnh vơ vét của cải như vậy, có không ít Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh động tâm, có nhiều người đi tới dựa dẫm, nhờ đó mà cùng phát tài.
Thủ đoạn làm việc như thế, Mã Xung Hạo tới Nam Kinh chưa đến một năm đã khống chế được ba Thiên hộ Cẩm y vệ trong tay, mấy người này đối với y hận thấu xương nhưng ngoài mặt lại không hề bớt cung kính, những việc được giao cũng không dám làm qua loa, sợ rằng sẽ bị tìm ra lỗi mà xử trí.
Tuy nói quan văn đối với Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng không đội trời chung, nhưng Binh bộ, Hộ bộ cấp quân tiền cho Cẩm Y Vệ lại không cắt xén quá nhiều, hơn nữa trong cung nhiều đời đều có chu cấp, cho nên Cẩm Y Vệ đều nhận được lương bổng đầy đủ.
Tuy nhiên, chỗ lương bổng này khi phát xuống, theo thường lệ ở Nam Kinh thì đám Thiên hộ sẽ lấy đi ba, bốn phần, còn lại thì đem đi làm ăn, sau hai tháng mới lại phát tiếp. Mã Xung Hạo vừa tới liền sửa lại quy củ này. Mấy Thiên hộ tuy rằng hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không làm sao được đám Giáo úy, Lực sỹ, thậm chí là Tiểu kỳ bên dưới, Tổng kỳ đều vô cùng ủng hộ, cũng chỉ đành phải ngoan ngoãn nghe theo.
Nhưng muốn hay không là một chuyện, có cho hay không thì vẫn cứ phải cung kính. Hữu thiên hộ Cẩm Y Vệ Nam Kinh Hồ Hội Công lăn lộn nhiều năm trong quan trường như vậy lẽ dĩ nhiên hiểu được đạo lý này, mỗi lần đều phải hỏi qua một chút không sợ làm phiền y.
Nghe Mã Xung Hạo nói như vậy, Hồ Hội Công biết lần này vẫn như cũ, tuy nhiên, sự tình như cũ này cũng không phải mục đích tới đây của y, Mã Xung Hạo dĩ nhiên cũng biết.
Mã Xung Hạo nhấp một ngụm hoàng tửu hỏi.
- Còn có chuyện gì?
Thiên hộ Hồ Hội Công trong lòng thầm mắng “côn đồ, lưu manh” nhưng trên mặt không hề thiếu một phân kính cẩn, chỉ nói.
- Năm trước Từ công công bên phủ Phượng Dương nhờ vả Liêu Công công tìm chúng ta trợ giúp, nói là muốn đi Từ Châu tra một vụ án. Lúc ấy đã phái đi hai Giáo úy nhưng bây giờ vẫn chưa thấy trở về, cũng không biết hai tên này đã gặp chuyện gì hay không?
Mã Xung Hạo lạnh giọng nói.
- Cho dù là Xưởng công sai khiến chúng ta làm việc cũng phải tìm tới Đô đường mới được. Liêu công công làm sao sai phái chúng ta như vậy được?
Hồ Hội Công cười trả lời.
- Đô đường chớ trách, trong thành Nam Kinh này, Liêu công công lão gia là lớn nhất, công gia đều không cản được. Lão nhân gia ông ta nói một câu, chúng ta không cấp cho mặt mũi cũng không được.
Từ khi có nhà Minh tới nay, Cẩm y vệ được lập sớm nhất, là quan võ thân tín dưới tay thiên tử, tuy nhiên sau đó lại dùng không thuận tay, lại dùng bọn Thái giám mà tạo ra cơ chế Đông Xưởng, Tây Xưởng, Nội hành Xưởng. Tháng năm tồn tại của Tây Xưởng và Nội Hành Xưởng rất ngắn, Đông Xưởng lại rất dài. Những nha môn này đều phải điều động Cẩm Y Vệ đi làm việc, hơn nữa, bởi vì càng được thiên tử tin cẩn nên quyền thế vượt xa Cẩm Y Vệ.
Tuy nhiên, quyền thế lấn át thì lấn át, Cẩm Y Vệ thành một thể thống nhất trước sau vẫn không loạn, muốn dùng người của Cẩm Y Vệ làm việc, nhất định phải dùng người của Cẩm Y Vệ làm chỉ huy.
Mặc dù là Đốc công của Đông Xưởng quyền thế ngút trời, trong nội cung cũng là thái giám có thứ bậc cao, cũng chỉ huy được Cẩm Y Vệ thuộc quyền quản hạt của Đông Xưởng làm việc trong quan phủ, đối với Cẩm y vệ không thuộc quyền quản hạt của Đông Xưởng thì nhất định phải điều động thông qua Đô chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ hoặc là các tướng quân Cẩm Y Vệ khác sai phái.
Liêu công công này là Nam Kinh Trấn Thủ Thái Giám, được coi là một lão đại đứng đầu Nam Kinh, thậm chí là cả Giang Nam. Nhưng lão đối với Cẩm y vệ cũng không có quyền quản hạt, nếu như muốn sai phái làm việc cũng chỉ dùng ân tình để phó thác, thẳng thừng ra lệnh thì không được. Tuy nhiên, mấy Thiên hộ Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh này đều là người rất hiểu nhân tình, giúp lão đại một chuyện thuận tay, ai cũng sẽ không cứng nhắc.
Hồ Hội Công đương nhiên không muốn nói chuyện này. Cẩm Y Vệ ở đây vượt biên chế rất nhiều, nhưng số không báo lên còn nhiều hơn, mọi người cũng lười quản. Nhưng sau khi Mã Xung Hạo tới, việc lớn nắm được đằng cán, việc nhỏ thì chọc thẳng vào sơ xẩy, danh sách này cũng bị kiểm tra, ai có thuộc hạ mà không báo lên thì đó chính là một lỗi không lớn không nhỏ, sẽ ghi lại để chỉnh đốn sau.