Vương Triệu Tĩnh cất cao giọng nói.
- Tuyệt đối không được giống như Khổng Gia Trang, từ hổ lang biến thành mèo chó. Hạng người như vậy năm đó chỉ có quỳ ở trước mặt người khác khóc than, đến vợ con cũng phải đem ra đổi lấy tính mạng của bản thân. Chúng ta không được buông thả. Khổng Gia Trang Khổng lão hổ chính là vết xe đổ.
Bất tri bất giác y cảm thấy có chút lo lắng. Triệu Tiến hít sâu một hơi, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi mấy bước, đánh một quyền thật mạnh vào khung cửa, nói như chém đinh chặt sắt.
- Không được dừng, không được buông thả, không được chờ đợi. Triệu Tự Doanh phải không ngừng chiến đấu, phải không ngừng thắng lợi.
Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng liếc mắt nhìn nhau. Vương Triệu Tĩnh bước đi ra ngoài cửa, mở miệng nói.
- Đại ca định ra sách lược, các huynh đệ sẽ đi làm, đại ca sẽ không gặp phải sai sót. Tiểu đệ cũng có mấy mưu kế, đến lúc cần sẽ nói cho đại ca nghe.
Đi ra khỏi cửa, Vương Triệu Tĩnh xoay người quay đầu, hạ giọng nói.
- Vừa rồi Đại Hương và Thạch Đầu nói nghe rất tuyệt vời, đến tiểu đệ cũng động lòng. Đại ca nghĩ thế nào?
Triệu Tiến nghiêm nghị nói.
- Ta xây dựng Triệu Tự Doanh, là để giúp cho cuộc sống của mọi người tốt hơn một chút, là để cho dân chúng an cư lạc nghiệp.
Vương Triệu Tĩnh cười cười, ôm quyền cáo từ, lúc vẫn chưa xoay người lại hỏi.
- Nếu đó là lời thật lòng của đại ca.
Triệu Tiến im lặng một hồi, nói bằng giọng còn nhỏ hơn.
- Thời cơ chưa đến, thực lực không đủ, chỉ đành nhìn, chỉ đành đợi, đừng nói đến làm, nói cũng phải ít đi.
Nụ cười trên mặt Vương Triệu Tĩnh lại càng nồng hậu hơn, ôm quyền nói.
- Tuy nói tiểu đệ mang công danh trong người, nhưng chuyện giết người thấy máu đã làm quá nhiều, trên tay thậm chí còn có đầu của Đông Xưởng, cho dù muốn thoát ra cũng không có cách nào. Đại ca muốn làm thế nào, tiểu đệ đều sẽ đem hết sức lực mà phò tá.
Triệu Tiến vung mạnh tay đuổi người.
- Nói rõ ra như thế này, ngược lại rất vô vị, mau đi, mau đi đi.
Vương Triệu Tĩnh cười rồi lại váy chào, một mình đi khỏi.
Không biết vì sao, cuộc đối đáp với Vương Triệu Tĩnh vừa rồi rất gượng gạo, nhưng lại khiến tâm tình của Triệu Tiến lại tốt hơn nhiều. Xoay người trở về phòng, hắn thấy sắc mặt của Trần Thăng nghiêm túc như cũ, thấp giọng nói.
- Kế tiếp chúng ta đi đánh ai? Hiện tại chúng ta quá to lớn, chỉ cần nắm bắt không tốt một chút sẽ dẫn đến đại biến. Đến lúc đó cho dù chuẩn bị chưa tốt, cũng phải ra tay làm gọn.
Triệu Tiến nhếch miệng cười.
- Kẻ thù thì lúc nào cũng có.
Liên đội Thân Vệ thứ nhất từ đầu đến cuối đều chờ ở cách đó không xa. Sau khi mười mấy người mà Lưu Dũng điều động đến đây, hơn trăm người hội hợp, đi về phía khách điếm bên đó.
Sắc mặt của Cát Hương không được tốt, Triệu Tiến cùng đám huynh đệ thì vẫn cười hì hì, nhưng lần này trong phòng lại nghiêm cẩn hơn, hơn nữa lại dồn vào trên người Cát Hương. Cát Hương cảm thấy rất oan ức, mình nói không sai, những lời giải thích kia của đại ca rõ ràng là có một chút cưỡng từ đoạt lý.
Nhưng không cách nào tranh với đại ca, chỉ đành phục tùng, trong lòng có oán hận có tức tối, cũng chỉ phát tác vào người khác thôi.
Cát Hương ra lệnh cho liên đội thứ nhất.
- Phòng giáp và phòng ất còn có ba phòng có người ở, đều phải bịt miệng, nếu có ai phản kháng thì giết không nói nhiều, ai không nghe sắp xếp cũng giết không cần hỏi nhiều.
Triệu Tự Doanh trước giờ vẫn rất tiết chế đối với cùng chợ búa và chợ muối xung quanh Hà Gia Trang, liên đội thường trú bình thường không rời khỏi nơi đóng quân. Những người tuần tra bảo vệ đều là tráng đinh cầm côn gỗ, những người này chưa từng được huấn luyện cách làm việc, trông thế nào cũng không dọa người được, điều này là để khiến đám thương nhân yên tâm buôn bán.
Cho nên khi Cát Hương dẫn gia đinh của cả một liên đội đến, hơn nữa còn đằng đằng sát khí tiến vào khách điếm, mọi người từ trên xuống dưới đều bị kinh động, đến những người không dính líu cũng phái người nhà mình sang dòm ngó, xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nổi giận thì nổi giận, Cát Hương làm việc vẫn rất có lề lối. Đám gia đinh cũng không cứng rắn xông vào, vì từng nghe đám người giang hồ dưới trướng Lưu Dũng nói, quan sai tử đấu ác chiến chưa chắc đã là cao thủ, nhưng chiến đấu trong phòng chật hẹp bọn họ đều có bản lãnh thật sự, tùy tiện xông vào rất dễ dàng xảy ra chuyện.
Liên đội Thân Vệ thứ nhất là đội ngũ có võ bị tốt nhất cả Triệu Tự Doanh, cả đội đều mặc giáp tụ, mang trường mâu đại đao, Cát Hương còn điều động mười người từ đội cung thủ đi theo.
Đám gia đinh gân cổ hô to.
- Người bên trong nghe đây, trong vòng hai mươi tiếng đếm, phải ngoan ngoãn ôm đầu đi ra ngoài, sau hai mươi tiếng, tất cả mọi người trong phòng đều giết không cần hỏi.
Vừa hô lên, nghe thấy rõ ràng bên trong đã rối loạn. Tuy rằng lúc này trời đã tối, nhưng liên đội Thân Vệ thứ nhất đều mang theo đuốc, chiếu bên ngoài sáng rõ, từ trong phòng nhìn ra qua khe cửa, tất cả đều nhìn thấy rất rõ ràng, giáp trụ và binh khí đều phản chiếu hàn quang.
Không lâu sau, từ trong phòng liền truyền ra lời van xin khẩn khoản.
- Đừng đừng động thủ, sẽ đi ra ngay, chuyện đâu còn có đó. Các vị đại gia, chúng tôi đều là bá tánh lương thiện cả.
Đằng kia vừa hô lên, đằng này cũng có tiếng kêu theo.
- Chúng tôi là người dân lương thiện, tuyệt đối không làm chuyện phi pháp đâu.
Ở nơi khác có giọng nói đang run rẩy.
- Lập tức ra ngay ạ.
Đậy giáp mặt, tay cầm trường đao, Cát Hương vốn dĩ đã chuẩn bị động thủ, nghe thấy tiếng cầu xin không còn khí thế lại sửng sốt, quay đầu nói với Lưu Dũng.
- Đám Đông Xưởng này cũng quá ẻo lả đi, ít nhất cũng phải tự gọi mình là quan sai chứ.
Lưu Dũng cũng khinh khỉnh trả lời.
- Huynh cho rằng bọn chúng là gì ghê gớm sao. Đã ba ngày không ra khỏi phòng, hằng ngày đều uống rượu ngủ say. Nghe lính gác nói, bọn chúng bị dọa đến mức không dám ra ngoài, chỉ chờ ngày mốt sẽ đi. Đến lúc đó bọn chúng sẽ đi nói với quan trên rằng mình đã điều tra xong.
Mặc dùng bên trong xin tha không ngừng, nhưng bên ngoài vẫn bắt đầu lớn tiếng đếm số. Lúc đếm đến năm, đã có một gian phòng mở cửa, bên trong có bốn năm gã hán tử vừa lăn vừa bò ra, quý dưới đất không lên tiếng. Lúc đếm đến mười, một gian phòng khác cũng mở cửa, ba người bên trong kéo một người lảo đảo đi ra, những người ở gần bọn chúng đều kìm không nổi mà nhíu mày, cả người hôi mùi rượu, khiến người ta buồn nôn.
Nơi thứ ba vẫn không có động tĩnh gì. Lúc đếm đến mười lăm, Cát Hương liền phất tay cho người tiến lên, mấy tên gia đinh cầm theo một khúc gỗ to, hét to nện thẳng vào cửa, xông thẳng vào, nhưng lại nhìn thấy người ở hậu viện. Bức tường của gian phòng riêng này tựa sát bên ngoài, cũng khó trách bọn họ có tâm tư bỏ trốn.
Nhìn thấy gia đinh Triệu Tự Doanh xông tới, một người vẫn chưa kịp trèo lên tường mắng một câu.
- Vẫn chưa đến hai mươi mà.
Sau đó gã liền nhanh chóng quỳ xuống đất. Có tên vừa trèo lên tường vẫn chưa kịp nhảy sang bên kia, bị cung thủ phía sau bắn một tiễn cắm vào đùi, kêu thảm ngã khỏi tường, vừa kêu đau như heo chết, vừa cầu xin tha mạng.
Chỗ này còn thiếu một người, nói là đã trèo tường chạy mất. Lúc đám gia đinh áp giải người đi khỏi, lại nhìn thấy hai gã Thát Tử cưỡi ngựa kéo theo một người đang đi đến đây. Người đó bị trói gô lại, ở dưới đất giãy giụa không ngừng, nhưng căn bản không thắng được sức ngựa, cứ như vậy bị bắt đi.
Cát Hương vốn dĩ cho rằng sẽ có một hồi chém giết, nhưng không ngờ lại như trò đùa trẻ con. Tâm tư nôn nóng bực bội chẳng những không mất đi, ngược lại càng thêm phẫn nộ.
Cát Hương hét to.
- Hắn không muốn để ngựa kéo đi, thì chặt chân hắn xuống.
Một tên gia đinh bên cạnh lĩnh mệnh, rút đao đi tới. Tên bị ngựa kéo lê nghe thấy thế, lập tức không còn kêu đau, mà chỉ hét to.
- Lão gia, tiểu nhân có chuyện trọng yếu bẩm báo. Tên đội mũ mềm mặc áo da dê, trên mặt có sẹo đồng tiền, tên đó là cùng một bọn với tiểu nhân. Y cải trang giả dạng, chỉ có tiểu nhân biết, chính là tên đó chính là tên đó.
Lúc này thật là gió lớn nổi lên, đột nhiên bên ngoài có một gã hán tử đứng ngoài xem giận dữ mắng một tiếng, xoay đầu bỏ chạy, chạy được hai bước lại dừng, giơ cao hai tay lên quỳ xuống đất, hô to.
- Tiểu nhân chưa làm gì cả, mấy ngày nay chỉ đi dạo trong chợ búa mà thôi.
Chuyện đến nước này, sắc mặt của Lưu Dũng cũng khá là khó coi. Vốn dĩ y cho rằng động tĩnh đối phương đều không thoát khỏi tai mắt của mình, không ngờ lại còn có một cái tên không biết này. Cát Hương giận dữ ra lệnh.
- Tất cả những kẻ ở đây, bịt miệng, trói lại mang đi.
Lần bắt giữ này giống như là một trò đùa trẻ con.
- Không biết là kẻ xấu phương nào?
- Đám người này bị mất trí sao? Không ngờ lại dám đến địa bàn của Triệu Tự Doanh làm trò.
Khách thương vây xem mồm năm miệng mười lời ra tiếng vào, đều nói đám người bị bắt này đáng chết, nhưng không ai biết đám người sợ chết đáng khinh này lại Đông Xưởng của Thiên hộ Cẩm Y Vệ.
Đổi thành nơi khác, đám Đông Xưởng này sớm đã hô to thân phận của mình, nhưng ở nơi này lại ngậm miệng từ đầu đến cuối. Không có nguyên nhân nào khác, là vì bọn chúng bị Triệu Tự Doanh sát khí đằng đằng dọa đến mất mật rồi. Bố trí nghiêm mật của Hà Gia Trang đã khiến bọn họ hoảng sợ, lại nhìn thấy đám gia đinh hung thần ác sát nói bắn tên thì bắn tên. Theo cảm giác bản năng của đám Đông Xưởng này, mình mà báo thân phận ra, đám người Triệu Tự Doanh vô pháp vô thiên này chẳng những không bị hù dọa, ngược lại còn lập tức hạ sát thủ.