Tình cảnh trong phòng cuối cùng cũng thoải mái hơn không ít. Vừa rồi Triệu Tiến mỉa mai châm chọc, trừng mắt hỏi lại, mọi người trong phòng đều có chút khẩn trương và hoảng sợ, nhất thời cũng không biết nói gì.
Triệu Tiến ra hiệu nói.
- Mọi người ngồi xuống hết đi, chuyện này ta không muốn nói quá nhiều lần, nhưng lần này vẫn phải giải thích một lần cho cặn kẽ.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Triệu Tiến đứng lên chậm rãi nói.
- Đánh bằng đao thật thương thật, gia đinh của Triệu Tự Doanh cộng thêm võ phu Từ Châu, lại có cả tráng niên từ lưu dân, quả thật rất mạnh, Chu Tham tướng không phải là đối thủ. Cho dù ông ta có triệu tập tất cả binh mã trong tay vẫn không phải là đối thủ, Phó tướng Lang Sơn kia cũng không phải là đối thủ. Phủ Hoài An, phủ Dương Châu, có lẽ còn phải tính cả phủ Phượng Dương, hiện tại cũng không chống đỡ nổi chúng ta.
Nghe Triệu Tiến đánh giá thực lực của Triệu Tự Doanh như vậy, mọi người bắt đầu trở nên hưng phấn, ngay cả Trần Thăng cũng tỏ vẻ tự hào.
- Lúc trước ta từng nói, đừng thấy nhân mã chúng ta tinh nhuệ mạnh mẽ, đánh bại quan binh dễ như trở bàn tay. Nhưng một khi động thủ với quan quân, lập tức sẽ bị mọi người xa lánh. Đoàn luyện trộn lẫn mà chúng ta huấn luyện ra lập tức sẽ xem chúng ta là địch, gia đinh mà chúng ta vất vả luyện ra sẽ chạy tứ tán không còn, đám lưu dân cũng sẽ bỏ đi. Đến lúc đó, chúng ta lấy gì mà đánh?
Cát Hương vội vàng nói.
- Đại ca, đám Lỗ Đại nhất định một lòng với chúng ta, liên trưởng đội trưởng các nơi cũng nhất định sẽ trung thành với đại ca.
Y vội vàng nói chen vào không biết là để thuyết phục Triệu Tiến hay là thuyết phục bản thân mình.
Lần này Triệu Tiến không tỏ vẻ nghiêm nghị với Cát Hương nữa. Cát Hương ngừng một chút lại tiếp tục nói.
- Bọn họ trung thành, thì nắm giữ gia đinh dưới trướng. Bổn đội của Triệu Tự Doanh chúng ta nắm giữ trong tay, thì đoàn luyện và võ phu Từ Châu cũng nắm giữ được, vậy thì đám lưu dân cũng không dám không nghe. Chỉ cần có đao trong tay, không để cho bọn chúng ngồi yên, ép từng lớp từng lớp, chúng ta thậm chí còn lấy ra được càng nhiều người hơn.
Càng nói càng hưng phấn, Cát Hương dần trở nên kích động, hai mắt tràn đầy lửa nóng. Triệu Tiến nở một nụ cười, ôn tồn hỏi lại.
- Ừm, người thật sự trông cậy được chỉ có mấy huynh đệ chúng ta, sau đó là bốn mươi mấy liên trưởng đội trưởng dưới trướng, cũng trông cậy được, cấp Sĩ doanh cũng tin tưởng được hơn phân nửa, mới được mấy trăm người, gần ba ngàn người thì sao? Ba ngàn người này có bao nhiêu người đáng tin, có tập trung được hơn hai vạn người không? Nếu thật sự làm chuyện đó, lương thảo phải làm thế nào, ta còn lấy bạc mua được không? Rượu của chúng ta còn bán ra được không? Chúng ta tích trữ đủ nhiều chưa? Chẳng lẽ dựa vào cướp đoạt, những người khác sẽ cam tâm tình nguyện sao?
Hỏi ra mấy vấn đề, Cát Hương đều không trả lời. Triệu Tiến khẽ cất cao giọng hơn một chút.
- Hiện tại Triệu Tự Doanh vẫn chưa từng gặp phải khó khăn nào, tình nghĩa và lòng trung thành vẫn chưa trải qua cuộc khảo nghiệm nào. Một khi có chuyện, rất có khả năng sẽ bị mọi người xa lánh, ngay cả Từ Châu cũng sẽ kín cổng cao tường với chúng ta. Một ngàn, hai ngàn, một vạn, hai vạn, chúng ta đều đánh thắng, nhưng còn mười vạn thì sao? Hai mươi vạn thì sao? Đại quân vây đánh, cho dù là những người trung thành đều sẽ làm phản. Đại Minh triều này cũng đã hơn hai trăm năm rồi, chúng ta mới được mấy năm, tin chúng ta hay hay là tin triều đình?
Triệu Tiến gần như là nghiêm mặt nặng lời, Cát Hương nghẹn lời, một câu cũng không trả lời được. Triệu Tiến khoát thay hạ giọng nói.
- Nay thiên hạ thái bình, đệ thấy nơi này dân loạn, nơi kia thiên tai, nhưng triều đình căn bản chưa tổn thương đến nguyên khí, căn bản sẽ không gặp trắc trở gì. Đệ thấy gia đinh của chúng ta bằng lòng vào sinh ra tử, vượt qua biển lửa vì chúng ta, nhưng bọn họ cảm thấy mình là gia định và đoàn luyện của nhà giàu có, bán mạng vì tiền bạc và cái ăn, có lẽ còn muốn bảo hộ cho muôn dân yên lành. Những lời nói suông thì nói rất dễ, khi thật sự xảy ra chuyện, chúng ta nhìn thấy cơ nghiệp rực rỡ lập tức biến thành mây khói…
Trong phòng lại trở nên yên tĩnh, nét hưng phấn trên mặt Cát Hương đã biến mất, đã trở nên chán nản. Trên gương mặt của Thạch Mãn Cường lộ vẻ thất vọng, Đổng Băng Phong lại thở dài, Trần Thăng nhìn về phía Triệu Tiến, lại cúi đầu sờ lấy vỏ đao, vẻ mặt của những người còn lại thì đều bình thản.
Triệu Tiến nói lời chân thành.
- Điều mà ta làm được hiện giờ, chính là làm ăn buôn bán cho thật tốt, Cục diện Triệu Tự Doanh này cũng kế thừa, để chúng ta mấy đời không lo, là gốc rễ phú quý của con cháu đời sau của chúng ta.
Tuy nhiên lời này nói ra, cũng thấy được vẻ mất hứng trên mặt Cát Hương.
Nói xong, Triệu Tiến lại cất giọng hỏi.
- Bình tĩnh nghĩ lại, chúng ta tay trắng gây dựng cơ nghiệp đến hiện tại mới được bấy nhiêu lâu, chúng ta được bao nhiêu tuổi, chuyện từ từ sẽ đến, không gấp gáp được. Hiện tại, chúng ta càng phải cẩn thận, tránh cho cục diện to lớn tốt đẹp này, sản nghiệp to lớn này không trở thành mâm cơm của người khác. Các đệ đã hiểu cả chưa?
Cát Hương buồn bực trả lời.
- Là tiểu đệ lỗ mãng, xin đại ca và chư vị huynh đệ đừng trách.
Lúc này y gục đầu ủ rũ.
Tình cảnh trong phòng rất nặng nề, mọi người đều không lên tiếng. Triệu Tiến muốn nói ra nhưng lại thôi. Cứ yên tĩnh như vậy một hồi, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Đại Hương và Tiểu Dũng dẫn liên đội Thân Vệ thứ nhất đến khách điếm, bảo mười mấy tên Đông Xưởng của Cẩm Y Vệ kia cút xéo nhanh một chút. Hiện giờ đi sang giáo huấn bọn chúng đừng để dính dáng đến mạng người. Những người khác giải tán đi.
Lưu Dũng và Cát Hương vội vàng khom người đáp ứng, ra cửa dẫn người đi. Thạch Mãn Cường cũng đến xin lui, đêm nay y canh gác, bây giờ phải đi tuần tra. Như Huệ vừa ra đến cửa thì chần chừ một chút, liền quay đầu nói.
- Những lời lão gia nói hôm nay là lời từ đáy lòng, nhưng mà đám Úy doanh đều còn trẻ tuổi, không được già dặn trầm ổn như chư vị lão gia, khó tránh có chút thấp thỏm lo âu, hay là phái người theo dõi thật kỹ. chuyện bàn bạc hôm nay, vạn nhất tiết lộ ra ngoài, quả thật là đại họa.
Triệu Tiến im lặng gật đầu. Như Huệ thi lễ xong liền đi ra. Chu Học Trí rất gấp gáp, suýt chút đã bị vấp chân vào bậc cửa. Lúc đi đến gần Đổng Băng Phong muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.
Không biết cố ý hay là vô tình, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh không theo mọi người đi ra ngoài. Vương Triệu Tĩnh đi mấy bước đến trước cửa, quay đầu lại nhìn Trần Thăng, Trần Thăng vẫn im lặng không nói. Vương Triệu Tĩnh hỏi.
- Những lời đại ca nói hôm nay có phải là lời thật lòng hay không?
Triệu Tiến đã ở đó im lặng một lúc, đột nhiên trả lời bằng một câu không đầu không đuôi.
- Ta đã sai một chuyện rồi.
Câu trả lời này khiến Vương Triệu Tĩnh ngẩn người, rồi lập tức cười nói.
- Hôm nay tuy lỗ mãng, nhưng chưa hẳn là sai. Triệu Tự Doanh chúng ta cứ đi tiếp như thế này, sớm muốn cũng sẽ có ngày như vậy. Lúc việc đến trước mặt lại càng nắm chắc hơn.
Trần Thăng ngẩng đầu liếc nhìn. Triệu Tiến lại cười khổ, nói.
- Huynh cho rằng ban đầu phải dũng mãnh tiến lên, không được có chút chậm trễ, đến lúc làm lớn thì nghỉ ngơi dưỡng sức, ung dung chờ đợi. Nhưng không ngờ rằng Triệu Tự Doanh chúng ta có được ngày hôm này, chính là dựa vào tâm huyết của mọi người. Chúng ta mới chừng này tuổi, sao trầm ổn được. Đội ngũ Triệu Tự Doanh chúng ta, một khi không chiến đấu, cả ngày huấn luyện rồi canh gác, luân phiên các nơi, đám gia đinh của chúng ta sẽ nôn nóng, sẽ buồn bực, mãi đến khi buông thả, thì sẽ cứ thế mà suy sụp.
Mặc dù hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng ánh mắt của Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng đều trở nên nghiêm trọng. Trần Thăng cuối cùng đã mở miệng nói.
- Cứ như vậy, há chẳng phải chúng ta sẽ đi theo con đường cũ của Khổng Gia Trang sao?
Vẻ mặt Trần Thăng trở nên nghiêm nghị, nói.
- Nhất định sẽ không như thế. Mấy huynh đệ chúng ta đều sẽ không ham muốn hưởng thụ. Nếu như đám gia đinh buồn bực nôn nóng, vậy thì cứ gia tăng huấn luyện để bọn họ không còn sức đâu mà đi buồn bực nôn nóng nữa. Bốn phía còn có bao nhiêu trộm cướp mã tặc chưa bình định, cứ lôi ra tiêu diệt hết.
Nói đến đây, giọng nói của Trần Thăng nhỏ đi, cau mày nói.
- Đối phó với những kẻ này, xuất ra hai liên đội đã là đánh lớn, không phát huy được hữu dụng của việc luyện binh.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Gia tăng huấn luyện chỉ duy trì thêm nửa năm, nếu lâu hơn nữa bọn họ sẽ mất đi sức sống, thậm chí sẽ sụp đổ. Đến lúc đó trong doanh địa sẽ náo động. Đến lúc đó, không phải nói thanh đao này dùng được hay không, mà là thanh đao này có làm bị thương mình hay không.
Căn phòng lại im lặng. Ngày hôm nay căn phòng này đã im lặng rất nhiều lần. Làm người cốt lõi nhất đám người này, trong lòng đám Triệu Tiến đều không thoải mái. Triệu Tự Doanh hiện giờ đã có uy danh to lớn như vậy, cục diện to lớn như vậy. Với tình thế tốt như vậy, lại còn nỗi lo lắng âm thầm như thế này.
Nếu như người ngoài nhìn, thì hiện tại Triệu Tự Doanh hẳn là không ưu tư lo lắng gì, hưởng thụ uy phong phú quý. Nhưng đối với Triệu Tiến và đám huynh đệ bọn họ chưa thỏa mãn như vậy. Có mấy lời nói ra, có mấy lời không nói mọi người cũng ngầm hiểu. Mọi người đều cảm thấy Triệu Tự Doanh không nên dừng lại ở bước này, mặc dù hiện tại khuếch trương của Triệu Tự Doanh thoạt nhìn trông đã đến cực hạn.