Phòng trà này hiện nay cũng chỉ lẻ tẻ có vài vị khách, đều là thương khách đến từ Đại Minh, đôi bên trao đổi với nhau từ rất xa. Vị Chưởng quầy này mặt mũi sầm lại cũng không tới chào hỏi, chỉ là ngồi ở phía sau quầy.
Hai vị thương nhân nhấp một ngụm trà, lại nhỏ giọng xuống hơn một chút, than thở nói.
- Làm ăn càng ngày càng khó. Người Thát Nữ Chân bên này nói cướp là cướp, có đôi lúc còn giết người ngay giữa đường. Những quý nhân bên trên bọn chúng căn bản mặc kệ, thậm chí còn muốn chia chác. Nghe nói Đại Hãn Đại Kim cũng không đếm xỉa đến sống chết của người Hán.
- Bằng không sao mỗi lần ta đến, đều là chạy ngay tới bên này. Trong thành Hách Đồ A Lạp này, cũng là sản nghiệp của Tứ Bối Lặc có khuôn phép. Vị Tứ Bối Lặc này có đạo lý, vẫn cứ che chở thương nhân đến thành Hách Đồ A Lạp. Những thứ hàng này của ta cũng đều là người bên dưới của Tứ Bối Lặc mua giúp.
- Vị Tứ Bối Lặc này hiểu đạo lý như vậy, mẹ kiếp không biết có phải là người Hán không?
- Vớ vẩn, làm sao là người Hán được. Nơi đây là trong nhà quý nhân, chỉ có người Nữ Chân bọn bọ với người Mông Cổ làm chính thất. Người Hán đến rồi ngay đến cả danh phận cũng không có. Mẫu thân của vị Tứ Bối Lặc này cũng rất ghê gớm, nghe nói là người trong nhà quý nhân bậc nhất của người Mông Cổ. Ngươi không biết chứ, bọn họ bên này không phân biệt phòng nhất, phòng nhì (vợ chính, tiểu thiếp), đều là con cái theo mẹ mà phân cao thấp. Thân phận của mẹ cao, con cái cũng theo đó mà thân phận cao. Bằng không vị Tứ Bối Lặc này phải xếp tới bậc thứ tám, làm sao lại trở thành Tứ Bối Lặc. Bọn họ tổng cũng chỉ có bốn Bối Lặc.
Hai người nói chuyện sôi nổi, một người rõ ràng là quen thuộc bên này hơn, càng nói càng tỏ vẻ khoe khoang, một người còn lại là vừa nghe vừa gật đầu lia lịa.
- Lão ca, vị Tứ Bối Lặc này tên là gì?
- Hoàng Đài Cát hay là Hồng Đài Cát, là một nhân vật rất ghê gớm, đừng có xem hắn là nhỏ tuổi nhất trong tứ đai Bối Lặc, nhưng người phục hắn nhiều nhất.
Bất chợt bên ngoài vẳng lại tiếng vỗ tay. Hai người dừng nói chuyện, tò mò nhìn ra ngoài. Một tên tiểu nhị được chưởng quầy ra hiệu, bước nhanh ra ngoài, chẳng bao lâu thì quay lại, lớn tiếng bẩm báo với chưởng quầy.
Người trước đó khoe khoang lõm bõm nghe được vài câu của người Nữ Chân, nhíu mày nghe, sau đó nhỏ giọng giải thích nói.
- Lại bắt được không ít người trở về, nói là những hộ lẻ tẻ bên bờ biển bây giờ cũng đã bắt tới.
- Còn muốn bắt người?
- Người Đại Kim ở đây ít, bắt người khắp nơi. Những người thôn dã trong núi và ngoài bờ biển, còn có những nơi xa hơn, Bắc Sơn gì đó.
Nói tới đây, chưởng quầy ở bên kia đột nhiên cao giọng lên nói.
- Phía đông nam của Đại Kim ta trời mưa nặng hạt, phương viên có đến bảy tám trăm dặm. Đó chính là thiên mệnh ở Đại Kim ta, mong rằng các vị ở trên đường tuyên truyền ra.
Người ngồi dưới mái hiên, đương nhiên chẳng có điều gì để nói, mọi người đều là cao giọng ưng thuận. Vị chưởng quầy còn nói bữa cơm tối nay mời tất cả mọi người, đều là vì niềm vui lớn.
Đợi cho đến ồn ào náo nhiệt qua đi, vị khoe khoang kia bĩu môi, hạ giọng nói.
- Đúng là dựng chuyện, hôm nay còn mưa rơi nặng hạt, giống như chúng ta ở bên kia nhìn thấy kỳ lân gì gì đó.
Lần này người kia nghe nói không có lên tiếng, chỉ là thừ người ra suy nghĩ một lát, nói bâng quơ không đầu không đuôi.
- Đây là muốn đánh nhau rồi.
Người khoe khoang kia không hiểu gì nhìn lại.
- Ngươi nói cái gì?
Không đợi cho người kia đáp lại, không biết từ lúc nào, vị chưởng quầy đã đi tới trước bàn, dùng ngón tay gõ lên mặt bàn, hai người lập tức im bặt.
Tháng tư ở Kiến Châu bên này còn rất lạnh, rất nhiều băng tuyết bám ở các nơi còn chưa tan. Một bóng người trẻ tuổi thân hình cao to ăn mặc rất đơn sơ, vây quanh mấy tên thị vệ mặc giáp cưỡi ngựa tới trước Vương cung của Thiên Mệnh Hãn.
Quân lính canh giữ trước cửa vội vàng nghênh đón. Một tên Ngưu Lục Ngạch Chân cười nói.
- Bối Lặc gia mặc ít như vậy, nhưng nhất thiết đừng để cảm lạnh. Đến lúc Đại Hãn trách tội, bọn nô tài gánh tội không nổi.
Người trẻ tuổi kia tháo thanh kiếm đeo bên hông xuống giao cho một tên lính, chỉ vào tên Ngưu Lục Ngạch Chân này cười mắng.
- Trong nhà Phí Mạc gia chỉ có tiểu tử ngươi là lắm mồm, không biết bệnh tật của ông ngươi sao? Mặc nhiều là mũi chảy máu cam.
Thị vệ ở bên cạnh đều là cười ầm lên, những thị vệ mặc giáp hộ tống vị Bối Lặc này tới thì là tự biết thân phận đi sang một bên. Ở trước cung Đại Hãn có giới hạn, vượt qua giới hạn là có tội lớn.
Tên Ngưu Lục Ngạch Chân cười nói.
- Đại Hãn ở trong cung đợi Bối Lặc tới.
Người trẻ tuổi to cao được gọi là Bối Lặc gia gật gật đầu, nhằm hướng trong cung đi vào, đi được hai bước quay đầu nói.
- Bệnh của bà vợ ngươi bên kia không để kéo dài quá lâu, không có tiền khám bệnh thì nói với ông một tiếng, cố gắng chịu đựng mà làm gì. Hết ca trực sang ông bên kia, lĩnh tiền đi mời một lang trung người Hán, lấy thêm hai củ sâm già, bồi bổ cho tốt.
Tên Ngưu Lục Ngạch Chân họ Phí Mạc kia đầu tiên là sửng sốt, liền đó nước mắt chảy ròng ròng, vội vàng quỳ xuống dập đầu, nghẹn ngào nói.
- Tạ đại ân đại đức của Bối Lặc gia.
Vị Bối Lặc gia kia không quay đầu lại, phất tay cao giọng nói.
- Trước cửa cung ngươi quỳ cái gì, là ân đức của Đại Hãn.
Nhìn tên Ngưu Lục Ngach Chân đang lau nước mắt, những người thị vệ còn lại đang trông giữ trước cửa cung nhỏ giọng bàn tán.
- Tứ Bối Lặc nhân nghĩa.
- Lớn thì nhát gan, thứ hai thì lỗ mãng, thứ ba thì vụng về, chỉ có đứa thứ tư là xuất chúng.
- Ngươi gan cũng to đấy, chuyện này mà cũng dám bàn tán sao?
- Lúc trước nói Chử Anh làm được Đại Hãn, lại chẳng biết thế nào, bốn vị này tuy nói là Đại Bối Lặc, nhưng sau này chưa chắc là vậy. Người mà Đại Hãn sủng ái nhất là người nhỏ tuổi này.
Nước Kim của Nỗ Nhĩ Cáp Xích lập quốc chưa lâu, mọi thứ đều rất qua quýt. Thị vệ ở ngay trước cửa cung cũng chẳng có khuôn phép gì, ở đó bàn tán chẳng kiêng dè gì hết.
Có cung nữ ở trước mặt dẫn đường, Tứ Bối Lặc Hoàng Thái Cực mặt mũi rất quan tâm đi theo ở phía sau, ngay đến nhìn ra xung quanh cũng không dám. Gã vừa đi vừa nghĩ vừa rồi có nói gì làm gì sai không? Phí Mạc gia chẳng qua chỉ là một Ngưu Lục Ngạch Chân của Chính Hoàng Kỳ, nhưng dẫu sao cũng là một người cũ bên cạnh Đại Hãn, giao hảo tóm lại chẳng có gì là sai. Nhưng như vậy có khiến cho người khác cho là mình có ý đồ gì khác không?
Hoàng Thái Cực lại nghĩ đến những điều mà mấy người Hán trong phủ từng nói. Tuy nói mấy người này đầy vẻ ngạo mãn, ra vẻ cao thâm. Nhưng có một số thứ tự mình nghĩ ra lại không có kỹ càng như suy xét của bọn họ. Giả dụ nói đúng mực trước mặt quân vương.
Đi không quá xa đã tới điểm đến, Hoàng Thái Cực không kìm nổi nhớ tới lúc còn nhỏ đi theo trưởng bối nhìn thấy những thứ ở Liêu Dương, Thẩm Dương. Lúc ấy tất cả đều ngây người ra, chưa từng nghĩ đến trên thế đại (người nữ nhân gọi thiên hạ là thế đại nghĩa là thế giới rộng lớn chứ không phải là thời đại) này còn có thành trì to đến như vậy. Hoàng Thái Cực còn nhớ rõ, ban đầu nhìn thấy phủ đệ của Lý gia ở Liêu Trấn, còn cho rằng đó là hoàng cung.