Triệu Tiến cao giọng nói, Lê Đại Tân và người huynh đệ bên cạnh đều run rẩy một cái. Từ lúc ban đầu tới hiện giờ, thái độ của Triệu Tiến khiến bọn họ không rét mà run. Mặc dù không có nói chuyện với nhau, nhưng đều có chút hối hận rồi. Đây rõ ràng là một tiểu tử đầu óc ngây ngô kiêu ngạo khinh mạn, nhưng lời này khiến bọn họ biến đổi sắc mặt. Bởi vì Triệu Tiến nói chạm tới lòng dạ riêng của bọn họ, thậm chí chính bọn họ cũng chỉ lờ mờ nghĩ tới, cũng không dám cho là thật.
Triệu Tiến nghiêm nghị nói.
- Phùng gia bắt các ngươi làm cho, cho ăn no cũng chỉ là khinh rẻ. Triệu Tự Doanh không giống vậy. Chỉ cần ngươi trung thành, chỉ cần ngươi làm tốt, vậy chính là người trên mọi người, cũng sẽ được trọng dụng, có chỗ cho các ngươi đại triển quyền cước.
Lê Đại Tân và Lý Hòa bên dưới đều ngẩng đầu lên, trong mắt dường như có ánh sáng chớp động. Trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét tươi cười, chỉ vào chính mình, lại chỉ vào tất cả mọi người trong phòng cười nói.
- Tại sao sẽ như thế, bởi vì bọn ta đều là võ phu.
Nói xong lời này, Triệu Tiến cười nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh. Trên mặt Vương Triệu Tĩnh cũng có ý cười, gật đầu nói.
- Ở nơi đây tiểu đệ cũng là võ phu.
Lê Đại Tân ngẩng đầu cứng cỏi nói.
- Được! Tiến gia nói được như vậy, hiểu được như vậy. Tiểu nhân cũng sẽ không ra sức khước từ. Chỉ là trong ngoài thành Dương Châu, người ở chỗ Tiến gia quả quyết không có kẻ nào quen thuộc bằng tiểu nhân. Tiến gia nếu như phái người hiệp trợ, đi đứng làm chạy như thế nào phải nghe theo tiểu nhân an bài.
Lê Đại Tân và người nhà của y ngay cả huynh đệ Lý Hòa cũng được dẫn đi an bài chỗ nghỉ ngơi, một nhà Lê Đại Tân tách riêng ra với Lý Hòa.
Lý Hòa được an bài ở đội Nội Vệ, nhưng việc kẻ mới đến phải làm, việc sai phái cơ mật sẽ không sắp xếp cho y đến làm, hơn nữa không được ra vào, đi đứng một mình, ra vào đều có người giám thị.
Tất nhiên, lý do không phái y đi Dương Châu lập đâu danh trạng mọi người đều hiểu rõ. Lê Đại Tân tốt xấu còn dẫn theo vợ con, Lý Hòa cô độc một mình, tới đi thật sự sẽ không có gì ràng buộc.
Lê Đại Tân ở lại ba ngày mới lên đường, đi cùng gã còn có mười lăm người đội Nội Vệ, cùng với mười mấy người giang hồ tinh nhạy cũng không biết mục đích chuyến đi Từ Châu tới Bi Châu, bọn họ gánh vác vòng ngoài.
Trong ba ngày trước khi lên đường, Lê Đại Tân vừa sửa soạn, vừa nói rõ bố trí các nơi của Phùng gia trong Thảo Oa Tử ở phủ Hoài An, chú trọng nói tới một đám Phiên Thảo Xà.
Sau khi một đội này lên đường, Nhiếp Hắc dẫn sáu người đi theo đằng sau bọn họ cũng là đi về hướng Dương Châu, dù sao vẫn không hoàn toàn tin cậy được Lê Đại Tân.
Sau khi Cát Hương biết rõ sự tình, rất là nghi ngờ hỏi.
- Mặc kệ Phùng gia có phải đầm rồng hang hổ hay không, chúng ta đánh bạc xuất ra một liên ban đêm tấn công bất ngờ, quét sạch cả nhà của chúng không thành vấn đề. Hà cớ gì phải bảo Lê Đại Tân không đáng tin kia đi sang đấy?
Triệu Tiến giải thích lý do.
- Thật sự quét sạch cả nhà Phùng gia, trong lòng bọn thương nhân buôn muối Dương Châu còn có đề phòng với chúng ta, càng dễ dàng dẫn quan phủ để mắt tới. Hơn nữa chúng ta hiện giờ quét sạch Phùng gia không có một chút lợi lộc nào. Lập tức Triệu gia nào đó, Tiền gia nào đó sẽ thay thế chỗ của bọn chúng. Tội gì phải làm sinh lễ tặng cho người khác. Phái người sang đấy, là để cho Phùng gia đổ máu, khiến bọn chúng không dám làm xằng bậy, bảo bọn chúng sang đây nói chuyện với chúng ta.
Mặc dù làm đủ loại sắp đặt với Lê Đại Tân và Lý Hòa. Tuy nhiên từ Triệu Tiến cho tới Lưu Dũng tất cả mọi người đều cảm thấy lần đầu nhập này không phải giả. Bởi vì thông qua những tin tức thương nhân buôn muối sang đây truyền lại lần trước, Phùng gia đích xác trở mặt với Lê Đại Tân này, cộng thêm kẻ lưu lại làm con tin đúng thật là vợ con của gã. Nếu như ngược lại thật muốn chết, cái giá phải trả tránh không khỏi quá lớn. Tất nhiên tiếp nhận hay không vẫn phải xem biểu hiện của gã ở Dương Châu.
Không biết ai trước đó nói ra một câu, rất nhanh lưu truyền ra khỏi Từ Châu, có một vị tôi tớ làm sai dịch trong phủ Tri châu lỡ miệng nói câu này, kết cuộc bị Tri châu Đồng Hoài Tổ nghe thấy, ngay tức thì đánh mấy chục gậy đuổi cổ.
- Từ Châu không ở trong thành mà là ở Hà Gia Trang.
Chính là một câu nói đơn giản như thế.
Đồng Hoài Tổ nhậm chức ở Từ Châu mười mấy năm, chỉ thấy được Từ Châu năm này sang tháng nọ dần dần suy vi, trong thành ngoài thành ngay cả nhà cửa xây mới cũng ít ỏi, mà Triệu Tiến ở Hà Gia Trang không tới hai năm, bên đó đã trở nên to như thế, khắp chốn mang diện mạo mới.
Hiện giờ chỗ giao nhau giữa thôn Lâm gia và thôn Tiểu Thạch Đầu chính đang xây dựng rầm rộ, lao công nhàn rỗi bờ nam Hoàng Hà đều đi sang kiếm phần tiền công, các loại vật liệu hoặc giả rèn tạo trên đất ấy hoặc giả do đường thủy chuyển tới, bên đó trở thành dáng vẻ của một vùng xây dựng rộng lớn.
Mặc dù không biết xây dựng tầm vóc lớn như thế tháng ngày sau này muốn làm cái gì, nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi mọi người đều có được tin tức, nói bên đó phải dựng một cái chợ lớn, thương gia giàu có bốn phương tám hướng đều sẽ tới làm ăn buôn bán.
Từ Châu cái vùng đất tồi tàn còn có gì để làm ăn buôn bán? Tới ngay cả người dân gốc gác Từ Châu cũng nghĩ như thế. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh tụ hội các loại mánh lới sinh sôi phát tài mọi người cũng nhìn nhiều rồi, nếu như Tiến gia bảo rằng như thế, vậy khẳng định là có cách, khẳng định sẽ không sai.
Động đậy trước nhất là bọn Thiên hộ và Chỉ huy của Từ Châu vệ, bọn họ vốn dĩ đang trở nên giàu có nhờ Hà Gia Trang, biết rõ nơi này cơ hội buôn bán vô tận, chưởng quầy tiểu nhị đặt ở bên đó cũng có chức trách thông báo, mật báo. Bên đó vừa bắt đầu xây dựng, bọn họ liền lập tức sang đấy dò hỏi, bọn họ thậm chí không dò hỏi muốn làm cái gì mà là cửa hiệu trên phố giá bao nhiêu, nếu không tiền thuê là bao nhiêu.
Kẻ thứ hai đi đi lại lại chính là bọn đầu lĩnh sai dịch và Lại mục có thực quyền trong nha môn Từ Châu và Tiêu huyện, bọn họ cũng coi như là thổ hào nhiều đời, trong tay tích góp không ít tài của, đang thiếu việc làm ăn buôn bán kiếm khoảng ngân lượng ăn chơi. Lúc trước các nơi buôn bán ở Hà Gia Trang bọn họ chen chân vào không nhiều lắm, hiện tại thì không bỏ qua được rồi.
Làng nước quê nhà của bọn họ dĩ nhiên biết Triệu Tự Doanh là con quái vật lớn dáng vẻ thế nào, càng biết rõ Triệu Tiến sẽ không vô duyên vô cớ nuốt sạch ngân lượng của kẻ khác, làm việc rất coi trọng tín nghĩa. Mặc khác, Triệu Tiến và Trần Thăng đều là con cháu Bổ khoái trong nha môn, Trần Vũ và Triệu Chấn Đường đều có giao tình với mọi người, có mấy điều đó bảo chứng, tựu chung sẽ không bạc đãi.
Từ Trân Trân lẽ dĩ nhiên càng sẽ không bỏ qua, tuy nhiên lần này khiến Triệu Tiến cảm thấy thú vị chính là, ngân lượng Từ Trân Trân bỏ vào trong chợ muối không phải công khoản của Từ gia, mà là của nã riêng của chính nàng, do Mai Hương và một nha hoàn khác trông coi. Sự tình bọn nữ nhân, Triệu Tiến cũng lười hỏi kỹ càng.