Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 3
tuyển tú

❊ ❊ ❊

Ngày biệt ly, Sở Diên mang theo tâm trạng buồn bã nhìn phụ thân mình chuẩn bị thu xếp rời khỏi.

Nước mắt không giữ được mà rơi xuống ướt hết khuôn mặt xinh đẹp, Sở Diên ở đây bao lâu rồi, cũng đã hai mươi bảy năm, đối với y mà nói cuộc sống ở bên cạnh người thân là tuyệt vời nhất.

Nào ngờ hôm nay lại phải chia xa, đau đớn khi không thể ở bên cha mình khiến y không chịu nổi.

"Phụ thân,... con không muốn đi..." Y ủ rũ nói.

Hôm qua rõ ràng vẫn rất bình thường, cho đến hôm nay tâm trạng đã thay đổi hoàn toàn.

Nếu như có thể thì đã không như vậy rồi, nhưng mà không thể kháng chỉ được.

"Hài nhi ngoan, con đã lớn rồi cũng phải tự biết lo cho mình đi, đến hoàng cung rồi thì đừng giao thiệp với ai, đặc biệt là các phi tần trong cung. Nếu có thể thì đừng tiếp cận người nào khác!" Trước khi đi, Sở Hoài luôn căn dặn con mình, tính của Sở Diên vừa ôn hòa lại dễ tin người, nếu không căn dặn, chỉ sợ rước họa vào thân.1

Hoàng cung.

Tất cả các mỹ nhân có mặt trong thành Tôn Châu đều được mang đến đây. Trong đó có vô vàn người lo chen chúc sửa soạn cho bản thân, mong muốn được Lý Thiên Thành vừa ý.

Sở Diên thì lại khác, y chỉ cầu sao cho Lý Thiên Thành không để ý tới mình.

"Các mỹ nhân mau mau xếp hàng đi, một lát nữa hoàng thượng sẽ đến."

Nghe nói hắn sắp đến, Sở Diên hồi hộp vô cùng, bàn tay cũng bất giác run lên.

"Mong hắn không nhìn thấy mình." Y là lần đầu tiên tiến cung, không tránh khỏi có vài điều không biết.

Chỉ mong sao được an toàn sống yên thân, nếu là người thường không được ban chức vị, nếu may mắn có thể ba năm không được hoàng thượng thị tẩm sẽ có thể xuất cung.

Sở Diên đã tính trước, nếu có thể thuận lợi qua ngày hôm nay thì y có thể yên ổn sống ở đây ba năm, ba năm sau có thể đường đường chính chính thoát khỏi nơi này.

Thế nhưng,... người tính không bằng trời tính, vừa suy nghĩ viển vông đã nghe một tin chấn động.

"Ta chọn người đó!" Lý Thiên Thành không biết đã đến từ lúc nào, hắn chỉ tay về phía Sở Diên nói muốn chọn y.

Lập tức xung quanh vang lên âm thanh ồn ào, những người xung quanh không ngừng bàn tán: Là nhi tử của Sở Hoài, là một nam nhân sao, hắn có cần đẹp như thế không? Trời ạ, ta cũng là mỹ nhân đẹp nhất Tôn Châu vậy mà không sánh bằng hắn, hoàng thượng chọn rồi, xem như người đó xui vậy!

Âm thanh vang lên không ngừng, có người ghen tị với y, có người lại thương cảm cho y xui xẻo.

Nhưng lúc này đây khi Sở Diên chưa kịp bàng hoàng thì hắn lại lên tiếng.

"Phong làm Sở phi, toạ Từ Thanh cung! Giờ tỵ đến tẩm cung của trẫm!" Hắn nói xong thì đi mất, chỉ còn lại một mình Sở Diên ngơ ngác ở đây.

"Sở phi, còn không mau khấu tạ long ơn?" Tàu công công lên tiếng.

Giờ phút này Sở Diên mới nhớ đến, không được vô phép tắc.

"Sở Diên tạ thánh thượng ban ơn!" Ngoài mặt thì tạ ơn, nhưng bên trong đã vô cùng hoảng loạn.

Sở Diên không ngờ y đã cố gắng tránh né hắn như vậy, cuối cùng vẫn không tránh khỏi.

Giờ tỵ.

Sở Diên được bọn họ đưa vào tẩm cung của Lý Thiên Thành, mang trong lòng bồi hồi cùng lo sợ, Sở Diên đã không dám bước vào.

"Tàu công công, ông có thể,... có thể tha cho ta không?" Y run rẩy níu lấy tay áo Tàu Dục Hàn.

"Ai nha, Sở phi đừng làm khó nô tài, hoàng thượng đã chọn người rồi, chỉ đêm nay người chỉ cần uyển chuyển một chút, làm cho ngài ấy thích thú là được." Tàu Dục Hàn cố gắng trấn an.

Thật ra mà nói ai ai cũng biết hoàng thượng ham mê sắc dục, những người muốn lên cao cái đà danh vọng thì phải qua được ải của quân vương.

Chỉ tiếc những người có ý nghĩ không tốt kia đều đã im lặng nằm dưới mồ rồi. Hết lần này đến lần khác tuyển tú, nhưng chưa lần nào thỏa được ý niệm của hắn.

"Khụ khụ, đến rồi thì vào đi." Từ bên trong Lý Thiên Thành vọng ra.

"Công công, giúp ta đi..."

Tàu Dục Hàn khó xử đẩy Sở Diên vào trong rồi khóa cửa lại, ông không thể giúp được y.

"Sở phi cố gắng phục vụ hoàng thượng đi, nhớ làm tốt vào." Nói xong thì bỏ đi.

Trong phòng bây giờ chỉ còn lại một mình Lý Thiên Thành và Sở Diên, dưới bầu không khí này khiến y áp bức đến không thở nổi.

Trong bóng tối hắn kéo y về phía mình, tay trái siết chặt eo y đến mức không thở nổi. Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào mang tai y, khiến Sở Diên rùng mình.

"Sở Diên..." Thanh âm trầm ấm vang lên, ở khoảng cách gần Sở Diên có thể nghe thấy được âm giọng nhẹ nhàng của hắn.

Khác với lúc sáng, hiện tại có thể nghe ra một chút ôn nhu. Hoặc có thể do tên y quá nhẹ nhàng nên có thể phát ra thanh âm đó.

"Hoàng thượng tha tội." Y run rẩy co rúm lại, không muốn hắn động chạm.

Lý Thiên Thành không muốn buông tha càng tiến sát kéo y vào lòng, nhấc bổng Sở Diên lên, mang lên giường.

Dưới sức ép của hắn khiến Sở Diên không thể vùng vẫy, Lý Thiên Thành cắn lấy cánh môi y không buông, mặc cho Sở Diên không ngừng đẩy hắn ra.

"Nếu ngươi còn dám kháng cự, trẫm không chắc sẽ buông tha cho Sở Hoài."

"Hoàng thượng, nô tài không xứng..."

Y rũ mắt xuống không dám nhìn hắn, tâm tình không mấy vui vẻ.

Lý Thiên Thành kéo toạc y phục y xuống lộ rõ xương quai xanh tinh xảo. Nhìn xuống làn da trước ngực, màu sắc câu dẫn, bời vai trắng nõn không một tì vết đó, đang thu hút hắn không ngừng.

Vẻ đẹp câu động lòng người, y chính là mỹ nhân đẹp nhất hắn từng thấy.

Len lỏi trong đám nam thanh nữ tú đó chỉ có một mình y là xinh đẹp nhất, giọng nói còn rất nhẹ nhàng, giống như một liều thuốc an thần khiến hắn thanh tỉnh.

Hắn không những hôn lên môi, cả lưỡi cũng giao vào nhau, hắn không ngừng mút mát khoang miệng y, đem đầu lưỡi mình thăm dò từng ngóc ngách bên trong.

"Hoàng thượng, ưm..."

Thành công cướp được hô hấp của y hắn liền dừng lại, tuyến nước bọt lúc này đã chảy xuống từ hai đầu lưỡi.

Từng giọt nhẹ nhàng rơi xuống chảy dài trên cần cổ của y, đua nhau chạy xuống xương quai xanh xinh đẹp đó, trông thật mê hoặc, giống như yêu nghiệt câu dẫn hắn làm trò đồi bại...

"Ức..." Lý Thiên Thành khẽ nuốt xuống ngụm nước bọt đang sắp không thể tiết chế được chuẩn bị trào ra đó, lúc này đây hắn đột nhiên thanh tĩnh hơn mà đứng dậy.

Sáng hôm sau.

Sở Diên tỉnh dậy sau một trận cuồng nhiệt đêm qua, thân thể đau nhức không thể dậy nổi.

Y cứ tưởng hắn sẽ dừng lại ở nụ hôn đó, thật không ngờ hắn lại thay đổi ý định mà điên cuồng chà đạp y. Sở Diên cả một đêm bị hắn dằn xé đến không chịu nổi ngất đi, sáng nay tỉnh dậy đã đau như thế này.

"Chủ tử mau dậy để nô tỳ thay y phục cho người." Là giọng của một cung nữ nào đó, có lẽ là người mà Lý Thiên Thành sắp xếp canh giữ y.

Sở Diên nâng cơ thể đau nhức đứng dậy, cố lết thân xác đã phai tàn một nửa mà đứng dậy đi vào trong.

Dưới mực nước ấm nóng làm y không khỏi rùng lên vì vết thương ở dưới hạ thể. Mất một lúc sau Sở Diên mới có thể ra khỏi phòng.

"Chủ tử, để nô tỳ mặc y phục giúp người." Cung nữ nó tiến lên giúp y mặc y phục và đeo đai lưng.

Sở Diên trước giờ ở Sở gia chưa từng để người khác hầu hạ, bây giờ như vậy thật không quen.

Cứ có cảm giác khó xử không nên lời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »