Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 64
một lần nán lại thanh sơn

❊ ❊ ❊

Hôm nay Sở Diên bị Lý Thiên Thành bắt ép phải thu xếp phục trang để cùng hắn đi đến Thanh Sơn một chuyến.

Hắn nói muốn du ngoạn mấy hôm để thư giãn, mấy nay luôn vùi đầu vào việc nước, hắn đã uể oải đến phát bệnh.

Tàu công công cũng thường hay khuyên hắn nên nghỉ ngơi một chút, ngày ngày thức khuya sớm muộn gì cũng khiến hắn lâm bệnh.

Thành ra... hôm nay hắn lại có nhã hứng, với lại nghe nói Thanh Sơn là nơi có cảnh vật vừa đẹp lại không kém phần hấp dẫn.

Hắn lúc nhỏ cũng từng nghe Khưu phi nói, Thanh Sơn tuyệt mỹ vô cùng, núi non muôn trùng, bao la là hoa thơm, cỏ mướt.

Hình dung ra cảnh tượng xanh bát ngát khi đứng tại đỉnh núi Thanh Sơn, ngước xuống nhìn vạn vật trùng trùng, không khỏi khiến lòng người xao động.

...

"Mau lên đi, xong rồi thì lên đường thôi!" Lý Thiên Thành hối thúc nói.

Xe ngựa đã được chuẩn bị từ sớm, chỉ còn chờ Sở Diên mà thôi.

Tuệ Lâm và Tiểu Tình Nhi cũng rất nhanh tay mang hành trang đem lên xe ngựa, mỗi người đều thở phì phò vì mệt.

Hai nha đầu giương mắt nhìn Sở Diên, như muốn mắng miết một câu vậy.

Thu xếp xong xuôi, Lý Thiên Thành đã kéo Sở Diên lên xe ngựa, để lại phía sau là những thuộc hạ thân cận cùng hai nha đầu theo sau.

Xe ngựa chuyển bánh, bắt đầu khởi hành đến Thanh Sơn, đường đến Thanh Sơn không xa cũng chẳng gần, cùng lắm khoảng hai ngày đường là tới.

Nhưng tính đến nếu phải dừng chân lại ở khách điếm thì cũng gần ba ngày đường.

...

Sở Diên ngồi trên xe ngựa, mắt luôn giáng vào cửa sổ, luôn chăm chú quan sát cảnh vật bên ngoài.

Đã lâu lắm rồi mới có cảm giác tươi mát như thế này, non cao, đất rộng cuối cùng cũng có thể an ổn nhìn ngắm.

Tính ra theo Lý Thiên Thành đủ thứ thiệt thòi, nhưng y cứ im lặng không oán trách, nếu là người bình thường sớm đã không chịu nổi.

Trên đời này sao lại có người khờ như y cơ chứ?

Trăm mưu ngàn kế còn tính không hết, chứ có phải như y tính cũng không tính, phòng cũng chẳng phòng.

Lại nói đến năm lần bảy lượt bị hiếp đáp, sao y cứ phải cam chịu như vậy?

Suy nghĩ trong đầu Sở Diên có thể đơn giản đến mức nào, đến mức khiến người khác thích thì chà đạp sao?

...

Nhìn khuôn mặt đang ủ dột của y, Lý Thiên Thành hơi nhíu mày sáp lại, hắn nắm nhẹ tay y cười hỏi.

"Sao thế?" Sau đó kéo y đến gần hắn một chút, ôm người vào lòng.

Xe ngựa hơi xóc nảy, ôm y vào lòng mà cứ lên lên, xuống xuống, làm cho tiểu hoàng của hắn hơi hơi nhấp nhô.

"Không... không sao!" Tay y vừa hay chạm phải cái gì đó rất cứng lại hơi mềm mềm, tự dưng đỏ mặt, tía tai lắp bắp xua tay.

Thấy y ngại ngùng càng làm hắn khoái chí cười khẩy, bàn tay to lớn xoa nhẹ lưng y, càng siết chặt y hơn.

"Nói cái gì mà không rõ ràng vậy? Ngại ngùng à?"

Rõ ràng hắn biết người trong lòng đang rất ngại ngùng, nhưng lại không để cho y tiếp tục che giấu.

Chẳng phải khuôn mặt này đã lọt vào tầm mắt của hắn rất nhiều lần hay sao? Cần gì phải ngại, ngủ cùng ngủ chung rồi, lăn giường qua lại, sớm đã nhìn thấy rõ ràng rồi...

Nếu đến mấy lần hoan ái cùng nhau, không phải hắn trước thì cũng là y tự nguyện dâng hiến.

Nhiều lần như vậy vì sao không ngại, bây giờ chạm nhẹ một phát lại khiến y ngớ ra như vậy?

"Hoàng thượng, phía trước có người!" Sở Diên cúi đầu nói, không thể che dấu được khuôn mặt ửng đỏ của y.

Phía trước và cả phía sau đều có người vây quanh, hắn sao lại không có một chút liêm sỉ.

Đã đụng chạm như này lại còn lớn tiếng hỏi han, là muốn bọn họ nghe thấy hết hay sao?

"Có người thì đã sao chứ? Trẫm không nghĩ sẽ để bọn họ nghênh ngang nhìn trộm!" Hắn thẳng thắng nói, không để cho y ngại đến quen mặt.1

Đôi lúc không nên dùng da mặt mỏng như vậy để ra ngoài, kẻ nói một hai câu đã khiến y mặt rũ, mày chau, chẳng khác nào tự diễn trò cười? . Truyện Xuyên Nhanh

"Nhưng mà... hoàng thượng..." Sở Diên khó xử lí nhí nói, biểu tình quẫn bách.

Y còn nghe bên tai mấy lời thì thầm to, nhỏ ở bên ngoài, nhịn không được mà ngượng ngùng hơn.

"Hoàng thượng cùng với Sở phi thật mặn mà mà..."

Lời nói không quá lớn, nhưng cũng đủ làm Sở Diên nghe hết không sót dù chỉ một.

"Trẫm thấy ngươi nên học cách làm quen thì hơn, đừng cứ lúc nào cũng e thẹn, ngượng ngùng... chẳng ra dáng một người trưởng thành!" Lý Thiên Thành hơi cao giọng nói.

...

Xe ngựa đi một lúc thì cũng đến khách điếm, trời cũng bắt đầu chạng vạng tối, Lý Thiên Thành kéo y vào trong, để phía sau là đoàn người mang theo hành lý theo sát.

"Chưởng quầy, cho ta năm giang phòng thượng hạng!"

Nghe Lý Thiên Thành cất giọng, chưởng quầy đã nhìn ra hắn không phải người bản địa. Hơn nữa y phục trên người cũng là loại thượng hạng, khí chất toát ra thập phần cao quý.

Nhìn những người theo sau hắn ai ai cũng mang khuôn mặt tươi tắn, sáng sủa, chẳng giống như nô bộc tầm thường.

Chưởng quầy thầm nghĩ ngợi, người này chắc chắn không thể đắc tội.

Nghĩ vậy lập tức tiếp đón nồng hậu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »