Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 8
tỉnh dậy

❊ ❊ ❊

Kể từ ngày Sở Diên lâm vào mê man, không một giây phút nào khiến Lý Thiên Thành thôi áy náy.

Hắn túc trực bên cạnh y, không dám rời quá lâu, hắn luôn chăm nôm y chu đáo, không vì một chút khó chịu mà nản lòng.

Cho đến hôm nay tưởng chừng người kia sẽ tiếp tục hôn mê không tỉnh, lòng hắn có chút nhói.

Hắn thử đặt tay lên lòng ngực, cẩn thận nghe âm thanh thình thịch của trái tim, bất giác điên cuồng đập mạnh.

Hắn sững sờ chốc lát, phải chăng hắn thật sự thích người kia rồi, khi nhìn y yên lặng nằm trên giường, không động đậy cũng không mở miệng nói với hắn.

Lúc này Lý Thiên Thành mới rũ mắt nói: "Chỉ cần ngươi tỉnh lại, trẫm nhất định không dày vò ngươi, xem ngươi như bảo vật trân quý, sẽ không làm ngươi tổn thương!"

Hắn nói rồi thì xoa tay y, nhìn từng mạch máu đang lộ rõ, khớp tay gầy gò đến thương tâm. Hắn nhấc nhẹ tay y chạm vào mặt hắn, rồi nhắm mắt lại cảm nhận hơi ấm của người kia.

Bất giác ngón tay Sở Diên cử động, lập tức Lý Thiên Thành liền bậc dậy, hắn nắm chặt tay y, quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt.

Nhìn Sở Diên lay động, y mở mắt ra, rồi lại nhắm lại, khẽ run người một cái, Sở Diên rên nhẹ một tiếng, sau đó lấy lại ý thức.

Y mở mắt ra, đầu tiên là nhìn trần nhà, phát hiện đây không phải Từ Thanh cung mà là tẩm cung của hắn. Sở Diên muốn ngồi dậy nhưng vừa hay chạm phải miệng vết thương, phút chốc y như chết lặng.

Sở Diên nhíu mày lại, môi khô khóc phát ra âm thanh khàn khàn: "K... há... t..."

Nghe thấy vậy Lý Thiên Thành liền mang một tách trà đến cho y.

Hắn nhẹ nhàng đỡ y vững vàng tựa vào người hắn, rồi mới từ từ giúp y uống nước. Sở Diên đã hôn mê ba ngày, lúc này đây vô cùng khát, y không nhịn nổi mà uống hết nó nhanh chóng.

"Uống từ từ thôi, đừng quá gấp gáp!" Lý Thiên Thành thấy y như vậy vội lên tiếng, động tác nhanh hơn, chủ động lấy thêm một tách trà rồi cho y uống.

Sau khi tỉnh táo hơn đôi chút, lúc này Sở Diên mới nhìn đến khuôn mặt dịu nhẹ của hắn.

Bất giác khiến y sững sờ, đây rốt cuộc có phải là Lý Thiên Thành không vậy? Bình thường hắn nhất định sẽ dùng bộ mặt khó chịu nhìn y, hiện tại cớ sao lại có biểu cảm này.

Liệu có phải là y ngủ đến mơ hồ rồi không? Cho nên mới không hiểu rõ, hiện tại bản thân đang tỉnh hay mơ?

"Hoàng thượng, ta có phải đang mơ không?"1

Chỉ có trong mơ mới khiến người nhẹ nhàng với ta, dùng ánh mắt nhu hòa đó dành cho ta!

Có lẽ là một giấc mộng dài đến không thể tỉnh táo, mặc dù đang cảm nhận được thân thể đau nhức, nhưng vẫn không đủ để nhận ra trái tim người.

Y thẩn thờ không chớp mắt, phút chốc trong đầu là những suy nghĩ chất chồng, kéo y vào một khoảng lặng không thể nào nhìn rõ được mọi vật.

Y giống như một con chim hoàng yến, lúc bị giam vào lòng thì điên cuồng vùng vẫy, chỉ mong sao sớm ngày thoát khỏi cái lồng giam đó.

Đến nay tuy không bị giam cầm, ép buộc, không bị hắn hành hạ đến chết đi sống lại, bỗng dưng không chịu đựng nổi cảm giác khó tả này?

Là không quen ư?

Không quen cái giác được đối xử nhẹ nhàng, từ lúc y tỉnh dậy cho đến hiện tại, ngoài ánh mắt tha thiết đó, thì không còn nhìn thấy ánh mắt dữ tợn thường ngày.

"Ngươi sao vậy, được trẫm sủng nịch lại không thích sao? Hoặc là trẫm nhầm rồi? Ngươi thích nhất là cảm giác khí huyết dâng trào, cả người nóng bừng hay sao?" Hắn hơi cười khẩy, được hắn sủng ái mà cứ ngơ ra đó, hắn đã suy nghĩ rất lâu mới đưa ra quyết định này.

Lại không ngờ, y cư nhiên không biết điều, còn bày ra vẻ mặt ngơ ngơ, ngác ngác đó nữa.

Nhận thấy bản thân sắp làm hắn không vui, Sở Diên bèn nắm tay hắn, y khó xử nói: "Sở Diên không có ý đó, Sở Diên không phải muốn làm hoàng thượng không vui, khụ..."

Vì quá gấp gáp nên mới không chú ý làm cho vết thương rỉ máu, Sở Diên ho nhẹ một cái, tay vẫn như cũ không dừng động tác.

Cho đến lúc cảm thấy bờ vai dần ấm nóng mới phát hiện, Lý Thiên Thành đã choàng tay lên vai y, hắn kéo mạnh y ngã vào lòng hắn. Dưới sự ngơ ngác của Sở Diên, hắn cúi thấp đầu hôn lên tóc y, động tác dịu dàng vân vê từng sợi tóc.

Sở Diên không biết làm gì hơn ngoài ngoan ngoãn nghe lời, y không dám nhúc nhích, hoàn toàn tùy ý để hắn định đoạt. Hồi lâu… sau khi đùa giỡn tóc y xong, hắn mới kề sát vào tai y, hơi thở ấm ấm phả vào tai y, giọng nói trầm thấp.

"Trẫm rất thích ngươi, chỉ cần ngươi nghe lời, ngoan ngoãn bên cạnh trẫm, trẫm nhất định không để ngươi chịu thiệt. Lụa là gấm vóc, chỉ cần là ngươi muốn, ta đều cho ngươi, tất cả đều cho ngươi!"1

Sở Diên hơi cúi đầu, y không biết nên mong muốn hắn ban y thứ gì đây? Thật chất hắn đối với y tốt một chút đã là ban cho y rất nhiều rồi, y chỉ mong sau tháng ngày bình yên, được an ổn không cần lo nghĩ.

Chỉ cần như thế là đủ rồi, nào cầu mong vinh hoa, phú quý, cho đến lúc chết đi rồi cũng không mang theo được. Chỉ đơn giản là một cái đối xử thật lòng, phú quý, vinh hoa, lụa là, gấm vóc, vô vàn những thứ này y không cần.

Sở Diên quay sang hướng hắn, ánh mắt lay động, dưới hàng mi cong vút, y mỉm cười, tay chạm vào khuôn mặt cương nghị của hắn.

Đã rất nhiều lần y muốn chạm vào khuôn mặt thánh thượng, nhưng sợ hắn cự tuyệt y, đến hôm nay khi lấy hết can đảm, y mới quyết định thử một lần dùng tài hèn sức mọn, quyết tâm chinh phục quân vương.

Sở Diên ở thế chủ động, y giữ đầu hắn hoàn toàn đối xứng, bất ngờ với tới chạm môi hắn, thành công cướp được nụ hôn, Sở Diên mới vội vàng ly khai.

Y run rẩy nắm chặt xiêm y, lo sợ sẽ gặp cơn thịnh nộ của người đó, lúc nãy không nghĩ nhiều, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt sững sờ của hắn, y mới thật sự sợ rồi.

Sở Diên lần đầu chủ động, khó trách còn lúng túng không thôi, không nghĩ đến đây là liều thuốc khiến hắn nóng ran cả người.

Lý Thiên Thành ho nhẹ một tiếng, hắn kéo y trở lại, khuôn mặt vẫn như cũ không để lộ một dấu vết.

"Trẫm không nghĩ đến, qua một hồi sống chết, cuối cùng lại khiến ngươi thay đổi rất nhiều. Lần này còn chủ động như vậy? Thế nhưng... đáng tiếc..." Hắn tặc lưỡi, quả thật rất muốn đè y dưới thân.

Nhưng nhớ đến lời nói của Lưu thái y, lúc này hắn càng không thể hành hạ y dược. Đợi sau khi Sở Diên hoàn toàn bình phục, đến lúc đó muốn cùng y hoan ái cũng chưa muộn.

Nghe thấy hắn hô đáng tiếc, phút chốc Sở Diên hơi ngờ nghệch, y nhìn hắn chăm chú hỏi: "Vì sao đáng tiếc?"

Hắn cũng thật tâm mà nói: "Bởi vì ngươi còn chưa khỏe!" . Cập nhật truyện nhanh tại ~ Tг Цмtгuуen. VN ~

Không gian thoáng chút lặng im, mơ hồ nghe được hô hấp của cả hai, phút chốc trở hơn hoà nhịp, từng tiếng đập đều đặn, tâm tình cũng hoà nhã hơn.

...

Từ An cung.

Hay tin Sở Diên không chết, hoàng hậu rối tung cả người, lần này vậy mà không khiến y chết thật sự không thể khiến nàng bình tâm được.

Còn nghe được hoàng thượng sủng ái ban cho y lụa là gấm vóc, bên cạnh chăm sóc y liền mấy ngày.

Thật sự nực cười mà, hậu cung hơn ba ngàn người, vậy mà chỉ sủng ái một mình Sở Diên? Nàng là chánh cung, là mẫu nghi thiên hạ, so về tài sắc thì có kém y bao phần?1

Xuất thân tôn quý, nhan sắc kiều diễm, nàng mới là người xinh đẹp nhất, qua bao nhiêu lần chinh phục, lần nào cũng không khiến hắn hồi tâm.

Nàng tức đến mức mặt tím xanh, bàn tay ngọc ngà đã hằn lên vết đỏ.

Khớp xương vang lên rôm rốp.

Nàng cười khẩy nói: "Nếu đã như vậy, Sở Diên,... ta nhất định không để ngươi đắc ý."

...

Từ ngày được hắn sủng ái, trong Từ Thanh cung lúc nào cũng chất đầy những món lễ vật, nhiều đến không đếm xuể... Tuệ Lâm mỉm cười thích thú chạy về hướng chủ tử, nàng vui vẻ ôm chầm lấy y.

"Chủ tử, chúng ta rốt cuộc cũng sống như người bình thường rồi!" Những ngày qua thật sự không tốt đẹp, ngày ngày bị hà hiếp, thật chất không an ổn.

Ngày hôm nay mọi thứ bỗng trở nên khác lạ, trong lòng cũng lâng lâng.

Sở Diên chỉ cười nhẹ rồi kéo nàng ra, y bảo: "Chớ nghịch bậy!"

Thật ra hồng ân to lớn này đáng ra nên vui mới phải, nhưng Sở Diên lại cảm thấy rất khó chịu.

Phải chăng sắp có chuyện chẳng lành?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »