Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3461 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 41
diệt trừ tai họa

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, vào lúc những giọt sương vừa mới đọng lại trên những tán hoa vừa chớm nở.

Lý Thiên Thành đã mệt nhoài mở mắt, cả đêm hắn chỉ ngủ vỏn vẹn hai canh giờ, thật sự không thể chìm sâu vào mộng đẹp.

Mặt trời cũng dần ló dạng, hắn cũng chẳng muốn rời giường.

Lý Thiên Thành xoay người lại, tay gác lên trán, suy nghĩ một hồi. Cảm nhận sau một đêm không ngủ là mệt mỏi vô cùng, hắn có thể thấy màn sương mờ mờ trước mắt.

Lý Thiên Thành nhắm mắt lại, rồi lại nhẹ nhàng mở mắt ra, cảnh vật cũng dần rõ ràng, hắn mới đăm chiêu suy nghĩ.

Vừa hay bên ngoài có tiếng động, Lý Thiên Thành hơi nheo mắt vì uể oải, vừa định ngồi dậy, một trận đau nhức truyền tới, người cũng vô lực.

"Hoàng thượng, người đã dậy chưa?" Tàu công công cúi đầu nói khẽ, chỉ sợ quá lớn sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hoàng thượng.

Lý Thiên Thành đã dậy từ sớm, vì hơi uể oải nên mới nằm thêm chốc lát, chẳng ngờ lại sắp đến giờ thượng Triều.

"Mau vào đây, giúp trẫm thay y phục!" Hắn cất tiếng khàn khàn nói vọng ra, mí mắt hơi nặng, mơ hồ không nhìn rõ.

Một đêm không ngủ cả người cứ lênh đênh như mặt sóng, căn bản không thể tự ý hành sự.

Nghe giọng khàn khàn của chủ tử, Tàu công công liền biết ngay, cả đêm qua hoàng thượng không ngủ. Muộn phiền càng nhiều tự khắc sinh ra nhiều bệnh!

Không để Lý Thiên Thành phải chờ lâu, Tàu công công rất nhanh đã đi vào trong, hầu hạ hắn vặn long bào.

Vặn xong long bào, Lý Thiên Thành vẫn còn chưa tỉnh táo, mày vẫn luôn chau lại, biểu tình khó chịu.

Hắn xoa nhẹ mi tâm, lơ đễnh nhìn bên ngoài, rồi phất tay ra sau, chậm một lúc mới bước đi.

Tàu công công vô cùng lo lắng, lòng bồi hồi không yên, vội theo Lý Thiên Thành.

Trong lòng chỉ sợ hoàng thượng không chịu được mà ngã xuống mất, cũng đã lâu rồi không thấy Lý Thiên Thành phiền muộn nhiều như vậy.

"Hoàng thượng, có cần truyền thái y không?" Tàu công công vội lên tiếng, ánh mắt lo lắng nhìn Lý Thiên Thành.

Chỉ sợ hắn chịu không nổi, việc thượng Triều có thể trễ một chút, nhưng nếu ngã xuống rồi, sẽ dây dưa triền miên tận mấy ngày!

Lý Thiên Thành lắc đầu, hắn không thấy quá đáng ngại, dù sao cũng là một đêm không ngủ, không làm hắn xảy ra chuyện gì được.

Hơn nữa có không ít người muốn hành thích hắn, chuyện hắn nhiều ngày mệt mỏi, nếu truyền ra có thể dẫn dắt không ít kẻ có mưu đồ bất chính.

Hắn sống đến từng tuổi này, bao nhiêu chuyện hắn còn chưa tỏ sao? Rất nhiêu lần có kẻ muốn hãm hại hắn, nói đến cũng nhiều vô kể.

Không những thế còn không có dấu hiệu dừng lại, có kẻ may mắn lọt vào cấm thành cũng phải chết dưới tay nhất phẩm hộ vệ của hắn - Tề Diệp Niên.

Tuy nhiên mấy tháng trước Tề Diệp Niên đã được hắn điều đến biên cương trấn giữ.

Hiện tại trong cung chỉ còn một vài hộ vệ tài giỏi đáng tin tưởng, còn lại đều phải trấn giữ ở nhiều nơi khác nhau.

So với Tề Diệp Niên bọn họ vẫn không bằng một phần, cho nên nếu hắn phô trương truyền thái y, sẽ tạo nhiều cơ hội cho những kẻ đã ngấm ngầm muốn khi quân, phạm thượng.

...

Suốt dọc đường đi không khỏi có nhiều ánh mắt lấp lánh, ngấn nước nhìn hắn, hương thơm của son phấn đang lan tỏa khắp nơi.

Những phi tần luôn ở một góc vừa khéo gần lại vừa đủ xa nhìn hắn, bọn họ đều say đắm trước khuôn mặt cương nghị của hắn.

Trong đó Tô Ngọc Hoa là người dõi theo hắn nhiều nhất, tuy nhiên cũng là người không được hắn để tâm nhiều nhất.

Nàng bứt lấy đóa hoa xinh đẹp trước mắt, nhìn bóng lưng Lý Thiên Thành khuất dần mà cười khổ.1

"Sở Diên cũng vào lãnh cung rồi, hoàng hậu cũng đã sảy thai, cả hai đều không còn gì vướng bận,... cớ sao vẫn không nhìn tới ta?" Tô Ngọc Hoa càng cười lại càng thấy khổ sở nội tâm.

Trong mắt của hoàng đế vốn không hề xem ai làm trọng, quân vương trước giờ đều vô tình, chưa một lần dùng cả tâm can cho một ai...

Vĩnh viễn không thể mơ tưởng tới!

...

Lý Thiên Thành mệt mỏi ngồi trên ngai vàng, nâng mắt nhìn đám quần thần bên dưới, không tự chủ mà khó chịu ra mặt.

Bọn họ không bàn về việc đắp đê, viện trợ, cũng không bàn những chuyện đói khổ của bá tánh, mà là...

"Hoàng thượng, Sở phi mưu đồ hãm hại hoàng hậu, là một yêu nghiệt không nên tồn tại, sớm muộn gì cũng mang họa mà thôi!" Trương đại nhân cảm thán nói.

Theo sau đó là những lời hùa theo của bá quan khác, không ngừng chỉ trích, muốn diệt Sở Diên.

"Hoàng thượng, Sở phi vốn là yêu nghiệt chuyển thế, chắc chắn là một đại khắc tinh, giữ lại sẽ mang đến nhiều tai họa!"

Lý Thiên Thành nhíu mày nhìn bọn họ, hiện tại lại là chuyện gì nữa đây?

Giữa ban ngày ban mặt lại lấy chuyện yêu ma, quỷ quái ra hù dọa hắn sao?

Đâu phải hắn không biết, Sở Diên nào có phải yêu nghiệt!

Lỗi sai của y thật sự không đáng tha thứ, nhưng cũng không đến tội phải chết!

Đám quần thần càng lúc càng hỗn xược, chuyện đâu còn có đó, hắn chưa ra chỉ định lại đến phiên bọn họ buộc hắn phải làm thế nào sao?

"Xin hoàng thượng khai ân, trả lại công bằng cho hoàng hậu!" Khưu thừa tướng cũng đứng ra chỉ tội.

Tất cả đều ép hắn phải trả lại công bằng cho hoàng hậu.

Lý Thiên Thành lại thấy cơn lửa giận trong người lại sắp sửa bùng nổ. Hắn cũng đã giam y vào lãnh cung không phải sao?

Nơi đó rất tăm tối, lại còn ẩm mốc, nhiều xác chết ở quanh đó bốc lên những mùi thối rữa, bấy nhiêu đó còn chưa đủ dày vò sao?

Hôm trước hắn ra lệnh không được lan tin hoàng hậu bị Sở phi làm sảy thai, mới đó chưa được ba ngày khắp thành Tôn Châu và những vùng lân cận đã nghe được hết.

Hôm nay còn truyền tai nhau nói Sở Diên là yêu nghiệt hại nước, hại dân, hại hoàng hậu sảy thai!

Lý Thiên Thành muốn an ổn quên đi chuyện này, có như vậy mới không suy nghĩ về Sở Diên nữa. Vậy mà hôm nay bọn họ không muốn tha cho hắn!

Vô vàn sự việc tấp nập đổ vào đầu hắn, đến mức không muốn hắn bình tâm tịnh dưỡng.

Lý Thiên Thành hơi giãn mày, hắn ra hiệu bọn họ im lặng, sau đó trầm ngâm nói.

"Các ngươi bảo trẫm nên hành xử thế nào?" Giọng điệu nhẹ nhàng, nhìn xuống bên dưới.

Đám quan lại đó nhìn nhau thì thầm to nhỏ, lát sau quay về hướng hắn, cúi đầu cung kính nói: "Hoàng thượng nên loại trừ tai họa, Sở phi này không nên giữ lại!"

Nghe lời nói ác ý đó hắn chỉ biết cười trừ.

Lý Thiên Thành chống cằm nhìn xuống bên dưới, lại nâng khoé môi.

"Trẫm thấy các ngươi rất muốn loại trừ Sở Diên nhỉ?" Lý Thiên Thành nhếch miệng cười đùa nói.

Không ít người đưa ra chủ kiến này đều là người của hoàng hậu, những tai sai trung thành luôn suy tính cho chủ nhân.

Hơn nữa thế lực của hoàng hậu không phải nhỏ, đa phần đều là người do hoàng hậu sắp đặt.1

Phần còn lại cũng là người có nhiều nhược điểm, bị hoàng hậu nắm thóp, vì vậy cũng chỉ hết lòng tận tụy.

Sở Diên bị loại trừ, trong cung sẽ trở về những ngày tháng hô mưa gọi gió của hoàng hậu.

Chẳng cần phải lo sợ một ngày nào đó tâm ý hoàng thượng dao động.

Nhưng Lý Thiên Thành nào dễ dàng nghe, chưa để bọn họ trình bày kế sách nên xử trí Sở Diên như thế nào, hắn đã tức giận đá đổ bàn trà.

Một tiếng rầm lớn phát ra.

Dưới điện bắt đầu im thin thít, bọn họ lại chọc giận hắn nữa rồi!1

Lúc Lý Thiên Thành nổi giận là đáng sợ thế đấy!

Thế nhưng dù có đáng sợ bao nhiêu, thì bọn họ vẫn là ngựa quen đường cũ, chẳng biết sợ là gì!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »