Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 63
hoài mong, trông ngóng

❊ ❊ ❊

Ở nơi Liêm Châu xa xa kia, có lẽ luôn có một ánh mắt hoài mong trông chờ về chốn thanh lâu điêu tàn này..

Từ lúc Cố Thanh rời khỏi Liêm Châu đến làm quan ở Điền Châu, y luôn tưởng rằng, ban đầu sẽ không khắc khoải một bóng hình ai đó ở trong tim cả.

Vậy mà... đến lúc vì quá nhớ nhung mà quay trở lại thì cũng đã là năm năm rồi, nơi xưa chốn cũ giờ đã hoang tàn, chỉ còn duy nhất kí ức xưa kia là chưa phai nhòa.

Cố Thanh bước thêm vài bước, đứng đối diện cánh cửa đầy bụi phủ, y nhẹ nhàng mở toang cánh cửa ấy ra, lập tức một diễn cảnh tàn phai đập vào mắt.

Cỏ hoang đã mọc đầy sân rêu, len lỏi qua mấy căn phòng trống cũng bị tán cây vươn lên phủ kín, thật sự chẳng thể nhìn rõ được hình dạng ban đầu.

Kể từ lúc Cố Thanh rời đi thì Dương Xuân cũng không còn ở đây nữa, tất cả những người từng có mặt ở đây cũng lặng lẽ đi hết.

HIện tại chỉ còn một mình Cố Thanh đứng đây... hoài mong trông ngóng.

Tuy vậy, Cố Thanh vẫn không nghĩ sẽ bỏ cuộc, y bắt đầu bước đi từng bước, từng bước chậm rãi vào trong.

Rút ra trường kiếm bén ngót, chém từng nhát về hướng những tán cây dài kia, dẹp hết một đoạn.

Đến trước căn phòng mà trước đây Dương Xuân từng ở, y lại do dự không muốn vào.

Nhớ khi xưa hai người từng trò chuyện, Dương Xuân ngay cả biểu cảm chân thật nhất còn chưa cho y, cũng không thể nhìn ra rốt cuộc giữ bọn họ là tồn tại quan hệ gì?

Chỉ thấy tim đập, cả người cũng run rẩy, muôn phần nuối tiếc muốn vào lại thôi, cứ như vậy đấu tranh vẫn hoài đấu tranh, tâm ý run chuyển nhưng chân lại cứng đờ.

Cố Thanh nhắm mắt lại, rồi chậm rãi mở mắt ra, lần nữa lấy đủ can đảm, bước một mạch vào trong.

Cả căn phòng đầy bụi phủ, đã qua mấy năm không ai lui tới quét dọn, nhưng vật xưa cũ đã kín một lớp bụi dày.

Cố Thanh nhìn quanh, chạm nhẹ từng hiện vật, những kí ức xưa ùa về trong tâm trí y, từng mảnh kí ức nhỏ giọt động lại.

Nếu như y đến sớm hơn thì có thể gặp lại hắn không?

Lúc hắn áo gấm trở về không ghé ngang nơi này, vội vội, vàng vàng ra đi trong đêm, là không muốn có trách nhiệm với Dương Xuân.

Lúc Cố Thanh đậu bảng vàng, y đã được một quan viên có chức vị cao ngỏ ý gả nhi nữ cho Cố Thanh, cứ như vậy lúc đó Cố Thanh đã đồng ý.

Sau đó ở Điền Châu mãi không qua trở lại, cho đến lúc cà nhà quan viên đó phạm phải tội mưu phản, cả nhà đều bị lưu đài, riêng Cố Thanh cũng bị liên lụy mà hạ xuống một bậc.

Đến giờ lại được điều về làm quan ở Liêm Châu mới khiến Cố Thanh bồi hồi nhớ lại.

Việc xưa tưởng chừng sẽ không bao giờ nhớ lại, chẳng hay tình cờ ngang qua chốn cũ, lại khiến Cố Thanh thơ thẩn mỏi mòn.

Mấy năm rồi chẳng biết người kia bây giờ ra sao, hắn đã sống như thế nào, có phải đã qua tay biết bao nhiêu người hay không?

Một nam kỷ không giữ phận, hắn liệu đã tìm được chỗ dựa mới hay chưa?

Hoặc là... có vô số?

Nghĩ như vậy Cố Thanh lập tức căng thẳng, lo lắng suy nghĩ về một kết cục không mấy hài lòng.

Nhìn bầu không khí ẩm mốc này, tâm tình y lại thêm khó xử, vây vây trong đầu là hàng loạt hình ảnh năm xưa.

Tại bàn trà này, từng có một khuôn mặt tuyệt mỹ nhìn y, cười đùa vui vẻ.

Hắn còn biết làm nũng, còn biết làm y vui!

Bây giờ trở nên trơ trọi như vậy, thật khiến lòng y não nề.

"Đại nhân, mau trở về thôi, nơi ở đã được thu xếp, ngài có thể trở về nghỉ ngơi!" Thuộc hạ bên cạnh thấy y lâu quá không trở ra thì vội vội, vàng vàng vào đây.

Đứng trước căn phòng ẩm mốc thuộc hạ đó không ngừng nhíu mày. . Truyện Kiếm Hiệp

"Đại nhân, sao ngài..."

Cố Thanh lắc đầu, phất tay nói trở về thôi.

Suốt dọc đường thuộc hạ của y không ngừng khó hiểu, rốt cuộc cái nơi hoang tàn đó rốt cuộc có liên quan gì tới y hay không.

Lại không nhịn được cất lời: "Đại nhân, nơi này có người thân của ngài sao?"

Nghĩ bụng lại lắc đầu, đây là kỹ viện, có người thân nào lại ở kỹ viện?

Vừa tính sửa lời thì Cố Thanh đã khàn giọng nói: "Không phải người thân, là cố nhân lâu ngày không gặp!"

Thì ra là cố nhân sau, phải... đã năm năm rồi, cũng có thể gọi hai chữ cố nhân!

...

Trường An cung.

Dương Xuân hôm nay liên tục hắt hơi nhiều lần, đến nỗi còn lầm tưởng đã mắc phải phong hàn.

Nhưng mà hắn không cảm thấy lạnh, ngược lại còn rất tỉnh táo, chỉ riêng đầu mũi cứ ngứa ngứa làm sao.

Nhìn cảnh vật hài hòa, bầu không khí hội tụ đầy sắc hoa, làm cho Dương Xuân thấy rất thanh tĩnh.

Chỉ riêng trong lòng cứ có cảm giác ai đó đang gọi tên hắn vậy, gọi mãi chẳng ngừng.

Vươn vai một cái, Dương Xuân dự định sẽ tưới mấy bông hoa này. Để đến lúc đó, lúc hắn không ở đây nữa thì nó sẽ héo úa mất.

"Ta nói này nhé! Tốt nhất các ngươi nên an phận đi, ta không rảnh để mà chăm sóc các ngươi nữa đâu nhé!"

Mai này khi hắn đi rồi, nơi này sẽ rất trống vắng, sẽ không còn một khuôn mặt cười đùa không màng sự đời nữa.

Những người trong cung này chắc chắn rất vui khi hắn rời khỏi, sẽ không có một ai lo lắng bị ngáng chân.

Cũng không còn lo lắng bị hắn hỏng mất kế hoạch.

Tuy vậy hắn chỉ lo lắng cho Sở Diên và nha đầu Tuệ Lâm.

Một kẻ không biết trời cao đất dày, còn kẻ còn lại thì chẳng màng đến người khác đang muốn hại y đến chết.

Nghĩ đến Dương Xuân chỉ biết thở dài...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »