Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 60
mây mù giăng lối

❊ ❊ ❊

Màn đêm ảm đạm kéo theo bầu không khí huyền huyền, ảo ảo trong không trung.

Nơi mang bầu không khí rợn người này, lại là ở vùng Dương Châu xa xôi kia.

Bởi vì năm ngoái, chính Lý Thiên Thành đã tàn độc xẻo thịt một nông phu bất bình, máu chảy hết một mảnh vùng đất. Khắp nơi mà nông phu đó để lại là vương đọng những mùi máu tanh.

Giống như lệ khí mà hắn ta để lại, gió rì rào từng cơn, cứ như lời oán trách của nông phu đó.

Trách sao hoàng đế tàn độc?

Trách sao cơ cực lại chỉ giáng lên đầu bá tánh Dương Châu?

Trách bọn họ tại sao không thực hiện giống như kế hoạch, tại sao lại khuất phục như thế?

Âm thanh loạt xoạt khiến bọn họ cuống quýt lên, người nào người nấy thay nhau đốt hết giấy tiền, vàng mã.

Cho đến một lúc, bỗng một cơn gió lướt ngang qua bọn họ, giấy tiền đang cháy đã chóng lụi tàn.

Trong chớp mắt chỉ còn lại tàn dư chưa cháy xém, men theo đó là tiếng la hét kinh hãi của bọn họ.

Hôm nay là ngày giỗ của nông phu xấu số, vì tình nghĩa bấy lâu mới khiến bọn họ tập trung ngay bìa rừng này, đốt giấy tiền gửi đến nơi âm ti mà nông phu đang sống.

Không mong gì, chỉ mong nông phu đó sớm ngày đầu thay, đừng quấy rối bọn họ nữa.

Hằng đêm đều là âm thanh xào xạc cùng loạt xoạt đồng thanh vang bên khung cửa, ai nấy đều kinh hồn, hú vía mà chạy tán loạn.

Ngày hôm kia hùng hổ bao nhiêu, khi đến Tôn Châu là lo sợ bao nhiêu, không phải bọn họ không muốn cùng nông phu xấu số đó chống lại Lý Thiên Thành.

Nhưng nhớ đến, trên - dưới, lớn - nhỏ đều cần chăm sóc, cũng vì vậy không thể đánh liều một phen.

Là do bất bình, không cam tâm nên họ mới đến đó, thế nhưng... nhân thế đã vốn vô tình, cho dù có nói thì cũng có được gì.

Vua là trời, Lý Thiên Thành chính là trời, hắn muốn gì chẳng được, muốn giết bao nhiêu mà chẳng được?

Ngày hôm nay đứng trước mộ phần của nông phu đó, bọn họ chỉ có thể quỳ lạy, van xin.

"Tiền bá bá ơi, lão thật khổ, thật khổ..." Một thiếu phụ đau lòng nói.

Men theo là tiếng khóc thút thít của trẻ con.

"Bá bá hãy đầu thay đi, đừng... đừng... dọa bọn con nữa..." Mấy đứa trẻ vừa mới tầm ba, bốn tuổi đã cuống cuồng xin nông phu đã khuất đó sớm ngày đầu thai.

"Ơn của bá bá, chúng tôi không quên, xin bá bá ra đi thanh thản, đừng lãng phí thời gian như vậy, nếu kiếp sau thật sự có, mong bá bá được đến một nơi thuộc về người, không đau khổ như Dương Châu này đã" Thiếu phụ vừa khóc, vừa nói.

Còn những thanh niên, trai tráng thì cúi đầu đưa tiền.

Xong việc, bọn họ bèn thu dọn những mảnh tàn dư còn vương lại, trả lại một màu bình yên ban đầu cho nông phu.

Đoàn người đã đi từ canh ba, cho đến hiện tại đã là canh tư thì mới trở về.

Bóng đêm u tối khiến bọn họ sợ hãi mà bám sát vào nhau.

...

"Chết đi, chết đi!" Một nữ nhân như điên mà cười lớn, trên tay cầm một hình nộm, bên trên đã ghi một cái tên không quá xa lạ: Lý Thiên Thành...

Nàng là con gái của vị nông phu họ tiền đã chết, vì quá oán hận nên quyết định nguyền rủa hắn.

Nàng đã tìm đầy đủ các vật để lập đàn, chỉ mong muốn lời nguyền thi triển, khiến Lý Thiên Thành phải chết!

Nữ thần khuất một góc cầm trên tay vô số cây kim nhỏ, từng cây bắt đầu ghim vào đầu hình nhân, miệng không ngừng nguyền rủa: "Chết đi, ngươi chết đi, Lý Thiên Thành người chết đi."

Trong đêm tối chỉ có một mình nàng đang nguyền rủa hắn, cái giá phải trả nếu lời nguyền được đáp ứng chính là một nửa cái mạng.

Nếu như xui thay một vị đạo sĩ nào đó có căn tu cao hơn phá giải, người chịu đau đớn đến chết chỉ có thể là nàng.

Thế nhưng, thù này không trả, nàng làm sao xứng đáng với sự hy sinh đó của phụ thân?

"Lý Thiên Thành, ta nguyền rủa ngươi, cả đời này nhất định không có con cái, tận mắt nhìn thấy hài tử của mình lần lượt chết đi!" Bất kể là phi tần nào đều không thể giữ được cho hắn một hài tử, để suốt đời này của hắn chết trong cô độc, không có một ai đội tang hắn!

...

Hoàng cung.

Lý Thiên Thành xoa xoa thái dương, hắn cảm thấy đầu đau như búa bổ.

"Mau truyền Lưu thái y đến đây cho trẫm." Nói rồi tiếp tục nhíu mày.

Nhìn bầu trời đen kịt, không có trăng lại u ám đến lạ, hắn có thể nghe thấy âm thanh rì rào của gió, không ngừng vang lên trong đêm khuya.

Nếu không phải còn việc chưa xử lý xong, hắn sớm muộn gì cũng đã nằm trên giường, ôm Sở Diên vào lòng rồi.

Ở cạnh y, hắn có thể đi vào giấc rất nhanh, cũng không phải đau đầu như hiện tại.

"Hoàng thượng, Lưu thái y đến rồi!" Tàu công công rất nhanh đã mang Lưu thái y đến, vội vã chạy vào báo tin.

Lưu thái y nhìn hắn xoa đầu, cũng đủ hiểu bệnh cũ lại tái phát.

"Hoàng thượng, người cảm thấy trong người như thế nào?" Lưu thái y ngồi xuống bên cạnh, bắt lấy tay hắn xem mạch.

Một lúc sau Lý Thiên Thành mới hé môi, hắn nói: "Lúc nãy vẫn còn ổn, chẳng biết thế nào lại đau lên!"

Lưu thái y nghe vậy thì quay sang hướng Tàu công công, xác nhận có đúng rõ thực hư.

Cho đến khi nhìn thấy Tàu công công gật đầu, mới tiếp tục xem xét.

Mạch đập của hắn rất ổn, chỉ không biết cớ sao lại đau nhức. Nhìn vầng trán không ngừng tuôn ra mồ hôi hột, Lưu thái y mới ngầm do xét.

"Hôm nay là ngày gì?" Lưu thái y đột ngột hỏi.

Lúc này cả Lý Thiên Thành và Tàu công công cũng ngớ ra, không nhớ rõ hôm nay là ngày gì.

Cũng chẳng phải ngày rằm tháng bảy, vậy là ngày gì?

Nhớ đến năm ngoái Lý Thiên Thành đã lăng trì một người, tính đến hiện tại cũng đã tròn đúng một năm.

Lưu thái y ngầm ngợi ra điều gì, lập tức nói nhỏ vào tai Lý Thiên Thành.

Hắn nghe xong thì thịnh nộ, còn có lý nào lại như vậy, cả hai không ngừng thủ thỉ bên tai nhau, Tàu công công ở giữa chẳng nghe được gì thì có chút khó chịu.

Chẳng biết là gì mà lại thần bí như vậy, suy cho cùng hoàng thượng là bị bệnh gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »