Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 18
cả người vô lực

❊ ❊ ❊

"Chủ tử, người mau dậy uống thuốc đi!" Tuệ Lâm mang theo khay thuốc đem đến bên giường, nhẹ đặt nó xuống rồi đỡ Sở Diên dậy.1

Sở Diên cảm thấy thân thể như không phải của mình vậy, hoàn toàn không thể điều khiển được nó, cứ như vậy vô lực ngã xuống. Khuôn mặt không còn một chút huyết sắc, y khó chịu ho vài tiếng.1

Mắt thấy chủ tử hiện tại không được ổn, Tuệ Lâm run rẩy vô cùng, nàng gấp gáp sờ trán y, xem thân nhiệt so với nàng nóng hơn bao nhiêu, nhưng khi chạm vào là cảm giác lạnh lẽo.

"Chủ tử, người thật lạnh..." Tuệ Lâm hốt hoảng lắc nhẹ tay y, vẻ mặt lo lắng.

Sở Diên cảm thấy đầu óc có chút quay cuồng, chắc là bệnh cũ tái phát, cộng thêm hoảng sợ nên mới sinh ra khó chịu như vậy. Trong người Sở Diên không lạnh, ngược lại còn thấy rất nóng, y hiện tại như bị lửa thiêu đốt gan phổi.

Trên trán hiện tại đã lấm tấm mồ hôi, y uể oải nói: "Không sao, khụ... chỉ là hơi mệt mà thôi!"

Tuệ Lâm không tin, nhìn y bây giờ yếu ớt như vậy, còn nói rằng chỉ hơi mệt. Nàng rủ mắt xuống, buồn bã nói: "Chủ tử, nên uống thuốc thôi... vừa nãy nô tỳ đã đi ngang qua Thái y viện, có xin một chút thuốc phong hàn, Lưu thái y nói chỉ cần uống theo chỉ dẫn sẽ rất mau khỏi!" . ngôn tình hay

Sở Diên gật đầu liếc ngang qua khay thuốc, y nhắm mắt lại cố gắng gượng dậy.

Tuệ Lâm khuấy nhẹ bát thuốc, mang đến giúp y uống hết, khí lực không có, Sở Diên như ngọn đèn treo trước gió, chỉ một chút thôi cũng có thể lung lay.

Bình thường Sở Diên ở trước mặt Tuệ Lâm là khuôn mặt mỉm cười, hòa nhã, nhưng hiện tại bộ dạng vô lực, hai mắt khép hờ khiến nàng cảm thấy xót xa.

Nhìn y yếu ớt nuốt xuống ngụm thuốc đắng chát mà đau xót trong lòng.

"Hoàng thượng... không đến sao?" Y yếu ớt hỏi.

Sau sự việc đó Lý Thiên Thành hầu như không đặt chân đến đây, dù chỉ một chút, trong tâm tư hắn là gì y cũng không rõ. Sở Diên hoàn toàn không hiểu được, y nên làm thế nào mới khiến hắn vui vẻ, tâm tư của hoàng thượng y nào tường rõ, chỉ biết hiện tại đã làm hắn không vui.

Lý Thiên Thành trước giờ chưa từng đặt tâm đến u, nên cũng vì vậy mà vội vàng lấy đi hết. Sở Diên cảm thấy thật buồn tủi, tâm trạng như bị dày xé, khí lực hao mòn.

Y vén chăn muốn xuống giường, nhưng bị Tuệ Lâm cản lại.

"Chủ tử, người hiện tại không thể xuống giường được!" Tuệ Lâm lập tức đắp chăn lại không để y bước xuống.

"Ta cảm thấy, khụ... khụ thật sự không sao, muốn ra ngoài một chút, giúp ta đi!"

Tuệ Lâm lắc đầu, nàng kiên quyết nói: "Không được, chủ tử phải nghỉ ngơi thật tốt, không thể xem thường thân thể được, chờ sau khi người khỏe hơn thì có thể ra ngoài rồi!"

Nghe Tuệ Lâm nói vậy, Sở Diên chỉ có thể ủ rũ nằm xuống, mắt khép lại dự định sắp ngủ. Chờ sau khi Sở Diên đã yên ổn say giấc, Tuệ Lâm liền mang khay thuốc rời khỏi.

Đứng bên ngoài nàng không nhịn được mà rơi nước mắt, nhớ đến hôm qua khi hoàng thượng ghé ngang đã bỏ lại một câu.

"Chờ sau khi y khỏi bệnh, bảo y chớ làm càn!"

Sau đó liền đi khỏi, cho đến nay vẫn không trở lại, Tuệ Lâm biết sau sự việc hôm đó, Lý Thiên Thành đã không vừa mắt Sở Diên, chẳng qua cũng vì y quá lương thiện, luôn lo nghĩ cho người khác, mà quên mất tình cảnh hiện tại rất nhiều cản trở.

...

Lý Thiên Thành đang phê tấu chương, chính sự bộn bề càng ngày càng nhiều, hắn đã sắp xếp cả ngày rảnh rỗi để phê duyệt, vậy mà cho đến giờ vẫn không thuyên giảm được bao nhiêu.

Đầu hơi mỏi, cổ hơi đau, khắp người đều đau nhức do ngồi quá lâu, hắn thở dài rồi quăng sang một bên.

Rầm một tiếng.

Tất cả tấu chương đều nằm gọn dưới đất, hắn bực dọc đứng dậy, đi đến long sàng nằm xuống.

Không ở bên cạnh Sở Diên, hắn như mất đi liều thuốc an thần, không có hương thơm của y khiến hắn không thể tỉnh táo. Trong người nóng bừng, hắn cần một chỗ để phát tiết!

Nghe thấy tiếng động lớn, Tàu công công liền hốt hoảng chạy vào, nhìn thấy số tấu chương lúc sáng đều nằm gọn dưới đất, phút chốc mồ hôi nhễ nhại.

Tàu công công còn chưa kịp phục hồi tinh thần thì đã nghe tiếng hắn.

"Sở Diên đã khỏi bệnh chưa?"

Rõ ràng là quan tâm đến y, nhưng lại không muốn gặp, hiện tại lại hỏi người kia đã khỏi bệnh hay chưa. Biết rõ tâm tư là hình bóng của Sở Diên, nhưng cứ khư khư không muốn để tâm tới, thành ra giống như hiện tại, bức bối vô cùng.

"Dạ bẩm, Sở phi đã khỏe hơn rất nhiều rồi!" Tàu công công khép nép nói.

Lý Thiên Thành hơi nhướng mày, hắn suy nghĩ gì đó rồi bật dậy, hì hục ra ngoài. Bỏ lại phía sau là khuôn mặt lặng lẽ lau trán của Tàu công công.

Quanh cung nếu như có mắt chắc chắn phải nhìn thấy dáng vẻ của phi tần đang tỉ mỉ trau chuốt từng nếp tóc. Khó có thể thấy khuôn mặt không son, khốn phấn của bọn họ.

Đứng đây, nơi gần địa điểm đến Từ Thanh cung, bọn họ sẽ giả vờ lướt qua như vô tình, cầu mong một khoảnh khắc nào đó, được lọt vào mắt xanh hoàng thượng.

Từ sáng đến tối những phi tần đó đều trực chờ nơi đây, đặc biệt là Hàn phi, nàng ta là người đến đây nhiều lần nhất trong ngày, không những vậy cũng là người có dư thời gian nhất.

Vẫn như mọi khi, Hàn phi sẽ đến vào thời điểm sớm nhất cùng với cung nữ thân cận.

"Ngươi đoán xem, hoàng thượng có thể sẽ ghé ngang đây không?" Hàn phi cắn môi nói, khuôn mặt hơi ửng đỏ vì ngượng ngùng.

"Theo nô tỳ thấy, có thể sẽ ngang qua!" Cung nữ đó gật đầu nói.

"Phải thế, chắc chắn sẽ ngang qua, hôm qua cũng vậy, chỉ tiếc hoàng thượng đi nhanh quá, ta vừa mới đến đã muộn rồi!" Hàn phi ai oán nói.

Lý ra hôm qua nếu nàng nhanh một chút, thì có thể gặp được hoàng thượng rồi, chỉ tiếc là quá muộn, cứ như vậy nhìn hoàng thượng đi mất. Cho đến khi chạy đến chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng mờ nhạt của hắn.

Hàn phi rầu rĩ ngồi chờ, đứng cả buổi khiến chân nàng sưng lên. Hàn phi chống cằm ngồi chờ, bỗng nàng nghe thấy tiếng bước chân rất gần, bỗng dưng hưng phấn.

"Chủ tử, hình như hoàng thượng đến!" Cung nữ vội lên tiếng.

Hàn phi cũng đoán được, bỗng chốc khuôn mặt vui vẻ lên, nàng vội đứng dậy, bước chân hơi loạng choạng đi đến.

...

Lý Thiên Thành cùng Tàu công công vội vàng đi đến Từ Thanh cung, trong lòng hơi nóng gan.

"Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng!" Hàn phi từ khi nào đã xuất hiện, nàng đứng ở phía trước, cúi đầu thỉnh an.

Lý Thiên Thành dừng bước, nhìn Hàn phi hồi lâu rồi hỏi nhỏ Tàu công công.

"Nàng ta là ai vậy?" Hắn tò mò hỏi.

Tàu công công thở dài trong lòng, rồi nhẹ giọng tiếp lời hắn.

"Dạ bẩm hoàng thượng, nàng là Hàn Ngọc Khanh, Hàn phi được hoàng thượng ban Thanh Ngọc cung!"

Lý Thiên Thành hơi nhíu mày, không nhớ đã từng gặp Hàn Ngọc Khanh! Chỉ thấy nàng ta hơi lạ, hắn mới hỏi Tàu công công.

"Miễn lễ đi!" Hẳn trầm giọng nói.

Hàn phi vội đứng dậy, trong tay áo lấy ra một túi hương, nàng vui vẻ nói.

"Hoàng thượng,... trước đây thiếp có theo phụ thân điều chế hương liệu, mùi hương này có thể giúp thư giãn đầu óc. Nếu hoàng thượng không chê, có thể thử nó!" Nói rồi nhẹ nhàng đưa túi hương về hướng hắn.

Lý Thiên Thành do dự một lát rồi tiếp nhận, nhìn túi hương trong tay phút chốc gật đầu miễn cưỡng nói.

"Được rồi, cái này trẫm nhận, hiện tại trẫm đang có việc, không thể cùng nàng tiếp tục trò chuyện..."

Nói rồi liền đi mất, chỉ để cho Hàn Ngọc Khanh một cái bóng lưng mờ nhạt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang