Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 83
liêm châu

❊ ❊ ❊

Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu sáng lên chiếc vai đơn bạc, Dương Xuân nhìn cảnh vật trước mắt bỗng cảm thấy mơ hồ vô cùng.

Chỉ mới thoáng đó đã tận mấy năm, Dương Xuân nhìn bầu trời xinh đẹp này bỗng bất giác trái tim lại nhói lên từng chút.

Không khí tấp nập thoáng người qua, xung quanh là những những người buôn bán hàng hóa, họ thay nhau cười nói vui cả ngày.

Khác với bầu không khí trước kia, trước kia nơi này rất ít người. Hắn chỉ vừa mới đi có mấy năm hiện tại đã không thể nhận ra, thật sự vô cùng xa lạ.

Bước chân nhanh thêm một chút, Dương Xuân liếc nhìn khắp nơi tìm kiếm xem có người quen hay không, hoặc là chẳng có một ai.

Nhớ lúc trước Tô mỹ nhân hình như ở gần đây, nhà nàng ấy lúc trước cách đây không xa, bước đi khoảng tầm vài dặm đã gặp ngay.

Tô mỹ nhân trước là người thân nhất cùng Dương Xuân ở Mộng Thanh, nàng tên là Tô Yên Ly, là một nữ nhân xinh đẹp. Trước đây cùng Dương Xuân thân thiết, bây giờ trở về lại không được gặp nàng đầu tiên.

Nghĩ như vậy Dương Xuân càng cảm thấy khó chịu, cứ như vậy mà tất cả mọi người đều không còn ở đây, chỉ còn mình hắn đơn độc, lạc lõng, trống vắng.

"Rõ ràng lúc trước đã nói sẽ ở đây chờ ta, vậy mà hiện tại tất cả đều thay đổi, bọn họ giờ ở đâu nhỉ?" Dương Xuân buồn bã sải bước trên đường dài, nói không chừng một lát nữa đến Mộng Thanh Lâu, thì có thể gặp được bọn họ.

Đường đến Mộng Thanh không xa, đến đây chỉ cần đi thêm nửa tuần hương là tới.

Là kỹ viện bậc nhất Liêm Châu nhất định sẽ rất khoa trương, khí thế chắc chắn hơn hẳn trước đây!

Dương Xuân mỉm cười vui vẻ bước nhanh hơn, hắn nôn nóng hơn bao giờ hết, thậm chí còn không ngăn được khuôn mặt hớn hở như đứa trẻ vừa được tặng kẹo.

Hắn nhớ lắm, nhớ đến nơi này rất lâu rồi, điều ao ước duy nhất được ở đây sống hết phần đời còn lại, và được chôn thây tại nơi hắn đã sinh ra.

Chảy trong người dòng máu Liêm Châu, tất nhiên cũng nên chết tại nơi đây, bắt đầu ở đâu thì kết thúc ở đó.

Huống hồ chốn cung đình kia hắn sống không nổi, tuy hắn rất thông minh, linh hoạt, nhưng hắn không phải người hoàn hảo, chẳng thể dùng cơ thể đã nhiễm đủ phong trần mà dấn thân ở đấy!

Được giải thoát hắn vui khôn xiết, được gặp lại cố nhân hắn mừng rỡ vô cùng. Cả một cuộc đời bi ai, hắn đã chịu đủ, chỉ mong nửa kiếp này sẽ không dây dưa nhiều người.

Trước khi xuất cung Dương Xuân đã được Lý Thiên Thành ban cho chút châu báu, tuy không phải là nhiều nhưng vừa đủ mở một tửu lầu để Dương Xuân làm chủ, số còn lại cũng dư sức sống hết tuổi đời.

...

Tính ra Lý Thiên Thành không ác, hắn đã suy nghĩ rất toàn vẹn, chỉ là... tính hắn vốn là ngoài thì lạnh, trong thì nóng, căn bản không khỏi khiến người khác ghét cái thái độ hờ hững này.

Dù gì hắn cũng là vua, hiếm ai có thể hiểu được tâm tính của hắn, hắn ở nơi cao, sa hoa nhìn xuống. Thảo dân tầm thường chỉ có thể mỏi mắt ngước nhìn, danh của hắn có ở tứ phương...

Từ già đến trẻ, từ nam đến nữ, bất cứ ai cũng giữ trong lòng chấp niệm một tên hoàng đế đáng ghét, nhưng cũng không ai rõ được, hắn cũng rất thống khổ.

Hắn không chỉ vì riêng bản thân, số nữ nhân hắn buộc nhập cung cũng chưa từng được hắn cho gọi thị tẩm.

Chỉ đơn giản một cái liếc nhìn mà thôi, vì hắn thích chiếm hữu, chiếm hết những gì có mặt ở đây, trên Dục Quốc mà chính hắn quản.

Bất kể ai cũng không có quyền phản kháng, hắn vô tình, hắn chẳng màng thứ gì, chỉ quản đến uy nghiêm của bản thân, chứng minh lời nói của hắn đáng giá biết nhường nào.

...

Dương Xuân cuối cùng cũng đến Mộng Thanh, hắn chôn chân tại chỗ chẳng thể nào di chuyển.

Mọi thứ trước mắt hắn đã hiện rõ, chỉ đơn giản là một cảnh tượng trơ trọi, hoang tàn đến không thể hình dung ra bộ dạng.

Đây là nơi nào chứ? Rốt cuộc là nơi nào? Sao trong tâm trí của Dương Xuân chẳng hề xuất hiện một hình ảnh nào như vậy quen thuộc trong đầu.

"Người phía trước tìm người sao?" Một lão già bước chậm về phía Dương Xuân nói.

Nhìn hắn lạ lẫm vô cùng, tuy có thể nhận ra hắn cũng là người bản địa, song vẫn không nhớ nổi hắn rốt cuộc là công tử nhà nào.

"Lão nhân gia, tại sao lại biết ta tìm người?" Dương Xuân tò mò nói.

"À... mấy tháng trước có hai người lạ mặt vừa chuyển đến, vừa đến đã ghé qua đây, nói muốn tìm bà chủ Mộng Thanh, nhưng mà từ hai năm trước nơi này đã phế rồi... vốn không còn một ai!"

Lão vừa nói vừa chỉ: "Người đó còn đi dạo quanh nơi này, đặc biệt là căn phòng phía bên hướng Tây, cách góc trái chính diện một chút, vào đó cũng khoảng hơn một canh giờ mới ra!" Nói rồi nhìn Dương Xuân.

"Lão sao lại nhìn ta như vậy chứ?" Dương Xuân hơi mất tự nhiên mà tránh né.

"Ta nói này, ngươi có phải là đứa trẻ đã ở đây trước kia không, bảo sao nhìn ngươi cứ quen quen!" Lão cuối cùng cũng nhận ra, người đang đứng trước mặt là một tiểu bảo bối được bà chủ Mộng Thanh thương yêu nhất.

Cũng nhanh thật, mới đó cũng đã trưởng thành rồi, dáng vóc cũng không mảnh mai như lúc xưa, cũng có da có thịt rồi, hèn gì cứ thấy rất quen.

"Tiểu tử thối, không nhớ Chu bá bá hay sao? Cái quầy vịt quay mà ngươi thường ăn đó, có hơn mười lần quỵt chẳng trả ta, ngươi có biến thành tro ta cũng không quên đâu, mau trả tiền đây!"

"Ta... ta..." Dương Xuân chỉ muốn mắng một câu xui xẻo, tránh sao lại gặp ngay phải chủ nợ, trước vui vẻ quỵt tiền, giờ lại đứt ruột, đứt gan trả, đã qua ba năm, trí nhớ của Chu bá này có cần tốt vậy không?

Tốt hơn cả hắn nữa!

"Nhưng mà Chu bá có biết người đến tìm ta là ai không?"

Chu bá nghe vậy lập tức lắc đầu: "Không nhớ, không nhìn rõ mặt, ta ở ngay đây nhìn qua, căn bản không có tiến lại gần người kia, không biết, không biết được..."

Rõ ràng đây là kỹ viện, còn có kẻ nào rảnh rỗi như hắn đến đây để tìm người sao? Vậy là người kia rốt cuộc lại ai vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »