Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 48
lần này quyết không để ngươi chịu khổ

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành mang Sở Diên trở về Từ Thanh cung, nhẹ nhàng đặt y nằm xuống, nhìn bàn tay không ngừng rỉ máu, hắn hoảng hốt vội đi tìm vải trắng để giúp y băng bó.1

Nhìn bàn tay vừa gầy lại loang lổ vết máu, hắn liều tìm một chiếc khăn, cẩn trọng lau vết thương giúp y.

Sau khi máu đã ngừng chảy, hắn lập tức dùng Thiên Sa dược giúp y bôi vào vết cắt, chậm rãi quấn vải trải đều tay y.

"Có đau lắm không?" Hắn mở miệng nhẹ giọng hỏi người trước mặt, chỉ thấy y vẫn lặng yên không đáp, hắn bèn giải thích.

"Trẫm... tình cờ ngang qua, chỉ là vô tình nhìn thấy, nô tài kia thật sự quá mực, trẫm không thể để tên ngu ngốc đó, tiếp tục tác quai, tác quái!" Lý Thiên Thành nói rồi lại tiếp tục nắm tay y, hồi lâu không có ý định buông ra.

Sở Diên chỉ biết ngớ người nhìn hắn, y còn đang tưởng đây là một giấc mộng, đến khi tỉnh mộng, người lại chẳng thấy đâu. Cho đến lúc y choàng tỉnh lại nhìn thấy chỉ một mình y, đơn phương đợi chờ!

Lý Thiên Thành ở ngay trước mắt, y không dám hó hé nửa lời, chỉ sợ một chút lại làm hắn nổi giận. Kẻ đắm chìm trong muôn vàn sủng ái, đột ngột thất sủng rồi lại tiếp tục được chào đón nồng nhiệt?

Y nào có lá gan đó chứ? Sở Diên lắc đầu, y điên cuồng càng quấy, hai tay lập tức cầu cấu loạn xạ, chỉ muốn xua tan hình bóng ảo diệu này.

Y không tin người đang dịu dàng trước mặt lại là Lý Thiên Thành, hắn cho y thật nhiều bóng ma trong tâm trí, đem trái tim y vò xé nhiều lần.

Ai lại đi tin một tên hôn quân lừa dối, không thể tin, ngàn vạn lần cũng không thể tin hắn.

"Tránh ra đi, đừng... đừng đến đây, ngươi là ai kia chứ? Đây có phải là mơ không?" Sở Diên nhảy xuống giường, chạy ra ngoài cửa, giống như muốn bỏ lại tất cả.

Y vừa chạy, vừa cười lớn, nhưng nước mắt lại cứ rơi.

"Đây rõ ràng là giả, là giả, tất cả chỉ là giả..." Không màng ở phía sau đã có người đuổi tới, Sở Diên vẫn cố gắng chạy thoát khung cảnh ảo mị này.

"Sở Diên, mau dừng lại!" Mắt thấy người trước mắt không ngừng náo loạn, hắn tức đến đen mặt, nhanh chóng dùng chút sức lực, gia tăng thêm tốc độ đứng chắn trước mặt Sở Diên.

Hắn thở dài nói: "Đừng chạy, đây không phải mộng, cũng không phải do ngươi bị ấm đầu, đây là thật, là thật..."

Sở Diên ngờ nghệch nhìn hắn: "Vậy có phải ta nên trở về không?"

Hắn nhìn y chau mày hỏi: "Trở về đâu?"

Sở Diên cười cười lùi bước, y chỉ về nơi gần ngay trong gang tấc lại xa đến vạn dặm kia.

"Chẳng phải nên trở về lãnh cung sao? Nơi đó nói là nơi ta nên đến!" Sắc mặt Sở Diên hơi tái, có lẽ vì vết thương đang rất đau, cũng có lẽ là do mấy nay sống không tốt.

Lý Thiên Thành nhướng mày, hắn tiến về phía y, ôm người vào lòng, dứt khoát một cái đã ôm người kia gọn trong vòng tay.

"Trẫm không cho ngươi đi, tuyệt đối không để ngươi đi, Sở Diên đừng đi!" Hắn luyến tiếc vuốt ve Sở Diên, như đang sợ y sẽ biến mất.

Nhẹ nhàng đặt tay lên xuống sống lưng, hắn buồn bã di chuyển nó gần eo, nhìn y hỏi: "Nơi này đã lành hẳn chưa?"

Sở Diên vội bắt lại tay hắn, không để hắn chạm đến.

Y quay đầu đi mỉm cười trả lời hắn: "Nơi đó thì đã lành, vốn dĩ đã lành từ nửa tháng trước..."

Nhưng mấy hôm nay trái gió, trở trời lại tiếp tục đau nhức triền miên.

Hắn chăm chăm nhìn y để xác nhận, nào ngờ lại không nói gì liền nhấc bổng y lên.

"Từ nay trẫm sẽ giám sát ngươi, như vậy sẽ không xảy ra chuyện được nữa!" Hắn cười nói nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn lên trán y, một nụ hôn chẳng có áp bức, cứ như thế nhẹ nhàng chạm xuống.

"Người... có muốn thay đổi chủ ý không? Sẽ không sợ một ngày nào đó hoàng hậu lại gặp chuyện?" Y lơ đễnh nhìn hắn, giọng vừa run lại nhỏ, vừa đủ một mình hắn nghe.

Lý Thiên Thành nghe thấy lời này, tự khắc trong lòng gợn sóng, hắn lắc đầu nói.

"Trẫm nhất định sẽ điều tra kỹ càng, nhất định không để ngươi chịu thiệt!" Hắn chắc nịch nói.

Lời này vừa thốt ra đã cho Sở Diên một chút xao xuyến, chẳng lẽ hắn tin y sao?

Cũng có thể hắn đã suy nghĩ đến y sẽ không làm chuyện như vậy, cho nên mới đến mang y đi?

Sở Diên như người mất hồn, điên cuồng nhẩm nghĩ câu nói của hắn, trong lòng là vô số suy nghĩ, trong mong vào một ngày nào đó sẽ được hắn thanh minh giúp y.

"Người có tin ta không?" Y thở dài hỏi, mặc cho hắn không muốn trả lời.

Rõ ràng ban đầu còn nói sẽ điều tra kia mà, vậy bây giờ sao lại im lặng như vậy.

Lúc này y lại tuyệt vọng muốn thoát ra, hắn lại giữ chặt y hơn, nghiêm túc nói.

"Đừng hỏi nữa, trẫm tin ngươi, có lẽ hôm đó chỉ là sơ ý, không phải ngươi cố ý hại nàng sảy thai!"

Hắn nói rồi lại vỗ về y: "Đừng nháo nữa, trẫm rất nhớ ngươi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa... có được không?"

Hắn không muốn phải tiếp tục nhắc tới chuyện này nữa, càng không muốn lại lâm vào tình cảnh nhớ nhung.

Hắn chỉ muốn được gần y hơn mà thôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »