Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 53
tình địch không thể tin - thượng

❊ ❊ ❊

Sở Diên đến nơi kia đã lâu, hiện tại trở lại cũng không biết làm sao cho thuận tiện.

Ở đây không quen lắm, mọi chuyện đều không đến phiên y sắp xếp, liếc mắt nhìn quanh lại không có lấy một hạt bụi nào hết.

Không biết có phải hắn đã đến đây hay không, nhưng cảm giác hiện tại nơi này không giống đã từng không chủ tận một năm.

Luôn mang đến hơi ấm, không có lãnh lẽo như những gì mà y đã từng nghĩ! . truyện tiên hiệp hay

Tất cả giống như lúc đầu y ở đây, không phải là một khung cảnh giác, vẫn y như những gì mà y đã từng chứng kiến.

...

Buổi sáng không khí đặt biệt mát mẻ, chỉ là khác với lãnh cung là một không khí u ám, không hoa, không cỏ, chẳng có một vật gì sót lại tại nơi đó!

Chỉ đơn điệu một màu sắc u tối, ảm đạm mà thôi, nghĩ vậy lòng trở nên nặng buồn.

Sở Diên đi đến một chiếc bàn tròn nằm ở đối diện gốc cây phượng vĩ, vì đây là mùa xuân nên vẫn chưa có hoa.

Gốc cây lớn trỗi lên, lộ rõ bộ dạng già dặn của nó, tán cây cũng trồi ra, đâm xen không ít, che hết ánh nắng của mùa xuân.

Bên cạnh là cây hoa đào đang đơm bông, từng cách hoa xinh đẹp nở rộ, lại trái ngược với cây phượng vĩ này.

Cái ánh nắng của buổi sáng dịu nhẹ lướt qua khuôn mặt tuyệt mỹ của Sở Diên, càng tôn lên nét sắc sảo, tinh tế của y.

Sở Diên nhắm mắt lại, rồi nhẹ nhàng mở ra nhìn ngắm cảnh vật một lần nữa y muốn xem đây có phải là một giấc mơ dài đằng đẵng hay không?

Cuối cùng vẫn không thể tin được rằng hắn và y đã thật sự được gần nhau.

Đến cùng mong đợi của y cũng không phải là uổng phí, tháng ngày cô quạnh đó thật sự biến mất rồi, chỉ còn vương đọng một cảm giác ấm áp nhè nhẹ.

Nhiều lúc thầm nghĩ ước gì có thể được ở bên hắn, được mang một tiểu hài tử ở trong bụng, nhưng phát hiện đây có lẽ là viển vông chăng?

Y là một nam nhân, là sự thật chẳng thể thay đổi, và cũng là một niềm hối tiếc duy nhất của y.

Ước gì có thể, nếu được một lần mang một sinh mệnh bé nhỏ ở đây!

...

Sở Diên ngồi ở đây một lát thì nghe thấy có tiếng bước chân ngày càng gần, có thể là Lý Thiên Thành chăng?

Sở Diên vui vẻ gọi lớn.

"Hoàng thượng..." Câu nói vừa thốt ra một nửa thì dừng lại, y còn chưa kịp nói hết tròn nghĩa thì đã nhìn thấy một người xa lạ.

Sở Diên nhìn nữ nhân trước mặt, im lặng không hé răng, quả thật không ngờ đến, ngay lúc y đang vui vẻ đón chờ, lại nhận thấy bão dông.

"Thì ra không phải..." Sở Diên lắc đầu buồn bã, vậy mà tưởng hắn kia chứ, thật sự không ngờ được.

Tô Ngọc Hoa nhìn nam nhân trước mặt, vốn tưởng người mà vạn lần rơi vào hiểm nguy nhưng không chết ấy ghê gớm thế nào?

Hóa ra cũng chỉ là một nam nhân dung mạo tầm thường, chẳng có gì giống với lời đồn đại.

Nhìn nam nhân thân thể mỏng manh tựa cành liễu vậy, thân thể gầy gò chẳng có lấy một điểm mạnh.

Lúc lên giường cùng hoàng thượng là bộ dạng gì đây?

Tưởng chừng chỉ mới đến hiệp đầu tiên, đã ngã lăn xuống đất!

Sủng ai chẳng sủng lại sủng phải một nam nhân yêu ớt, chẳng khác nào xem nữ nhân trong cung tầm thường đến mức không bằng một nam nhân tầm thường?

Nói đi cũng phải nói lại, chẳng ngờ đâu một kẻ bị thất sủng bị áp giải vào lãnh cung, một ngày mưa to, gió lớn lại thình lình được mang trở về!

Không ngờ ngày này lại xảy ra, nhưng suy cho cùng, sự xuất hiện của y cũng đã khiến hoàng hậu cũng phải lùi bước mà tự mình oán hận.

Tuy vậy Tô Ngọc Hoa cũng không cho phép bản thân thua cuộc, nàng mong rằng, có thể sớm ngày leo lên được chức vị hoàng hậu của vạn dân đó!

Tuyệt đối không thể thua cuộc, càng không được kém cỏi hơn!

Càng nhìn Tô Ngọc Hoa càng khó chịu hơn, người này chẳng có điểm nào thu hút, ngũ quan chẳng có phần nào đẹp, tai, mắt, mũi, miệng chẳng có vị trí nào so được với mỹ nhân vạn năm kia.

Không xinh đẹp như nàng Toạ Nữ, không yêu kiều như nàng Tôn Trinh, cũng không tuyệt sắc bằng Hàm Yên, cũng chẳng khuynh thành bằng Giang Thiếu Cung!

...

Tô Ngọc Hoa cười cười nhìn Sở Diên, thuận tiện chào hỏi: "Thần thiếp vừa hay ngang qua nơi này, nhớ đến Sở phi vừa mới trở về, nhân tiện muốn thăm huynh một chút!"

Tô Ngọc Hoa khiêm nhường nói, ánh mắt cũng thế hiện sự chu đáo, cẩn trọng.

Nghe vậy Sở Diên cũng lập tức đáp lời, y nói: "Nào dám nhận! Sở Diên thân phận không cao quý bằng Tô phi, không thể để người hành lễ!"

Nghe nói như vậy sắc mặt của Tô Ngọc Hoa càng tối đi không ít, nếu không phải chính sự xuất hiện của y phá vỡ mọi thứ, thì vị trí hiện tại mới là của nàng!

"Trong cung này vô cùng rộng lớn, ai ai cũng nói Sở phi chính là vị phi tần được hoàng thượng yêu chiều nhất. Mặc dù trước đó có hàng ngàn tấu, muốn giết người trừ họa!"

Sở Diên nghe vậy thì sững sờ, y im lặng không nói nhưng chắc hẳn đang cảm thấy khó chịu.

Nói như vậy cả thành Tôn Châu và bá quan trong Triều đều căm phẫn y sao?

Sở Diên xoay người về lại chỗ ban đầu, lập tức ngồi xuống, cố gắng gượng ép bản thân không được oán trách.

Tô Ngọc Hoa lại không giống thế, không thể cứ như vậy mà để đáp án đó, mãi không được tường rõ.

Nếu chỉ là mối quan hệ tầm thường như bao phi tần khác, sẽ không có việc bảo vệ y ở mọi phương diện, tránh những thứ có hại cho y.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »