Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 34
kẻ may mắn, liệu có được an nhàn

❊ ❊ ❊

Diệp Vân Âm, từ hôm qua cho đến nay vốn không hề có ý định để Sở Diên lấn lướt mình. Nàng không cam tâm khi Lý Thiên Thành lại nhẹ lòng muốn quay lại bên y.

Chưa được cùng hắn yêu thương bao lâu, Sở Diên lại cướp mất sủng hạnh của nàng.

"Sở Diên, ngươi nhất định không sống yên thân, tiến hành kế hoạch đó đi, bổn cung nhất định phải để cho y nếm mùi đau khổ!" Diệp Vân Âm nhướng mày nói.

"Nương nương nói chí phải, Sở Diên đó được sủng ái mà quên rằng y chỉ là một con chim nhỏ, chẳng phải hoàng yến. Vậy mà lại tưởng bản thân là loại thượng đẳng lại quên mất y là thứ hạ đẳng thấp hèn!" Hàm công công thấy thế bèn thêm vào.

Nhìn sắc mặt Diệp Vân Âm đã ánh lên lửa giận, khuôn mặt hung tợn như muốn ăn tươi, nuốt sống Sở Diên.

"Ngày bổn cung thai nghén, cũng là ngày Sở Diên chịu đau khổ tột cùng!" Nói rồi quăng tách trà xuống, khiến nó vỡ toang.

"Ngày đó sắp đến rồi, ngày Sở Diên nát như đống hỗn độn này!"

"Nương nương nói chí phải!"

...

Lý Thiên Thành ôm Sở Diên vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc đang rủ xuống của y. Nhìn khuôn mặt nhu hòa như mặt hồ lắng đọng, không khỏi khiến hắn muôn phần đắm say.

"Trẫm thật sự không biết nên chăm sóc ngươi như thế nào nữa, đã qua ba ngày, tại sao vẫn không lên một chút cân nặng nào?" Hắn nhéo nhẹ tay y, nhìn phần da ôm sát vào xương, chẳng thấy một tí thịt thừa.

Hắn mỗi ngày đều mang đến biết bao nhiêu loại thuốc bổ, ngày nào cũng tận tụy bồi y uống. Còn bảo Ngự Thiện phòng hầm biết bao nhiêu canh bổ dưỡng, chỉ muốn y mau khỏe và béo thêm một ít.

Vậy mà,... tất cả hầu như không có tác dụng, Sở Diên vẫn cứ như vậy, không béo lên được chút nào, đã vậy còn gầy thêm.

Phần xương sườn vẫn chưa lành, y vẫn chưa thể vận động mạnh được, vì thế chỉ có thể ăn những món lỏng lẻo như thế này?

Lý Thiên Thành không khỏi tiếc thương, cho dù là vậy hắn vẫn không sao dừng lại được, vẫn tiếp tục chăm sóc y.

"Hôm trước Ngự Hoa viên vừa được thêm một loại hoa quý, trẫm đã sai người chăm sóc nó tỉ mỉ, chỉ việc chờ người khỏi bệnh!" Lý Thiên Thành đem đến một bát canh nóng, đặt nhẹ lên giường, múc lên một muỗng, đưa tới bên miệng Sở Diên.

Sở Diên rất ngoan liền há miệng, để hắn giúp y.

"Loài hoa đó là gì?" Sở Diên tò mò nhìn hắn hỏi, ánh mắt lộ rõ mong chờ cùng hứng thú.

Nhìn thấy hắn đang cười, Sở Diên hơi lạ liền gãi đầu, y lo lắng túm lấy xiêm y, tùy ý nhào xé.

Nhìn thấy biểu cảm hơi đáng yêu này, sự tò mò là vô hạn, càng làm hắn thêm thích thú. Lý Thiên Thành bún nhẹ lên trán y, nhoẻn miệng cười nói.

"Là hoa mẫu đơn đó, nhưng mà bây giờ vẫn chưa thể nở hoa!"

Lý Thiên Thành vừa nói vừa tiếp tục bồi y uống canh, nhìn y uống thật chậm, hắn hơi khó chịu.

"Sao vậy? Mau uống nhanh lên!" Hắn không ngừng hối thúc y uống canh, nhưng Sở Diên lại chán ngấy với loại thảo dược có trong đó.

Y nhăn nhó gượng ép bản thân mở miệng, nhưng khuôn mặt đã hiện ra tia bất mãn.

Hằng ngày đều phải uống những loại thuốc bổ, canh hầm thảo dược như thế này, sớm muộn gì y cũng sẽ thành một ấm sắc thuốc.

Cả người đều có mùi thuốc nồng nặc, sống trên đời này chẳng khi nào Sở Diên có thể thoát khỏi nó. Từ nhỏ đã phải lớn lên cùng nó, đến khi vào cung cũng không thể tách rời, thật sự không thích một chút nào.

Nhìn thấy Sở Diên không có ý định muốn uống, hắn suy nghĩ một chút, cảm thấy y thật cứng đầu, nếu không chịu tự mình uống hết, vậy để hắn giúp y vậy, nghĩ thế hắn liền nâng bát một hơi cạn sạch.

Đẩy Sở Diên ngã xuống giường, hai tay giữ chặt không để người kia kháng cự, môi kề môi mớm thuốc cho y.

Sở Diên chỉ cảm thấy mùi dược liệu đã gần trong gang tấc, y hận không thể tránh nó nhanh hơn một chút.

Vẻ mặt là chán ghét, Sở Diên né tránh không muốn há miệng, y nhíu mày, quay mặt đi: "Có thể không uống có được không?"

Nhưng hoàn toàn không thể tự y quyết định được, Lý Thiên Thành kiên nhẫn xoay đầu y đối xứng hắn, lập tức hôn xuống, mớm phần canh bổ có vị đắng đó vào miệng y.

"Không... muốn... mà!" Sở Diên co người lại, vùng vẫy muốn thoát ra.

Y không ngừng di chuyển thân thể lên xuống, muốn thoát khỏi cái hôn nồng say đó của hắn. Vị đắng đã ngập tràn khoang miệng, Sở Diên không sao gượng được.

Hai mắt nhòe đi, lệ đã rơi xuống ướt hai hàng, Sở Diên thút thít như một đứa trẻ bị ép uống thuốc vậy, khóc lóc nói: "Không muốn, không muốn nó!"

Rất đắng, hương vị đó vừa đắng lại rất nồng, nói là canh bổ nhưng Sở Diên lại nghĩ nó giống như kịch độc vậy.

Nhận thấy Sở Diên thật sự không muốn, hắn mới nhẹ nhàng rời khỏi cánh môi.

"Không muốn uống, thì không uống nữa, ngày mai trẫm sẽ bảo Ngự Thiện phòng làm món khác tốt hơn!" Hắn nói rồi đem bát rỗng đặt lên bàn, sau đó rót một tách trà đưa cho Sở Diên.

"Ngày mai trẫm phải đến Từ An cung..." Lý Thiên Thành thở dài nói.

Nghe đến đây Sở Diên lập tức khựng lại, y buồn bã nhìn nước trà đang thoáng ẩn, thoáng hiện khuôn mặt tiều tụy của y trong mặt nước.

Vậy là hôm nay hắn là của y, nhưng ngày mai lại phải giao trả cho hoàng hậu.

Sở Diên cảm thấy trái tim lại đau nữa rồi, y giương mắt nhìn hắn, ngờ nghệch lắc đầu, rưng rưng sà vào lòng hắn.

Sở Diên ôm chặt hắn, vùi đầu vào hõm cổ, mê man ôm ấp người thương, nhung nhớ một giây này, ngay lúc Lý Thiên Thành vẫn còn bên cạnh, nhất quyết không để hắn rời khỏi...

"Hoàng thượng, người có thể không đi được không?" Y buồn bã hỏi hắn.

Cả ngày hôm nay Sở Diên khóc thật nhiều, khoé mắt đã sớm sưng đỏ vì nhớ nhung. Y âu lo từng chút, suy nghĩ những chuyện xa xăm, từng giây phút trong thâm tâm đều không trọn vẹn.

Những lần y dược hắn cưng chiều tưởng chừng như tuyệt đối, nhưng đến giây sau đã là không thể gượng cười.

Bao lần đầu như vậy, hắn hà tất phải dỗ ngọt y làm gì? Có thể để y cứ tiếp tục đau khổ một lần đi, cho dù nó dài đến đâu, lâu đến đâu, thậm chí là tuyệt vọng đến đâu, cũng không đau khổ bằng cách hắn làm hiện tại.

Cho y một chút ngọt ngào, để y với theo đón nhận ngọt ngào đó, rồi sau đó nói ra hắn còn phải nơi kia!

Đau khổ đến mức khiến Sở Diên gục ngã hoàn toàn, muốn cầu xin hắn đừng đi.

Nhưng đáp y lại là: "Hoàng hậu đã cận kề thai nghén, trẫm..."

Hắn không thể bỏ mặc nàng... có lẽ lời mà hắn sắp sửa thốt ra nhưng lại nén lại.

Sở Diên cúi đầu không nói, y cứ tưởng sẽ là lâu dài lắm chứ, hóa ra chỉ là một phút nhẹ tựa lông hồng!

Thiên địa thênh thang, cả giang sơn rộng lớn, một chút vọng tưởng nhỏ nhoi cũng không thể dễ dàng thực hiện. Hắn là hoàng đế Dục Quốc, y là nam phi bé nhỏ, vốn không thể đứng cùng một nơi chí tuyến.

Sở Diên buồn bã, hắn cũng cảm thấy rất buồn, sự yêu chiều của hắn chỉ dành cho y, và cả những tổn thương mà hắn tạo nên cũng dành cho y. . Chương mới nhất tại — ТRU МTRUYEЛ. VЛ —

Hết thảy những thứ đó đều dành cho y, nhiều như vậy cũng chứng tỏ hắn yêu y biết nhường nào.

Người ta thường bảo, thương cho roi cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.

Bởi vì quá yêu y, nên hắn mới phải làm những chuyện tổn thương y, nếu như hắn không thương y, hà tất phải khổ sở nội tâm.

Cả người đều là bảo, cả người đều là trân quý, Sở Diên là bảo bối của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »