Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3462 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 36
lãnh cung

❊ ❊ ❊

Sở Diên như chết lặng mà sững người nhìn về phía cửa phòng đã hé mở. Lý Thiên Thành đằng đằng sát khí đi tới, hai mắt đỏ rực tát một cái thật mạnh.

Một tiếng chát thanh thúy vang lên.

Sở Diên một tay ôm mặt nhìn hắn, nhìn con người hung hăng tát y thật mạnh, hắn tức giận như muốn xé xác y ra.1

"Rốt cuộc ngươi muốn trẫm phải làm sao? Phải làm sao hả?" Hắn nắm lấy bả vai Sở Diên, hất thật mạnh khiến y ngã xuống đất.

Từ từ bước tới hắn lại kéo y bật dậy, tiếp tục túm lấy cổ áo Sở Diên, kéo y thật sát vào người hắn.1

Lý Thiên Thành nghiến răng ken két, hắn quát: "Ngươi quả thật rất to gan, ngang nhiên hãm hại hoàng hậu, Sở Diên có phải trẫm đã đặt niềm tin cho ngươi quá lớn không hả?"

Bởi vì đã đặt niềm tin cho y nên mới tưởng rằng, tưởng rằng sẽ được trọn vẹn, vậy mà thật sự không thể cân xứng.

Sở Diên làm hắn quá thất vọng, lần đầu tiên hắn cảm nhận được sinh mệnh nhỏ nhoi đang được cất giữ trong bụng Diệp Vân Âm. Nó mang dòng máu của hắn, chảy trong người một thứ thiêng liêng cao cả của dòng dõi hoàng tộc.

Vậy mà cứ như vậy mất đi!

Đáng hận thay! Người khiến sinh mệnh đó mất đi lại chính là Sở Diên, người hắn thương yêu nhất!

Hắn không hiểu, tại sao y lại thành như vậy? Không phải Sở Diên của hắn rất lương thiện hay sao? Y trước giờ chưa từng có ác ý, vậy sao không thể tiếp tục lương thiện?

Hắn đã nói chỉ cần chờ hắn thôi, chờ khi hài tử ra đời, hắn nhất định hết mực cưng chiều y, sủng hạnh y...

Cớ sao lại thành như thế này? Hắn tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần, hắn phải hành xử như thế nào?

Tuy vậy, ngày hôm nay người y làm hại là hoàng hậu của Dục Quốc, là người nắm giữ hậu cung.

Nếu hôm nay không xử lý thích đáng về sau còn có bao nhiêu kẻ muốn làm càn?

"Sở Diên, tại sao chứ? Ngươi nói đi, tại sao lại hãm hại nàng ấy?" Hắn nhìn y không chớp mắt, mong chờ Sở Diên nói gì đó trấn an hắn.

Thế nhưng... Sở Diên luôn lắc đầu, y không nói, chính xác là không biết giải thích như thế nào, chẳng lẽ lại nói rằng, là hoàng hậu tự mình ngã sao?

"Nói! Ngươi câm rồi à?" Hắn bóp chặt khớp cằm Sở Diên, bắt y phải nhìn hắn trả lời.

Còn Sở Diên chỉ có thể cố gượng, ngăn không cho nước mắt rơi rớt. Y khó thở ho lên sặc sụa, tầm mắt cũng dần nhòe đi, y khó chịu ho từng tiếng, cổ họng cũng đau rát muôn.

"Hoàng thượng... ta không có... không có..." Y níu lấy cánh tay hắn, nới lỏng ra một chút, cố gắng vùng vẫy muốn thoát.

Thế nhưng Lý Thiên Thành không quan tâm y là thật hay là giả, mọi chuyện hôm nay xảy ra đều đã rành rành trước mắt.

Sở Diên độc ác hại chết hài tử của hắn, một sinh mệnh vẫn chưa kịp nhìn dương thế đã phải lặng lẽ rời khỏi. Hắn không thể tha thứ, không thể tha cho kẻ đã luôn chối bỏ sự việc tày trời này.

"Sở Diên, trẫm thật sự đã tin lầm ngươi rồi, vốn dĩ không nên tin tưởng ngươi!" Hắn nói xong thì tức giận đứng dậy, mặc kệ Sở Diên đang nằm đó.

Lý Thiên Thành một mạch đi vào trong, đứng trước giường mà Diệp Vân Âm đang nằm đó, hắn chỉ về phía nàng, rồi lại nhìn y.

"Vốn dĩ Vân Âm đã có thể an ổn dưỡng thai, nhưng ngươi nhìn xem?" Hắn cười khổ nhìn Sở Diên, đau đớn xoa lên chiếc bụng của nàng, bực dọc quát lớn.

"Người đâu! Mang Sở Diên nhốt vào lãnh cung cho trẫm! Không có lệnh tuyệt đối không ai được bén mảng tới thăm y!" Nói rồi xoay lưng về hướng Sở Diên, nhắm mắt lại không thèm lưu tâm tới người kia.

Sở Diên nghe những lời vừa rồi, phút chốc chỉ còn biết cười gượng trong hụt hẫng, mặc cho thị vệ đã đến mang y đi. Sở Diên không phản kháng, chính xác là không còn sức để phản kháng.

Y mệt mỏi để bọn họ mang y đi, trong vô thức không nén được mà rơi lệ, vốn dĩ y không muốn khóc, nhưng lại không nhịn được.

Trong phút chốc đã ướt nhòa hết khuôn mặt, Sở Diên cảm thấy lòng ngực rất đau đớn, y không thể thở nổi, khí lực mơ hồ đã bị cướp hết, chỉ còn lại một thân xác héo tàn.

Sở Diên nâng mắt luyến tiếc nhìn về phía bóng lưng sắp sửa lưu mờ của Lý Thiên Thành, nhìn hắn không quay đầu lại, chỉ vỏn vẹn cho y một cái bóng lưng nhạt nhòa.

Hắn chắc là rất hận y, hận Sở Diên đã ra tay hãm hại sinh mệnh bé nhỏ của hắn.

Hắn chắc là rất muốn giết chết y, thay sinh mệnh bé nhỏ đó trả thù!

Hắn chắc là rất đau khổ, hắn vui chưa được bao lâu đã phải nhìn sinh mệnh bé nhỏ đó chết đi!

Hắn ngàn vạn lần cũng không muốn gặp y, gặp lại một kẻ nhẫn tâm như y, dùng đủ mọi cách tàn nhẫn để giết chết sinh mạng đó.

Sở Diên chỉ biết cười khổ trong đau đớn, y không giải thích được càng không có cách nào khiến hắn tin y.

Niềm tin của hắn vốn chẳng thuộc về y, từ lúc nhập cung cho đến lúc được đưa vào lãnh cung, hắn chưa bao giờ nghe y giải thích.

Lần trước cũng vậy, lúc y chậm chạp trở về tẩm cung của hắn, lúc y chẳng biết hắn đã về từ sớm.

Lý Thiên Thành như mảnh long hung tàn cào xé thân xác y, đánh y gãy mấy bẹ sườn.

Y một câu cũng chưa được nói hắn đã bổ nhào đến tới tấp triệt đường sống của y. Vốn tưởng lúc đó y đã chết rồi ấy chứ!

Vậy mà vẫn không chết!

Nhưng bây giờ thì khác rồi, hắn không đánh y, nhưng lại dùng biện pháp tàn nhẫn hơn trừng phạt y.

Lãnh cung? Nơi đó còn đáng sợ hơn việc y bị hắn đánh gãy mấy bẹ sườn, trở vào thì có thể ra được không?

Từ trước đến giờ lãnh cung chỉ dành cho những phi tần đã thất sủng, hoặc có tội tày trời bị đem nhốt trong đó, trải qua những tháng ngày tù túng cùng mệt nhọc.

Những phi tần đó con thua nô bộc trong cung, đáng sợ nhất là ngay cả tư cách sống cũng không có, kẻ đã vào đó chắc chắn không thể toàn mạng thoát ra.

Có những phi tần khác vì không chịu nổi dằn vặt này, đã phải tự kết liễu đời mình, chỉ mong được thanh thản ra đi.

Còn Sở Diên với thân xác tàn tạ như thế này, y có thể chịu được bao lâu đây!

Những ngày tháng trong lãnh cung giá lạnh, không có Lý Thiên Thành, liệu y có thể chịu nổi hay không?

Sở Diên chẳng nghỉ được nhiều, hiện tại với y mà nói, chẳng có chuyện gì đau đớn hơn khi bị chính người y yêu nhốt vào lãnh cung.

Hắn thậm chí còn không đành lòng nhìn y lấy một cái, ngay cả một cái liếc mắt bình thường cũng không bằng lòng liếc nhìn y.

Kể từ đây, tháng ngày sau này của y sẽ chẳng có kết quả tốt.

...

"Hoàng thượng,... thần thiếp cảm thấy bụng rất đau!" Diệp Vân Âm níu lấy cánh tay hắn, nhăn nhó nói.

Sắc mặt nàng trở nên trắng bệch vì đau đớn, bàn tay thon dài cũng theo đó mà nhợt đi, để lộ mạch máu rõ rệt.

"Nàng mau nghỉ ngơi đi, đừng cử động sẽ tổn hại thân thể!" Lý Thiên Thành vội giữa nàng, ngăn không cho Diệp Vân Âm ngồi dậy.

"Hoàng thượng, có phải hài tử đã... mất rồi không?" Nàng rơi lệ nhìn hắn, khuôn mặt trở nên vặn vẹo, xoa lấy bụng.

Lý Thiên Thành không nỡ trả lời, hắn bảo: "Đừng kích động, thái y nói nàng nên nghỉ ngơi nhiều hơn!"

Diệp Vân Âm không những không nghe, nàng mếu máo nhìn hắn, bàn tay siết chặt vào da thịt, nức nở quở trách.

"Tại sao chứ? Tại sao lại mất chứ? Hôm nay,... hôm nay vừa tròn bốn tháng, chỉ còn năm tháng nữa thôi,... chỉ năm tháng nữa..." Diệp Vân Âm khổ sở nằm gọn trong lòng hắn thút thít, vẻ mặt bỗng chốc thay đổi...

Để xem y còn có thể an ổn sống hay không!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »