Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 24
bình đạm an nhiên

❊ ❊ ❊

Sở Diên tựa vào ngườì Lý Thiên Thành, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn khớp xương, y nâng niu, đặt lên tay hắn một nụ hôn.

Trước cái lạnh của đêm đông, từng tiếng thở bỗng trở nên hòa nhịp. Không khí nhốn nháo, thình thịch của trái tim, phút chốc như có vạn lời muốn nói ra.

Lý Thiên Thành bỗng chốc nhớ lại ngày đầu bọn họ gặp nhau, cũng là trong tẩm điện, hắn kéo Sở Diên xuống, tha hồ cuồng bạo.

Hắn nhớ đến khuôn mặt hoảng loạn đêm đó, y hốt hoảng, vội chạy trối chết, còn có cầu khẩn Tàu Dục Hàn cứu y. Nhớ đến đó, hắn chỉ biết cười thầm, Sở Diên thật có nhiều cái đáng yêu như vậy.1

Hôm nay cũng là tẩm điện của hắn, nhưng khuôn mặt của y hiện tại có biết bao nhiêu nhu tình.

"Nhu tình tựa thủy, mềm mại như nước!" Hắn bật cười, vuốt ve lọn tóc, khuôn mặt giãn ra, để lộ đường nét tuần mỹ.

"Mềm mại như nước? Hoàng thượng đang nói Sở Diên sao?" Y mỉm cười hỏi lại hắn, đồng tử sáng rực, chăm chú nhìn người tuấn mỹ đang cao ngạo cười.

Lý Thiên Thành nhếch môi, hắn lắc đầu nói: "Không có, chẳng qua là một câu nói ngẫu hứng!"

Là một câu nói ngẫu hứng sao?

Sở Diên biết được hắn là đang nói y mà, quả thật rất mềm mại, chẳng trách hắn lại thích động chạm y như vậy.

"Hoàng thượng, người có thích Sở Diên không?" Y híp mắt nhìn hắn, giọng nói mang theo chút làm nũng.

Sở Diên kéo nhẹ tay hắn, đặt lên ngực mình, rồi chăm chú ngước mắt nhìn hắn, dưới khoé mắt phượng, chớp chớp.

Long mi dài cong vút, long lanh như chất chứa nhiều tâm tư, Sở Diên chờ đợi một câu nói, hoặc thích, hoặc không. Đưa ánh mắt đọng nước, chờ hắn trả lời.

Lý Thiên Thành chậm rãi suy nghĩ, hắn nhìn y, rồi lại liếc mắt sang bên cạnh, đăm chiêu suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng mới hé miệng.

Hắn nói: "Có lẽ là thích đi!"

Phải, chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu thôi, có lẽ là thích, hoặc có lẽ là không! Nhưng phần thích, có lẽ nhiều hơn phần không, hoặc cũng có thể tùy thời mà thay đổi.

Lý Thiên Thành đắn đo suy nghĩ, cả tâm tư hắn, hình như hắn cũng không rõ cho lắm. Nhẽ ra nên dễ dàng phân rõ mới phải, nhưng hắn là bị áp lực, hoặc có thể chưa hiểu được hắn đã yêu chưa!

Bởi vì trước giờ chưa nói yêu một ai, tất cả đều chưa từng so được với nương hắn, nên mới có cảm giác không ai phù hợp.

Có thể thích, hoặc có thể không, hiện tại thì thích, sau này thì không, hoặc bây giờ có một ít, sau này lại nhiều hơn.

Tất thảy những nỗi niềm đó, cứ để thời gian minh chứng đi. Hiện tại từ từ mà siết chặt, nói không chừng ngay mai sẽ tốt hơn.

...

Đêm nay gió khuya thổi, len lỏi qua hai ngọn nến lung linh, gió thổi mạnh thì nến vụt tắt, không gian sẽ hoàn toàn tĩnh lặng.

Giống như nội tâm đang nặng ngàn trùng khơi, lênh đênh theo mặt sóng, chớp ẩn, chớp hiện.

Từng tán lá trong đêm đông đang bắt đầu rơi rớt, một cơn gió lớn ùa đến, chốc lát đã hoàn toàn rụng rời. Nhìn chúng chậm chạp đổ rạp xuống, trong đêm đông buốt giá.

Vào thời khắc tuyết rơi trong đêm, là lúc tâm trạng nặng nề nhất, sẽ nhớ đến những kí ức chẳng đẹp đẽ, hoặc hồi tưởng đến người xưa, tưởng nhớ đến người đã khuất.

Có một số thứ, nếu có thể quên đi thì đã không phải khổ sở, nếu cầm được, cũng có thể buông được, thì chẳng ai phải nặng lòng.

...

Năm đó khi khói lửa tứ bề, Dục Quốc vốn chưa có địa thế như hiện tại, khắp nơi khói lửa, loạn lạc, để bình ổn được giang sơn đã không ít người phải hy sinh. Nhưng đâu phải chỉ có binh đao loạn lạc mới khiến người phải chết, nhà phải tan? Điều là bắt đầu từ lòng người, con người vốn chỉ nghĩ đến lợi ích, nhưng cũng đã bắt đầu quên đi ý nghĩa của cuộc sống.

Hôm nay vui vẻ, ngày sau lại phải suy nghĩ bộn bề, hôm nay chiến thắng thì ngày mai lại là kẻ thua cuộc.

...

Sở Diên ngồi bật dậy, y vội đi đến nơi chứa đồ của mình, chạm nhẹ vào miếng ngọc bội luôn mang theo bên người. Sở Diên tươi cười nắm chặt nó, đi đến bên cạnh Lý Thiên Thành, đưa nó cho hắn.

Thấy vật như thấy người, trao ngọc bội xem như đã trao trọn tấm chân tình, chỉ cần đợi người nhận lấy, tơ lòng sẽ rõ, tình nồng lại say.

"Hoàng thượng, Sở Diên không có gì, chỉ có miếng ngọc đã cất giữa từ lâu, nó đã theo Sở Diên từ thuở nhỏ, bây giờ muốn tặng ngươi lấy làm tin!" Nói rồi đặt ngọc vào tay hắn.

Lý Thiên Thành nhìn miếng ngọc trong tay, phút chốc lại ngẩn ngơ, y tặng hắn ngọc làm tin, còn hắn nên tặng gì?

Lại chợt nhớ bản thân hình như còn lại trâm ngọc mà Khưu phi từng để lại cho hắn, với mong muốn hắn trao tặng nữ nhân của đời hắn. Nhưng hiện tại nên tặng nó cho y.

"Trẫm cũng tặng ngươi kỷ vật mà nương trẫm để lại, xem như lấy làm tin, sau này chúng ta có thể như hiện tại... điềm điềm, an nhiên!" Hắn lấy trâm ngọc cẩn trọng cài nó lên giúp y, nhìn khuôn mặt xinh đẹp, bỗng chốc trâm ngọc giống như đã ướp sẵn cho y.

"Thật đẹp!" Hắn cười cười, vuốt ve tóc y, Sở Diên của hắn thấy đẹp, đẹp đến mức lại khiến hắn đắm chìm trong vô thức, cơ hồ chưa thể thoát ra.

Trước phụ hoàng hắn cũng tặng trâm cho nương hắn, nhưng khác với hắn hiện tại, lúc đó là tự nương hắn cài. Vì phụ hoàng trăm công, ngàn việc, chỉ đơn giản vừa đến đã đi, căn bản không thể giúp nương hắn cài lên... cũng chưa nhìn đến một lần.

Sở Diên xoay mặt sang hướng hắn, tươi cười nói đa tạ long ơn, rồi vui đến ngắm mãi trong gương.

Đây là tính vật, nếu đã là tính vật thì phải trân trọng từng chút một, cất giữ nó ở một nơi mà kẻ khác không thể chạm tới giữ nó ở một không gian mà chỉ y mới có thể nhìn thấy, bất cứ ai cũng không thể để mang nó đi.

Hồi lâu cả tâm tư như hòa nhịp, nơi ánh mắt ta trao nhau, từng lời nói, từng cử chỉ điều là nhớ về đối phương, nhung nhớ một khắc này. Gói gọn trong tâm trí mãi mãi không thể xóa nhòa.

Gửi theo thời gian rồi lại chậm chạp qua đi từng năm tháng, mỗi một khắc đều là tình sâu nghĩa nặng, mỗi một giây đều là hơi ấm chan hòa.

Bỗng Sở Diên nhớ đến những ngày tháng trước kia khi còn ở Sở gia, lúc đó y chỉ đơn giản muốn sống cùng phụ thân, hoàn toàn không nghĩ đến ái tình là gì?

Rồi cho đến hiện tại khi ở bên cạnh Lý Thiên Thành y chợt nhận thấy hóa ra trên đời này còn có một thứ gọi là tình yêu!

Ban đầu Sở Diên không nghĩ đến sẽ thích một người nhưng như hắn, cho đến những lúc bên cạnh nhìn ánh mắt có chút buồn tủi của Lý Thiên Thành, y mới nhận thấy thì ra hắn cũng rất cô đơn...

Cô đơn đến mức không biết phải làm sao, chỉ biết giết hết kẻ này, đến kẻ khác, chỉ để thỏa mãn ý chí của bản thân. Ai cũng nói hắn là một tên hôn Quân vô đạo xem thường mạng người, coi mạng người như cỏ rác tùy ý hắn định đoạt.

Nhưng y lại thấy hắn cũng thật sự rất đáng thương bên cạnh không có một ai, suốt ngày bị mấy phi tần kia đeo bám.

Những phi tần đó cứ đi theo lẽo đẽo bên hắn mãi không dứt, cả đám quan lại suốt ngày bắt hắn, phải làm thế này, rồi lại làm thế kia. Nhưng chờ đến khi sự việc mà họ muốn đã hoàn toàn theo một hướng khác rồi sau đó lại bắt hắn phải làm lại.

Lý Thiên Thành lại là một người không có kiên nhẫn nếu như bác hắn phải làm theo như thế rất nhiều lần, thì tất nhiên sẽ khiến hắn nổi trận lôi đình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »