Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 22
kí ức chẳng mấy tốt đẹp - hạ

❊ ❊ ❊

Ngày Lý Dục được an táng trong lăng mộ, hắn không đến, Lý Thiên Thành diện cớ nói thân thể không được khỏe, đã không đến nhìn Lý Dục lần cuối.

Cho đến ba ngày sau khi Lý Dục băng hà, hắn mới bước đến lăng mộ. Mang theo là một vò rượu bồ đào mà nương hắn ủ.

Đã cất giấu từ lâu, rất kỹ, rất kỹ...

Nhưng cuối cùng lại phải dùng tới vào lúc này đây, hắn nhớ lúc nương hắn ủ rượu bồ đào, trên khuôn mặt là một nụ cười hạnh phúc.

Phụ hoàng hắn rất thích rượu bồ đào, còn hắn rất yêu rượu bồ đào, bởi vì khi nhìn thấy, hắn sẽ tưởng nhớ đến nương hắn.

Kẻ thích rượu, lại không thích người ủ rượu.1

Nực cười thay, một người luôn trân quý từng vò rượu bồ đào, chỉ riêng người ủ lại chẳng đó ngoài gì tới.

Nương hắn là một người bình thường, đến nỗi ai cũng muốn hà hiếp, chà đạp, cuộc sống trong cung giống như ở địa ngục. Đau đớn tủi nhục vẫn phải tự mình nhận lấy, hằng ấy năm trôi qua, xung quanh chỉ có mình người, tự mình nếm trải những khổ cực.

Dẫu biết bản thân đã chọn sai người, yêu lầm người, nhưng nương hắn, nửa lời oán trách cũng không thán.

Nhìn lăng mộ khắc tên Lý Dục, phút chốc, tâm trí hắn như bùng nổ, kinh mạch toàn thân là từng hồi co rút. Hắn cố nén cơn thịnh nộ, từ từ nhấp ngụm rượu bồ đào.

Đi quanh lăng mộ, hắn dừng lại trước trung tâm, thẫn thờ gõ nhẹ lên mặt gỗ, cười khổ như kẻ say.

Phải! Hắn say rồi, say đến mức không còn có thể nào say hơn, và cũng không thể nào tha thứ cho Lý Dục.

Đến suốt cuộc đời hắn, cho đến lúc già đi rồi chết đi, cũng mãi mãi khắc ghi mối thù này.

Kẻ đã chết thì có thể xong sao? Chết đi rồi thì những thống khổ đó cũng chẳng thể nào vơi đi.

Lý Thiên Thành bậc cười, hắn ngã khụy xuống, nhấp thêm một ngụm, cười nghiêng ngả.

"Cho dù ông có chết, thì đã sao? Hoàng quý phi vẫn còn đó, bà ta chưa chết, ông nghĩ ông chết là xong sao?" Hắn cười đến tê tâm liệt phế.

Cho dù Lý Dục chết, thì những người gieo thống khổ lên nương hắn vẫn còn đó, hắn chưa trả thù được thì dễ dầu gì bỏ qua?

Muốn hắn tha cho?

Đừng hòng nghĩ đến, hắn muốn những người đó phải trả giá.

...

Đến Nguyên Tiêu, trong lúc những quý nhân kia đang vui vẻ đốt đèn, vui ca. Hắn ở đây cũng đã chuẩn bị xong xuôi, hắn đã đăng ngôi vị, trong tay hắn là binh quyền lớn lao.

Hắn là bậc cửu ngũ chí tôn, một tay cũng có thể che trời.

Cho đến giờ phút này, hắn phải đem từng người một, ép đến chết, trả thù cho nương hắn, ở nơi suối vàng cũng an nhiên nhắm mắt.

Hôm đó Hoàng quý phi bị hắn bắt giam vào lãnh cung, bà ta la hét điên cuồng, mắng miết hắn là nghiệt chủng, nói hắn vốn không phải thứ tốt lành.

Một người đã từng dốc hết tâm tư, tìm mọi cách hành hạ nương hắn, lại ở đây mắng miết hắn. Cho dù đến lúc bị hắn giam vào lãnh cung cũng chẳng biết sợ.

Hắn là nỗi ô nhục sao? Hay chính bọn họ mới là kẻ khiến hắn trở nên thê thảm đến mức, chỉ mới mười hai tuổi đã mất đi nương?

Có ai từng nghĩ lúc đó hắn chỉ là một tiểu hài tử, hắn là một đứa trẻ chưa từng trải sự đời!

Mỗi ngày đều nhìn thấy những thứ không tốt lành, ngày tháng khi lớn khôn là nhìn những phi tần này, ngày đêm thâu tóm kế sách, chỉ tìm cách khiến nương hắn chết nhanh một chút.

Ác độc, tàn nhẫn, bọn họ còn hơn những tên phản loạn, chí ích cũng sẽ không giết chết đồng bọn.

Nhưng nào có ai chịu nổi kiếp chung phu?

Cũng vì vậy mà ra tay tàn độc, ngươi sống, ta chết, bày ra mưu kế chỉ để lấy được ân sủng.

Đến cùng người cũng chết rồi, cớ sao họ vẫn chưa nhận quả báo?

Hắn cũng đã từng nghĩ, nếu ông trời biết những nỗi lòng mà hắn đã ngày đêm cầu khẩn từ lúc còn nhỏ, thì đã sớm cho bọn họ quả báo rồi...

Nhưng đến cùng vẫn là không!

"Nghiệt chủng, ngươi là nghiệt chủng..."

"Nghiệt chủng?" Lý Thiên Thành trừng mắt nhìn Hoàng quý phi, trong ánh mắt là phẫn nộ, rất muốn thiêu đốt bà ta thành tro bụi.

Hoàng quý phi nhìn hắn, bàn tay co lại thành nắm đấm, lao về phía hắn.

"Chết đi tên nghiệt chủng, tại sao chứ, tại sao ngươi lại không chết theo ả tiện nhân kia?" Hoàng quý phi không ngừng oán trách.

Nàng ta chỉ mong lúc đó cả hai cùng gieo xuống tòa thành, chỉ đáng tiếc, chỉ có một mình nàng ta rơi xuống.

"Nhẽ ra Khưu Diệu Nhi nên mang theo ngươi cùng chết mới đúng, rõ ràng một tên nghiệt chủng, xuất thân thấp hèn lại muốn được sủng ái?"

"Lý Dục điên rồi, thế nên mới để lại hoàng vị cho ngươi, tại sao chứ?" Bà ta oán trách, nhẽ ra hoàng vị phải là của Lý Thiên Hựu, tại sao lại cho Lý Thiên Thành chứ?1

Rõ ràng đứa trẻ được yêu thương nhất luôn là Lý Thiên Hựu, vậy mà lại trao ngôi vị cho Lý Thiên Thành. Quả thật không thể ngờ tới, cho đến khi bà ta tưởng chừng, ngôi vị hoàng thái hậu đã nằm gọn trong tay.

Đến khi nghe được thánh chỉ, lại là Lý Thiên Thành.

"Không ngờ tới, người được Lý Dục sủng ái là ta và Thiên Hựu, vậy mà ngôi vị lại truyền cho ngươi? Một tên nghiệt chủng, ngươi xứng sao?" Hoàng quý phi khinh miệt cười lớn.

Lý Thiên Thành cùng mặt kệ bộ dạng điên khùng của bà ta, trong tức khắc đã lập tức rời khỏi. Hắn sai người ngày đêm giở trò ma quỷ, thường xuyên lướt qua cửa phòng bà ta, khiến bà ta trở nên hoảng loạn.

Mỗi ngày hứng chịu dày vò tâm trí, đêm nào cũng chẳng thể ngủ. Không lâu sao cũng chịu không nổi mà thắt cổ tự vẫn.

Thi thể bà ta hắn không chôn cất trong cung, Lý Thiên Thành sai người mang thi thể Hoàng quý phi trở về quê nhà, sai người nói với người thân của bà ta rằng.

"Na Cáp Lạp Lệ tội ác tày trời, ra trò mưu kế, hãm hại phi tần chết oan trong cung, còn sỉ nhục tiên hoàng, phỉ báng hoàng thượng, tội không thể dung thứ. Nay người đã chết, cũng không thể làm ô nhục Tôn Châu, nay mang về chốn cũ, bãi bỏ tước vị Hoàng quý phi khâm thử!"

Sau một màng đó, gia tộc Na Cáp Lạp đã hoàn toàn chấn động, ngậm ngùi mang Na Cáp Lạp Lệ mai táng.

Lý Thiên Thành xem như trà được thù, nhưng cũng không vì thế khiến hắn dừng lại, mà con thích thú hơn, cái cảm giác gián tiếp giết người!

...

Trở về hiện tại, những kí ức xưa quả thật làm hắn bức bối. Chỉ trong giây phút thư thái của hiện tại, muốn ôm chặt ái nhân trong lòng.

Y là liều thuốc an thần, giúp hắn thanh tĩnh mỗi khi cận kề tiếp xúc.

Hắn thích nhất là giây phút, ôm ấp người kia, tựa vào người, được y truyền hơi ấm.

Sở Diên cũng sẽ ôm chặt hắn, nhẹ nhàng vuốt ve hắn, dịu dàng chăm sóc, lo nghĩ cho hắn.

Đây mới là cảm giác tuyệt vời ngày mà hắn từng trải, trên người y có mùi bồ đào.

Một hương vị mà hắn mãi mãi không quên, là mùi hương bồ đào mà nương hắn luôn mang trên người.

Cũng vì có hương thơm này, mới khiến hắn ngày càng đắm chìm trong giấc mộng bồ đào. Giúp hắn chìm trong hương vị tình thâm sâu đậm.

Tiếng nói hoà nhịp đập, thanh âm trầm thấp.

Hắn gọi: "Diên Diên..."

Là lưu luyến khó tả, là ái tình khó dứt.

Giang sơn mị cảnh, ảo mộng chốn tranh quyền?

Lần đầu cảm nhận, mị hoặc luyến lưu, tâm tư chất chứa, chốn mị cảnh hắn xin đắm chìm.

"Trẫm biết, trong ba ngàn giai lệ nơi đây, chỉ có Diên Diên là tuyệt sắc!" Hắn tha thiết nói.

Cũng vì Sở Diên tuyệt sắc, nên mới nhận được vô vàn sủng ái chăng?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »