Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 14
làm lơ

❊ ❊ ❊

Mắt thấy Lý Thiên Thành đang khó chịu, đám người đó vội thì thầm bên tai nhau, rồi lén lúc nhìn hắn.

"Ta không hiểu, rốt cuộc trong tâm trí của hoàng thượng bách tính là gì nữa?" Tô thái sư lắc đầu nói, cái mạng già này đã phò trợ hai vị thánh thượng, cuộc đời tận trung không lẽ lại phản nghịch ngay lúc này?

Cùng lúc Trương Thanh cũng gật đầu phụ họa: "Nếu hoàng thượng đã không chấp nhận, vậy chúng ta không thể làm gì sao?"

"Chẳng hạn như mỗi người một ít, không phải đã đủ viện trợ rồi sao?"

Lúc này Vương Hiên liền lập tức đứng sang một bên, ông ta ho nhẹ một cái, xem như không có chuyện gì.

Nếu muốn góp thì tự góp đi, chẳng thà tận trung chứ không muốn tốn bạc. Chẳng mấy chốc số người đồng cảm với việc này đã giảm nhanh đáng kể.

Cứ hễ liên quan đến ngân sách thì lập tức trở mặt,ban đầu ai nấy đều dốc lòng cùng nhau bàn bạc kế sách. Cầu mong thánh thượng đặc xá cho bá tánh Dương Châu, đến nay việc không thể nói lý, vừa đề nghị đến việc cùng nhau góp một ít giúp đỡ bá tánh thì đã đường ai nấy đi.

Chẳng trách lại không có một chút quan hệ tốt đẹp!

Thì ra là động chạm lợi ích thì liền đổi thay, chẳng ai muốn tốn bạc cả, nếu như ngân khố của Triều đình thì bọn họ sẽ thừa sức mà đấu tranh. Cho đến khi nghe bảo cùng nhau tích một ít thì bắt đầu tự ai nấy làm.

Việc gì phải bận tâm? Làm quan không phải chức vị càng cao thì có thể vơ vét càng nhiều sao? Đến khi nhiều của cải lại không muốn tốn một vài nén bạc.1

Có nhiều bạc là để hưởng thụ, càng nhiều thì càng thích hưởng thụ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là hưởng thụ.

Chẳng mấy chốc cũng không còn ai bàn tán nữa, tất cả bắt đầu rơi vào im lặng. Không gian dần lạnh băng vì từ nãy giờ vẫn luôn có một ánh mắt băng lãnh nhìn bọn họ, hồi lâu thấy tất cả đã không còn gì để nói, hắn mới phì cười.

Chẳng qua cũng chỉ có vậy, thế mà cứ ve vãn từ sáng, luyên thuyên không dứt.

Giả nhân giả nghĩa, từ đầu đến cuối cùng chỉ có bọn họ thích làm người tốt, thực chất một câu hắn nghe cũng chẳng lọt.

Càng nhìn bọn họ hắn lại cảm thấy thật ghê tởm, sống đến từng tuổi này, việc gì cũng trách hắn, việc gì cũng thỉnh cầu hắn, nhưng khi hắn đã ra quyết định thì lại muôn lời phản đối.

Lý Thiên Thành nhìn bọn họ một chút, lại thấy tâm tình thiêu đốt, bây giờ hắn chẳng còn hứng thú nhìn bọn họ diễn trò nữa. Những trò vui tưởng chừng như tốt đẹp, đến cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là giả tạo.

Hắn không rảnh nhìn bọn họ giả vờ mèo khóc chuột, cũng không dư thời gian đến nhìn bọn họ diễu võ dương oai, vạn nhất là do đám người bọn họ ngày ngày than vãn mới sinh ra sự việc Dương Châu năm đó.

Bây giờ cũng lại là bọn họ xin hắn giảm thuế Dương Châu, giả vờ giả vịt, đúng thật chỉ có bọn tham quan, nịnh thần mới làm. Đến khi cớ sự khác biệt thì giả vờ làm chính nhân quân tử, cầu mong đặc xá từ hắn, giải cứu những mảnh cơ hàn.

Nực cười thay, cái gì gọi là thương dân như con, vạn nhất bách tính khổ cực, chẳng phải đều đổ lên đầu hắn. Bá tánh ở nhiều nơi, nếu so từng chỗ lại bảo hắn hà khắc, nói hắn gieo lên dân chúng một mảnh khổ cực, bảo hắn là hôn quân.

Được, nếu thế thì hắn sẽ diễn một cảnh hôn quân tàn ác này, Lý Thiên Thành bậc cười thành tiếng rồi lại ngả người ra sau, tay nâng lên xoa trán, phất tay nói muốn nghỉ ngơi.

Đám quần thần đó cũng không có gì muốn nói nữa, lập tức chia ngã rẽ, chẳng mấy chốc đã rơi vào yên tĩnh.

Không có tiếng động, chỉ có hít thở của hắn.

Lý Thiên Thành khẽ lay động thân thể, chậm rãi đứng lên, tay trái hơi nhức mỏi, hắc lắc nhẹ cổ tay, qua khoảng một lúc mới vững vàng bước đi.

Cả một ngày ngồi một chỗ, nghe bọn họ trình tấu khiến hắn không thể nhúc nhích, hiện tại đã được giải thoát, hắn mới lang thang quanh cung.

Tâm trạng hắn bây giờ không tốt, là do bị chi phối bởi bọn họ, hắn bây giờ vô cùng chán ghét, rất muốn giết hết tất cả, có như vậy mới không phải nghe những lời than vãn, cầu xin.

Chán ghét đến cực điểm, hắn đã cố gắng gượng ép bản thân thôi nóng giận, mỗi lần gượng ép đều khiến đầu hắn đau nhức. Làm hắn nhớ đến diễn cảnh mười ba năm trước, vào lúc gió đông ùa về, bầu trời là những trận tuyết rơi.

Khi đó hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười hai tuổi, cái tuổi còn quá nhỏ để chứng kiến diễn cảnh đó, diễn cảnh máu thịt be bét của mẫu thân.

Nhớ lại từng giây phút năm đó, vào lúc bá tánh đang khổ cực, phụ hoàng của hắn trăm sự, ngàn sự đều không bên cạnh mẫu tử hắn. Những ngày tháng ở trong cung là những cảnh tượng tranh đấu đến hao tàn.

Lúc đó phụ hoàng đã chọn an nguy bách tính mà quên rằng mẫu thân của hắn đang phải chịu áp lực từ ông ấy, nàng điên rồi, sống không tốt, quá đau khổ.

Ngày đó tuyết rơi thật lớn, phụ hoàng đang ở ngoài lo cho bách tính, nhẽ ra ông ấy có thể sai đám quần thần đó, tự mình phát lương thực cứu thế.

Vậy mà ông ấy lại muốn tự mình làm!

Mẫu thân hắn vì không chịu nổi những trận sỉ nhục, lăng mạ từ thái hậu, nàng đã mang theo hắn đến toà thành... Nhìn vạn nhân bên dưới, nàng chỉ có thể cười khổ, những lúc nàng cầu xin mang nàng theo với, nhưng nhận được chỉ là hai từ không thể.

Đến lúc nàng không thể chịu nổi, đau đớn lẫn cả tinh thần và thể xác khiến nàng càng điên hơn.

Âm thanh hôm đó không ngừng len lỏi trong tâm trí hắn, giọng nói đó, thanh âm khàn khàn, hoà cùng nước mắt...

Lý Thiên Thành bồi hồi nhớ lại chuyện cũ, kí ức đó không ngừng ùa về trong tâm trí hắn.

"Tiểu Thành,... có muốn đi cùng nương không?"

Nàng hiền hòa gọi hắn, tay run rẩy chờ hắn chạm đến, đến lúc hắn ngô nghê chạm vào tay nàng...

"Muốn, con rất muốn đi cùng nương!" Hắn nhảy lên, chậm chạp đi về phía nàng.

Bỗng nhiên nàng bậc khóc, nước mắt đã thấm ướt khuôn mặt, nàng chợt không nhịn được mà cười phá lên, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi rớt.

"Không được, nương không thể mang con theo được, nương chỉ còn mình con thôi, hài tử của ta... nhất định phải sống tốt,... thứ lỗi cho nương không thể cùng con vững vàng bước tiếp,... nếu còn tiếp tục, ta sẽ... ta sẽ không thể chịu nổi..." Nàng nước mắt trực trào nhìn hắn.

Đột nhiên không có một dự báo, nương của hắn đột ngột ngả người ra sau, trong lúc hắn không để ý, nàng đã thả mình xuống tòa thành. Trước ánh mắt ngạc nhiên của hắn, nàng đã rơi xuống, máu thịt be bét, trên người đầy rẫy những vết thương, lẫn lộn trong lớp máu...

Ngày nương ra đi phụ hoàng vẫn không trở lại!

Ngày hắn đội tang phụ hoàng không trở lại!

Ngày thi thể nương hắn vùi mình trong lăng mộ, phụ hoàng vẫn không trở lại!

Đến lúc hắn bị thái hậu tra tấn, bắt hắn phải nghe lời, không được nói nương tự sát, phụ hoàng không trở lại!

Một tháng sau đó phụ hoàng hắn trở về, men theo là những đám quan viên đó, phụ hoàng mang khuôn mặt mệt mỏi, kể với hắn chuyện bách tính bị lũ cuốn trôi, người thì chết, người thì bị thương.

Lúc đó hắn chỉ mười hai tuổi, ôm lấy bi thương, tủi nhục mà nhìn người phụ hoàng trước mặt, hắn nói:

"Nương chết rồi!" Khuôn mặt không có trông chờ phụ hoàng, hắn nắm tay phụ hoàng, dẫn ông đến nơi chứa đựng thi thể của nương.

Hắn nói: "Nương khóc rất nhiều... chờ người trở về, nhưng người... không về..."

Chỉ có vậy.

Từ đó hắn không muốn gặp những người đó nữa, đứa trẻ mười hai tuổi nhìn mẫu thân từ tòa thành rơi xuống máu thịt lẫn lộn. Kể từ lúc đó, hắn đã hoàn toàn hắc hoá, chỉ muốn giết đi những kẻ đã góp phần cản trở hắn...

Giết hết tất cả, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »