Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3447 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 20
cùng người đồng tâm (h)

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành bàn tay không ngừng mơn trớn từng lớp da thịt trên người Sở Diên, trong chốc lát đã chạm đến dây lưng, hắn không chờ được mà kéo mạnh dây lưng xuống. Trong phút chốc, quần đã được cởi ra.

Thân thể đã được phô bày trước mặt hắn, Lý Thiên Thành cảm thấy cả người hừng hừng nóng ran. Tiểu hỗn đản bên dưới đã gấp gáp muốn chết, cũng đã bắt đầu có phản ứng rồi, nó sừng sững như quả đồi, đang tìm kiếm bằng hữu cho riêng mình.1

Sở Diên chủ động chạm vào tiểu huynh đệ đang bóng lưỡng nhẹ nhàng vuốt ve nó.

Trong lúc Lý Thiên Thành đang chăm chú nhìn biểu cảm y, Sở Diên rất nhanh đã đưa đầu lưỡi, chạm nhẹ lên đầu nhỏ của tiểu huynh đệ đó.

Y đưa đầu lưỡi quét qua một lượt bộ phận nhỏ, chờ tiểu huynh đệ đã căng cứng, y lại tiếp tục tục áp nó vào khoang miệng.

Cảm giác nóng ran truyền tới, tiểu huynh đệ chẳng yên phận, ở trong khoang miệng, căng cứng, mạnh mẽ đến độ muốn chiếm hết toàn bộ khoang miệng y. Sở Diên mỉm cười, càng cố gắng nuốt nó vào trong.

Thế nhưng tiểu huynh đệ này lại rất tráng kiện, trong phút chốc đã khiến y khó chịu ho sặc sụa. Một vị tanh tanh truyền tới, vị huynh đệ kia như vậy không nhịn được tuôn ra dịch thể, nhơn nhớt.

Sở Diên muốn phun ra, nhưng vị huynh đệ này thật lớn, đến độ không sao di chuyển được.

Sở Diên ngước mặt lên nhìn Lý Thiên Thành, y lắc đầu ý bảo sắp nuốt vào rồi. Ánh mắt mong chờ nhìn hắn...

Lý Thiên Thành hơi cười gượng, mới nãy còn rất sảng khoái, hắn đang tận hưởng dục hỏa không ngừng bọc phát, vậy mà chỉ vừa mới chớp mắt, Sở Diên đã không thể tiếp tục giúp hắn dễ chịu.

Đành vậy, hắn lắc đầu, cũng tại Sở phi của hắn không có kỹ thuật tốt, chưa có kinh nghiệm trong việc chủ động, nên mới làm mọi thứ rối lên như thế.

Sở Diên hành sự quá mức vụn về, y không thích hợp trong việc chủ động câu dẫn hắn. Nhưng dục hỏa trong người hắn sắp sửa bùng nổ, nếu như không thể giải quyết ngay lập tức, sẽ không thể nhịn được.

Lý Thiên Thành bất giác gọi: "Diên Diên..."

Sở Diên nghe thấy thì liếc mắt nhìn hắn, khuôn mặt lúc này đã ướt sũng dịch thể, trong miệng còn đang ngậm một vật. Mắt thấy y khó chịu, hắn đành chậm rãi đưa vật nhỏ lui ra, thoát khỏi khoang miệng, trở lại chỗ cũ.

Sở Diên được thoát khỏi sự không chế của nó, cả người nhẹ nhõm hẳn ra, y hơi cúi đầu, bắt đầu hít thở. Chưa kịp thông thái bao lâu Lý Thiên Thành đã nhẹ nhàng nâng y, kéo lên người, hắn thuận thế chạm vào quả đào căng mọng đó, nhìn quả đào bóng lưỡng mà không ngừng sờ soạng.

Giọng nói ấm nóng phả vào mang tai, hắn hỏi: "Có thể không?"

Hắn hỏi y có thể cho hắn tiến vào không, Sở Diên đưa mắt nhìn vị huynh đệ to lớn sắp bổ nhào về phía mình, mắt thấy rõ ràng không thể từ chối. Sở Diên chỉ đành ngậm ngùi, nuốt uống lời nói sắp sửa thốt ra.

Y ngoan ngoãn ôm lấy cổ hắn, chủ động làm giãn thân dưới, sau một hồi vận động, cửa mình ở dưới dần lộ rõ. Lý Thiên Thành chậm rãi đưa vị huynh đệ tiến vào bên trong, từng chút một, chậm chạp lên xuống.

Bàn tay chẳng ngay thẳng không ngừng mơn trớn quả đào căng mọng, vừa mềm mại lại còn trắng nõn nà, vừa chạm đã không muốn rời. Càng mơn trớn lại càng muốn lưu lại lâu một chút, Lý Thiên Thành cười cười nhéo một phát, hắn nói.

"Bảo dưỡng nơi này mịn màng như vậy, là muốn câu dẫn trẫm sao?" Hắn vẫn không dừng lại, tiếp tục di chuyển.

Theo đường tay hắn, Sở Diên vội bắt lại: "Khụ... không phải, không phải muốn câu dẫn người..."

Lý Thiên Thành không tin, tay hắn quấn quanh sau lưng y, thuận thế hạ Sở Diên nằm xuống. Sở Diên trước giờ chưa từng có ngụ ý muốn câu dẫn ai, từ lúc sinh ra vốn đã đẹp sẵn.

Từng tấc da thịt trên người y, đều vô cùng mịn màng, cộng thêm có hàn khí trong người, không có lúc nào là không trắng cả. Trước, còn trắng đến mức khiến người khác sợ hãi, về sau do kiên trì điều dưỡng nên mới lưu được làn da không quá trắng bạch.

Lý Thiên Thành đưa tay cọ xát vào giữa khe của quả đào, rồi lướt nhẹ qua bắp đùi trắng mịn, sau đó cúi đầu hôn xuống xương quai xanh tuyệt mỹ.

Nơi hắn đi qua đều để lại vệt đỏ, hồi lâu đã in ấn toàn thân.

"Mau lên, giãn chân ra nào!" Lý Thiên Thành gấp gáp vỗ đùi y, bảo Sở Diên nhanh chóng giãn chân ra.

Sở Diên thẹn thùng đến đỏ mặt, tía tai, cố làm nhanh chóng, hai chân bắt đầu giãn ra, rất nhanh đã bị hắn đưa vị huynh đệ vào sâu hơn. Từng hồi, điên cuồng lên xuống, khiến bụng y nhấp nhô liên tục.

Hai chân Sở Diên hơi run run, y bấu chặt thành giường, cố nén những âm thanh rên rỉ xuống. Tùy hắn định đoạt, muốn làm thế nào thì làm thế đó...

"Hoàng thượng,... thật khó chịu!" Y nóng ran, không ngừng nhúc nhích.

Lý Thiên Thành hơi chậm lại, động tác dần đều đặn, hắn nói: "Không khó chịu, một lát sẽ rất sảng khoái!"

Sở Diên lắc đầu, y thở hổn hển đáp: "Nhưng... hiện tại,... hiện tại không sảng khoái!"

Hương trầm phảng phất trong căn phòng, lẽ ra khi ngửi mùi hương này, nên thoải mái mới đúng, không hiểu sao y lại than khó chịu.

Lý Thiên Thành trở người y nằm xuống, tiếp tục đi sâu vào trong, nhìn vị huynh đệ được giải phóng hắn mới thoải mái cắn xuống lưng y. Mùi vị hoan ái vẫn còn vương đậm trong khoang miệng, hương vị ngọt ngào của ái tình, khiến cả hai kiệt quệ nằm xuống.

...

Sau một hồi vận động đầy mệt mỏi, Lý Thiên Thành nhẹ nhàng bế Sở Diên đem đến dục trì. Dưới mực nước ấm nóng, cơ hồ phảng phất một khuôn mặt đỏ ửng, hắn hôn xuống cánh môi màu đào của y, nhẹ nhàng xâm chiếm khí lực.

Đầu lưỡi dò thám từng ngóc ngách bên trong, quấn lấy lưỡi đối phương, không ngừng liếm láp chất lỏng sắp sửa rơi xuống.

Lý Thiên Thành thoải mái nhoẻn miệng cười, nhìn Sở Diên đang kịch liệt run rẩy, thân thể vô lực mà tùy ý hắn động chạm.

Hơi nước ấm nóng càng khiến nơi tư mật lỏng lẻo, hắn đưa đầu ngón tay vào trong, lấy ra dịch thể còn lưu lại.

...

Sau khi tẩy rửa sạch sẽ, Lý Thiên Thành mang Sở Diên trở lại bên giường, nhẹ đặt y nằm xuống, hắn liền kéo y vào lòng. Để Sở Diên nằm trong lòng ngực hắn, bởi vì còn chưa khỏi bệnh mà còn cùng hắn dây dưa nhiều như vậy. Hiện tại y đã kiệt sức hoàn toàn, Sở Diên ôm hắn, khó khăn hít thở, hồi lâu mới điều chỉnh được khí lực.

Y rũ mắt xuống, nhìn lòng ngực rắn chắc trước mặt mình, Sở Diên hơi nhếch miệng. Tay chạm vào ngực hắn, cẩn trọng lắng nghe âm thanh thình phịch, một lúc sau mới buông tay.

Hai mắt đã lim dim, Sở Diên cố gượng nhưng không gượng nổi, cho đến khi được giọng của hắn.

"Nếu đã buồn ngủ rồi, vậy thì đừng cố gượng!" Hắn vuốt ve tấm lưng gầy gò, quan tâm nói.

Mới đầu Sở Diên còn không dự định sẽ ngủ, nhưng khi nghe được câu nói này của hắn, bất giác không nhịn được mà mê man.

Hồi lâu hơi thở đều đặn, nhắm chắc Sở Diên đã ngủ, Lý Thiên Thành mới dịch chuyển thân thể, sửa lại tư thế thoải mái nhất cho y.

Hắn bước xuống giường, ra ngoài dặn dò thuộc hạ một lúc, sau khi mọi chuyện đã kỹ càng, ổn thỏa mới quay lại.

Lý Thiên Thành thổi tắt nến, trong không gian tĩnh mịch, mơ hồ chỉ nghe được tiếng đập thình thịch của hắn.

Đã mấy ngày rồi hắn mới được giải tỏa ham muốn của bản thân, tưởng chừng sẽ không thể cùng nhau hòa thuận, nhưng không ngờ Sở Diên lại biết nhận lỗi.

Xem ra hôm nay là một ngày tuyệt vời đối với hắn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »