Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3464 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 33
thương tiếc

❊ ❊ ❊

Sở Diên tựa người vào thành giường, nghiêng đầu nhìn xa xăm. Nét buồn đã hiện rõ trên khuôn mặt y, Sở Diên hơi co tay lại, một trận đau nhức truyền tới.

Y cố với đến bàn, muốn tự rót cho mình chút nước, nhưng cả người đều ê ẩm, Sở Diên thật sự rất khó chịu.

Y cố gắng với tay thật dài, chuyển hướng đến cạnh bàn, muốn đứng lên, Sở Diên cắn răng, nuốt những âm thanh đau đớn xuống. Đi thật chậm về phía bàn trà, bàn tay vì dùng quá nhiều lực trở nên run rẩy.

Nhận thấy sắp sửa ngã xuống, Sở Diên liền nhắm mắt lại, phó thác cho số phận.1

Cảm giác hiện tại không có đau đớn, Sở Diên liền mở mắt, y nhìn thấy một đôi bàn tay rắn chắc đang giữ lấy y, ngăn không cho Sở Diên ngã xuống.

Lý Thiên Thành kéo nhẹ y ôm vào lòng, hắn chạm nhẹ lên mặt y, lau giọt mồ hôi còn vương động.

"Muốn uống nước sao?" Lý Thiên Thành hỏi.

Hắn mang y đến bên giường, đặt nhẹ y nằm xuống, tùy tiện mang nước đến, đưa cho y.

Sở Diên nhìn tách nước trà nóng ấm đang được đưa tới, vẻ mặt hơi ngạc nhiên nhìn hắn.

Giọng nói của hắn, thật lạ...

"Đa tạ hoàng thượng..." Sở Diên tiếp nhận tách trà, nhìn nó một lát mới đưa lên môi.

Hơi nước ấm nóng phả vào khoang miệng, Sở Diên nhẹ thổi vào một hơi, cảm thấy cũng đã dần nguội, mới thẳng thừng nuốt xuống.

Sở Diên chỉ cảm thấy đốt sống hơi đau, vị trí bị gãy vẫn chưa tốt lên bao nhiêu.

Cả người nặng nề, chẳng thể di chuyển được như ý.

Y uống xong thì xoay tách trà trong tay, nhìn hắn hỏi: "Hôm nay người không thượng Triều sao?"

Nhìn thấy phục trang trên người hắn chỉ đơn giản là một sam y nhẹ nhàng, không phải là long bào.

"Bây giờ đã qua trưa, trẫm sớm đã thượng Triều rồi!" Hắn không nói gì nhiều, nhanh tay đoạt lấy tách trà rỗng mà y đang nghịch.

Phút chốc bàn tay đã trống rỗng, lúc này Sở Diên mới ngờ nghệch nhìn hắn. Ánh mắt lại muốn lơ đãng, lảng tránh, cho đến khi bị bàn tay to lớn đó, di chuyển lại đối xứng với hắn.

"Ngươi muốn tránh cái gì chứ? Tại sao cứ muốn lảng tránh trẫm, ngươi vẫn còn trách trẫm hay sao?" Hắn nhìn y chăm chú, ngăn không cho y xoay đầu sang hướng khác.

Nhưng Sở Diên không biết nên nói gì với hắn nữa, y không trách hắn nhưng lại không muốn đối mặt với hắn.

Khi y nằm xuống, nếu không nhắm mắt lại sẽ cảm thấy cả người rất đau. Nhưng nếu y nhắm mắt lại, y sẽ ngủ một giấc thật sâu, vì vậy y luôn nhớ đến cảnh tượng đó.

"Hoàng thượng, người tại sao luôn hỏi ta có trách người không?" Sở Diên thở nhẹ một hơi, từ từ nói ra.

Rõ ràng hắn có nghe y nói hay không thì ý định trong đầu hắn vốn không thay đổi dễ dàng.

Hắn rõ ràng đã có y niệm riêng của mình, cho dù y nói trách hắn thì đã sao?

Lý Thiên Thành chắc chắn không bỏ qua cho y, hắn sẽ không cảm thấy ân hận.

Hắn sẽ lại tiếp tục chà đạp y, hoặc là bỏ qua cho y đôi ba ngày. Sau đó, sau đó vẫn tiếp tục như hiện tại mà thôi.

Không phải Sở Diên muốn chấp nhất hắn, y chỉ là không muốn bị hắn tiếp tục hành hạ.

"Trẫm chỉ muốn, ngươi có thể để lòng nhẹ hơn..." Hắn nhẹ nhàng nói, sau đó để y nằm xuống.

"Để trẫm thoa thuốc giúp ngươi!" Nói rồi lấy lọ dược ra, đổ ra một ít lên đầu ngón tay, sau đó kéo nhẹ đai lưng của y lên.

Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt vết thương, chậm rãi xoa nắn từng vị trí một. Hắn vừa làm, vừa nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Sở Diên.

"Trẫm nhớ hôm trước thái y có nói, nếu không xoa bóp, máu bầm sẽ không thể tan..." Lý Thiên Thành nói.

Vẫn không dừng lại, hắn vẫn tiếp tục duy trì động tác, nhẹ nhàng xoa nắn giúp y.

"Hoàng thượng, chỗ đó hơi đau..." Sở Diên bị chạm đến vết thương liền lên tiếng.

Vốn tính cắn xuống mà nhịn nhục, nhưng rồi cũng chẳng chịu nổi thốt ra.

Thấy y than đau thì hắn càng nhẹ hơn, giống như chuồn chuồn lướt, dịu dàng thoa thuốc giúp y.

Nhìn làn da xanh tím, nội tâm hắn không ngừng rung chuyển, nhớ lại hôm trước, bộ dạng xinh đẹp của y khi nhìn hắn, ánh mắt có biết bao nhiêu tha thiết.

Nhưng hôm nay, trên cơ thể chi chít vết thương, ánh mắt là sợ sệt cùng lảng tránh, có lẽ y sợ hắn lại lên cơn muốn phát tiết.

Lý Thiên Thành tự biết bản chất của hắn, cũng không thể nào trách y được.

Là do hắn không thể giữ được bình tĩnh.

Nhém một xíu nữa phần xương sườn đã đâm vào phổi, cũng may hắn dừng lại kịp thời, nên mới không thương tổn quá nghiêm trọng.

Nếu như hắn mạnh một chút nữa, Sở Diên sẽ trở thành một oan hồn ngày ngày bám lấy hắn mất.

Một chút suy nghĩ đó đã tồn tại trong đầu hắn ngay giờ phút này.

Lý Thiên Thành không sao bình tĩnh được, hắn hít nhẹ một hơi, cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên phần thịt đã tím tái.

"Diên Diên, ngươi đang rất đau, trẫm cũng rất đau!" Hắn miết nhẹ trên lưng y, di chuyển nụ hôn kéo dài xuống.

Sở Diên hơi run nhẹ, rồi ngoảnh đầu nhìn hắn, y khàn giọng nói: "Hoàng thượng,... Diên Diên không đau!"

Nói rồi tay trái nâng ra sau, bắt lấy tay hắn.

"Thật sự không đau sao? Chỗ này đã bầm như thế rồi, thái y nói, phần sườn đã bị gãy, tất nhiên phải rất đau!" Hắn gấp gáp nói, vừa nói còn mang theo chút run nhẹ lạ thường.

Sở Diên lắc đầu, y mỉm cười nhìn hắn.

"Không đau lắm! Hôm qua còn rất đau, nhưng hôm nay ngủ đến tê rồi, chạm mạnh sẽ đau, nhưng nếu không chạm, sẽ không đau!" Y không ngừng trấn an hắn.

Dẫu biết người đang bị thương là Sở Diên, nhưng cuối cùng y lại phải trấn an ngược lại Lý Thiên Thành. Y chỉ biết lần này hắn cũng thương tiếc cho y.

"Ngươi đó! Cứ không chịu nói thật, nếu đau thì cứ nói, trẫm sẽ nhẹ nhàng hơn!"

Hắn vẫn không tin, còn nói không đau, nếu là người bình thường gãy hai ba cái bẹ sườn đã hét toáng lên rồi.

Còn y không đơn giản là gãy sườn, cả tay cũng bị trật khớp, chân cũng bị đập mạnh vào tường, lòng bàn chân bị bỏng lạnh khi đi trên tuyết, hơn nữa trong người luôn có bệnh.

Hết thảy bao nhiêu đây cũng đủ làm cho người ta bán sống, bán chết rồi. Huống hồ Sở Diên lại yếu ớt như vậy!

Điều này không những làm hắn thêm áy náy, mà lại khiến hắn không muốn đến chỗ hoàng hậu. Nếu như vậy hắn phải ở lại chăm sóc cho Sở Diên, nhất định không thể lơ là.

...

Từ An Cung.

"Cái gì chứ? Sở Diên đó mạng lớn thật, không những đại nạn không chết mà lại được hoàng thượng ân sủng?" Diệp Vân Âm tức giận hất đổ tách trà.

Choang thật lớn, những mảnh thủy tinh vỡ vụn, vương vãi khắp nơi.

Diệp Vân Âm trừng mắt thật lớn, không ngăn được giận dữ đang bùng phát.

"Nương nương bớt giận!" A Tình quỳ rạp xuống, ôm lấy chân Diệp Vân Âm ngăn nàng đừng làm tổn thương thân thể.

"Nương nương, dù gì chuyện cũng đã như vậy, hà tất phải tự làm khổ mình, chi bằng... tương kế tựu kế?" Hàm công công ám chỉ nói, nét mặt vô cùng xảo quyệt.

Diệp Vân Âm trợn trừng mắt, tức giận đến đỏ mặt.

Cứ tưởng Sở Diên đó đã bị hắn đánh chết rồi, nào ngờ mạng thật lớn, cho đến hiện tại vẫn không thể chết.

"Bổn cung thật không ngờ, hoàng thượng lại thích y như vậy, bổn cung cứ tưởng thứ hoàng thượng thích nhất là người có thể kế vị!" Diệp Vân Âm nghiến răng nói, bàn tay cũng đã siết đến đỏ.

"Nương nương, xin hãy nguôi giận, chuyện đâu còn có đó, đừng vì một chút trở lại mà làm lung lay ý chí." Hàm công công tiến đến kéo nàng ngồi xuống, rót một tách trà khác mang tới.

"Hoàng hậu nương nương là mẫu nghi thiên hạ, xin hãy thôi nóng giận..."

"Phải, bổn cung là mẫu nghi thiên hạ, việc gì phải muộn phiền vì những thứ không đâu?" Diệp Vân Âm chợt tỉnh táo, nhớ lại nàng mới là một bậc mẫu nghi thiên hạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »