Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 47
mang người trở về

❊ ❊ ❊

Hôm nay Lý Thiên Thành rất sớm đã thượng Triều xong, hắn nhanh chóng đi đến Từ Thanh cung, tham luyến nằm trên chiếc giường mà trước đã từng có hơi ấm của một người mà hắn yêu.

Lý Thiên Thành lần này thật sự cô đơn đến muốn phát hỏa, ngày ngày, nhớ nhớ, mong mong, cuối cùng lại phải tự mình kìm nén.

Hắn... thật sự chịu không nổi rồi, Lý Thiên Thành nghĩ bụng sẽ sớm mang y trở về bên cạnh, Sở Diên là liều thuốc an thần dành cho hắn, y là loại dược quý hiếm mà hắn cần tới, hắn rất muốn y.

Mới sáng nay đám quần thần đó còn nói mấy lời mà hắn không thích, rốt cuộc hắn cũng không chịu nổi mà bãi Triều. Bọn họ cứ muốn hắn xử tội y thật nặng, mặc dù chuyện đã qua được mấy tháng, hắn có điên sao mà không biết?

Nhưng tội cũng đã xử rồi, hoàng hậu và bọn họ cứ huyên náo không chịu thôi là sao chứ?

Hắn nhìn thấy Sở Diên ở đó sống không ổn chút nào, một người lương thiện như y chẳng thể nào hãm hại được ai, cho dù có người xúi giục ở phía sau, cũng chưa chắc y có thể làm theo chỉ định được.

Một người không giấu được nỗi lòng, buồn, vui đều hiện rõ không sót một chút, cho dù y có cố gắng giả vờ bao nhiêu, cũng không ngăn được, sắc mặt cam chịu đó.

...

Tàu công công mấy nay nhìn rõ được hoàng thượng đang rung động, những ngày qua nếu không phải là cả đêm không ngủ, thì cũng là cả đêm không thấy bóng dáng, đã vậy còn thường xuyên đến Từ Thanh cung.

Cho dù có ngốc đến mức nào cũng phải nhìn ra được tâm ý của hoàng thượng dành cho Sở Diên.

Lúc ban chỉ cũng không có nêu rõ là giam cầm y bao lâu, cũng không nói không thể thả ra, nếu lần này hắn có y định muốn mang Sở Diên trở ra cũng không có gì đáng ngại.

Tất cả cũng không thể làm gì ngoài một mực nghe theo, cho dù có bao nhiêu ý kiến khác cũng không ngăn được quyết định đó thôi.

Hắn là hoàng thượng kia mà, hơn nữa cũng không thể buộc hắn làm bất cứ gì dược.

Tàu công công lắc đầu, đành vậy thôi, nhìn Lý Thiên Thành như vậy, phận làm nô tài cũng không thể bỏ mặc không quan tâm.

"Hoàng thượng, nô tài có thể vào trong không?" Tàu công công mang theo một khay canh hầm bổ, đứng trước cửa chờ Lý Thiên Thành trả lời.

Vài canh giờ trước Tàu Dục Hàn đã căn dặn Ngự Thiện phòng làm một số canh để Lý Thiên Thành bồi dưỡng.

Dạo gần đây cứ thấy hắn thường xuyên thức trắng, cơ thể chắc cũng không còn chịu nổi.

"Vào đi, trẫm không khóa cửa!" Lý Thiên Thành nhẹ giọng nói, mí mắt hơi khép lại, hình như đã muốn an giấc.

Nằm ở đây hắn rất dễ chìm vào mộng đẹp, mùi hương ở đây luôn làm hắn có cảm giác thanh tĩnh hẳn ra.

"Hoàng thượng, người có muốn uống chút canh không?" Tàu công công nhẹ nhàng tiến vào, chậm rãi đặt khay canh xuống.

Nhìn khói vẫn còn nghi ngút, chứng tỏ chỉ vừa mới hầm xong thôi.

Lý Thiên Thành lại không có tâm trạng, hắn nhìn rồi lại thôi, hầu như không muốn động tới.

Thấy vậy Tàu công công lại sốt ruột, vội vàng lên tiếng.

"Mấy ngày nay nô tài không thấy người dùng bữa, hay là uống một chút canh nóng? Người đừng để long thể bị tổn hại..." Tàu Dục Hàn nhẹ giọng nói, mắt nhìn đến quầng thâm dưới mắt Lý Thiên Thành, lại không nhịn được thở dài nêu ra ý kiến.

"Vậy,... sao người không nghĩ đến việc đưa Sở phi trở lại?"

Lý Thiên Thành nhìn Tàu công công một hồi rồi đáp: "Trẫm đương nhiên có thể mang y trở lại!"

"Thế, cớ sao không làm vậy?" Tàu Dục Hàn khó hiểu hỏi, việc gì phải tự làm khổ mình chứ!

Vốn dĩ chỉ cần mang y trở về, đó là giải pháp tốt nhất cho cả hai, không phải sao?

Lý Thiên Thành không nói gì, hắn không dự định sẽ trả lời, cuối cùng nhắm mắt lại, từ từ chìm vào mộng ảo.

...

Lãnh cung.

Buổi chiều hôm nay không thấy hoàng hôn, bầu trời dần bị mây đen vây kín.

Khó có một ngày tiết trời êm đẹp, những ngày qua đều là mây mưa triền miên, ở độ tháng mười một luôn là tháng có mưa gió nhiều nhất.

Một lần đổ mưa lại dài đằng đẵng...

"Ai nha, không phải là Sở phi hay sao?"

Một thái giám được cử mang thức ăn đến cười khinh nhìn Sở Diên. Nhìn khuôn mặt ủ dột của y, thật sự rất muốn khinh thường, chẳng hiểu sao lại phải hầu hạ cơm nước cho một kẻ thất sủng kia chứ.

Quả thật không đáng mà!

"Sớm muộn gì cũng chết, ta thấy Sở phi nên chết nhanh hơn một chút, như vậy sẽ không phải chờ đợi trong vô ích!"

Càng nhìn Sở Diên lại càng muốn khi dễ y, nhìn ở góc độ nào cũng không đáng kính trọng.

Ngoài khuôn mặt như hồ yêu đó ra, chẳng có một điểm nào tốt, không hiểu sao lại không bị xử tử.

Hoàng thượng sao lại nhân từ với một kẻ phạm tội tàn ác như vậy? Giả vờ yếu đuối, đây quả thật là một cách thức lấy lòng mà!

"Không biết công công có thể nhường bước hay không?" Sở Diên chỉ muốn đi dạo chốc lát, không ngờ lại bị người này ngáng chân.

Nhìn đến mâm cơm trên tay hắn ta, Sở Diên chỉ biết lắc đầu cam chịu, nhanh chóng muốn lấy thức ăn, để hắn ta rời khỏi.

Tay vừa di chuyển đến, còn chưa kịp chạm vào đã bị thái giám đó dứt khoát buông ra.

Choang một tiếng thật lớn.

Từng mảnh vỡ rải rác khắp nơi, Sở Diên giương mắt nhìn đống sứ đã vỡ, lại nhìn khuôn mặt đắc ý của hắn ta.

Bàn tay xinh đẹp nắm chặt lại, cúi người nhặt từng mảnh vỡ.

"Sở phi này... khụ khụ... có phúc còn không biết hưởng, vậy mà lại làm đổ mâm cơm?" Thái giám đó liếc mắt nhìn Sở Diên đang chật vật nhặt từng mảnh vỡ, hào hứng đạp lên tay y.

Trong chốc lát một thứ chất lỏng màu đỏ chậm chạp rơi xuống, Sở Diên cố nén đau đớn rút tay về.

Mảnh sứ đã ghim vào tay, sâu đến mức khiến y cả kinh mà giật thót. Nhắm mắt lại rút nó ra, men theo đó là máu đang chảy xuôi theo chiều xuống, ồ ạt rơi rớt.

"Trời ạ, nô tài thật không phải muốn như vậy đâu, Sở phi đừng chấp nhất nô tài!"

Mặc cho tay vết thương không ngừng đổ máu, Sở Diên vẫn điềm tĩnh không hé răng.

Thu dọn xong mảnh vỡ, y lập tức đứng dậy muốn đi khỏi, nhưng chưa đi được bao xa lại bị tên thái giám kia gây sự.

Hắn ta xô y ngã xuống đất, không hề xem y ra gì, chỉ thấy y so với những kẻ hầu người hạ, còn không sánh bằng.

...

Lúc này toàn bộ khung cảnh đã va vào mắt Lý Thiên Thành, hắn vừa hay cũng đi đến nhìn y một chút. Chẳng ngờ đâu là cảnh tượng như này đây!

Hắn hốt hoảng chạy đến bên cạnh Sở Diên, vội vàng đỡ y dậy.

"Nô tài to gan, còn dám ngạo mạn?" Hắn tức giận quát lớn, sau đó bế Sở Diên lên, một phát đạp mạnh tên đó.

"Người đâu!" Hắn lớn tiếng quát.

Sau đó hơn mười thị vệ lập tức có mặt.

"Dạ có!" Bọn họ đều cung kín quỳ xuống, chờ đợi mệnh lệnh.

"Mang tên này đánh năm mươi trượng cho trẫm!" Hắn nghiến răng nói, lập tức mang Sở Diên đi khỏi.

Ôm chặt y vào lòng, hắn xót muốn chết, nhìn y vẫn ngẩn ngơ không lên tiếng, có lẽ đã bị dọa sợ rồi.

Sau lưng là tiếng thét thê lương của thái giám lúc này, ban đầu con ngang nhiên làm lớn, cuối cùng lại la hét xin tha.

"Hoàng thượng tha mạng, tha mạng..."

Năm mươi trượng đó nếu người có cơ thể cường tráng thì có thể chỉ nằm vài tháng là khỏi, còn tùy vào lực khi hạ xuống đòn.

Nếu xui thay từng hồi mạnh bạo, xem chừng chẳng thể toàn mạng.

Tiếng thét không ngừng vang lên, còn Lý Thiên Thành thì chẳng thèm bận tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »