Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 62
hắn nhận ra y không thể thiếu

❊ ❊ ❊

Sau khi từ lăng mộ trở về, tâm tình của hắn không tốt, luôn cảm thấy khó chịu, một khuôn mặt ủ dột luôn nhíu chặt mày, cứ như vậy đi qua tới lui.

Cứ mỗi lần có ai đó làm khơi dậy chuyện cũ, sẽ khiến hắn khó ngủ cả ngày, luôn bận tâm về những điều hư ảo. Những thứ mà trước đây vốn đã tan thành cát bụi, vương vãi khắp nơi, chẳng còn nguyên vẹn...

Hắn bóp chặt tách trà trong tay, một chút lực nữa thôi đã có thể khiến nó vỡ vụn. Ánh mắt hắn đầy phẫn nộ nhìn xa xăm, lục phủ ngũ tạng sôi sục lên xuống, hắn nóng đến mức muốn lật đổ cả bàn trà.

Sở Diên bi thương nhìn hắn, trong mắt muốn rơi nhẹ một giọt chất lỏng đã được dâng đến khoé mắt.

"Nương của trẫm không phải tự vẫn, mà là bị đám phi tần của Lý Dục bức đến phải lao xuống tòa thành, ngươi không biết đâu, lúc đó trẫm chỉ mười hai tuổi..."

"Trẫm còn nghĩ, nếu như Lý Dục xuất hiện vào lúc đó, chắc chắn có thể cứu vãn được tình thế... nương cũng không phải lao xuống đó!"

"Nhưng mà... đến lúc người dặn dò lần cuối vẫn không thấy Lý Dục xuất hiện, cho đến khi... cho đến khi một âm thanh lớn phát ra..."

"Phịch. Trẫm đã nghe một tiếng phịch thật lớn, sau đó... là những âm thanh róc rách nhỏ, máu chảy ra nhiều vô kể... một màu đỏ rực đến bi thương!"

"Nương đã nói, hãy cố gắng sống! Nhưng mà trẫm thật khó chịu, rõ ràng ban đầu người đã nắm tay trẫm, nói rằng muốn cùng trẫm đi đến một nơi rất xa, nhưng nửa đoạn lại buông ra..."

Nhìn người mình thương đang rất khó chịu, quá khứ của hắn sao lại bi quan hơn cả y vậy? . ngôn tình ngược

Là tận mắt nhìn thấy nương chết luôn sao?

Từ lúc vào cung cho đến nay, Sở Diên chỉ nghe người đời bàn về chuyện Lý Thiên Thành độc ác biết nhường nào, khiến dân chúng khổ cực ra sao!

Nhưng y chưa từng nghe ai kể rằng... Khưu Diệu Nhi là Khưu phi thất sủng năm đó đã trầm mình xuống tòa thành lạnh lẽo kia, chỉ vì đã sinh hài tử cho Lý Dục trước phi tần khác.

Tuy mang long thai nhưng chưa từng được tiên hoàng ghé qua dù chỉ một chút, số ngày bọn họ gặp nhau ít đến thảm thương.

Đến lúc sinh ra Lý Thiên Thành cùng tự nàng cắt rốn cho hắn, tự mình đau đớn mà hạ sinh...

Bi thương đến nhường nào...

"Hoàng thượng..." Sở Diên muốn nói với hắn, đừng khổ tâm như vậy, nhưng rồi lời còn chưa dứt, đã thấy hắn đi ra ngoài.

Lý Thiên Thành đã phục hồi vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, hắn đối diện y, đứng trước cây hoa đào, mỉm cười dang tay ra chờ y đến bên hắn.

Trong phút chốc hắn như biết thành con người khác, khiến cho Sở Diên chưa kịp phản ứng.

Y tự nhẩm, vừa rồi rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Ánh mắt y mong lung nhìn hắn, khó hiểu vô cùng.

"Đến đây, đến bên trẫm đi!" Hắn ra lệnh bảo y đến bên hắn, sau đó xoay người hướng mắt về phía cành hoa đào đang rũ rượi trước mặt.

Sở Diên nửa mông lung, nửa lạ lẫm, từ từ bước về phía hắn, không nhanh không chậm.

Đứng trước khuôn mặt lúc nóng, lúc lạnh của hắn, bỗng dưng có dòng khí áp bức khiến y khó chịu.

Sở Diên lắc đầu nhẹ, rồi cố gắng áp chế cảm xúc không tự nhiên kia xuống, rồi lại nhìn hắn ngờ nghệch hỏi: "Người... đã ổn hơn chưa?"

Lý Thiên Thành phì cười nhìn y, khuôn mặt hắn phản chiếu một góc khuất nhỏ bởi nắng, hắn vương tay ôm y vào lòng, không nói gì mà tựa người vào Sở Diên.

Còn y vẫn giữ nguyên nét mặt cứng đờ ban nãy, căn bản không thể nào phản ứng kịp, cứ như vậy tùy ý hắn định đoạt, ôm y một cách thật chặt, thật mạnh.

Bàn tay to lớn của hắn bóp eo y thật chặt, siết đến nổi muốn khiến người trong lòng gãy rời xương sống, hắn vô ý siết y sát vào người hắn, chẳng muốn rời, như là lưu luyến khoảnh khắc ấm áp này vậy.

Cả cuộc đời hắn, cho đến hiện tại lần đầu cảm nhận tư vị tình thâm, hắn cảm nhận được quan tâm của y từ ánh mắt và cử chỉ.

Hắn nhìn nhận được, y đối với hắn là thật lòng, không phải thương cảm, cũng không phải đồng cảm, mà là lo lắng cho hắn.

Từ nhỏ đến lớn, hắn lần đầu được lo lắng, lần đầu ôm ai đó chặt như thế này, khác với cảm giác cố với theo phụ hoàng nhẫn tâm kia.

Cũng khác với lúc bi thương ôm lấy thi thể đầy máu của nương!

Tất cả đều vô cùng khác lạ, chỉ duy nhất y không khiến hắn phải nuối tiếc, trong lòng hắn ngay lúc này sinh ra suy nghĩ, nhất định, nhất định phải cho y một cảm giác được yêu thương, được bảo vệ.

Không để bất cứ ai khiến Sở Diên của hắn lần nữa chịu nhiều tổn thương!

Quá khứ xưa kia quá đen tối, hắn lại không muốn trở thành một Lý Dục thứ hai!

Cũng không muốn lần nữa tận mắt nhìn thấy người mình thương yêu, trầm mình xuống vực sâu tâm tối thêm một lần.

Giang sơn mị cảnh, ảo mộng nhân sinh.

Vào một thời điểm nào đó, chẳng thể phân biệt được thực - ảo, trắng - đen.

Hắn rất sợ, sợ y lại lạnh lùng bỏ rơi hắn, ôm người trong lòng, là lưu luyến không muốn người đi, là tham luyến cảm giác tiếp xúc da thịt không muốn rời.

Mỗi một cái thân mật đều gắn kết bọn họ lại gần nhau thêm một bước, càng ngày càng tham lam muốn cận kề nhiều hơn...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »