Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 76
là bệnh hay tâm bệnh, chân thành khó vậy sao

❊ ❊ ❊

Sở Diên manh tâm trạng rối bời mà nằm trên giường, chỉ đưa tấm lưng gầy trơ trọi về hướng Lý Thiên Thành. Suốt một ngày trời, y không ngừng suy nghĩ về cảnh tượng trước đó.

Sở Diên không rõ, hắn cứ thế nào lại hết dịu dàng rồi lại cho y một khuôn mặt lạnh nhạt như vậy, vốn để giờ đây hắn bên cạnh y, nhưng Sở Diên lại co rúm chẳng muốn động.

Người bên cạnh ôm y thật lâu, hắn vẫn như cũ siết chặt y lại, dùng bàn tay to lớn đó ôm y một cách gọn gàng nhất.

Đầu hắn nép sát vào vai y, tùy ý phả ra hơi nóng, không ngừng cọ xát lên da thịt, hắn di chuyển đầu môi chen lấn bên bả vai y, từng chút một để lại dấu ấn.

"Thơm thật, mùi hương của ngươi lúc nào cũng thơm như vậy!" Hắn cắn nhẹ lên đầu vai y, tùy ý gặm nhấm từng tấc da thịt mịn màn.

Khẽ di chuyển bờ môi chậm rãi chạy dọc xương quai xanh, Lý Thiên Thành nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi lướt nhẹ một lượt trên xương quai tuyệt mỹ.

Vẻ đẹp câu động nhân thế, y chính là giai nhân tuyệt sắc, cơ thể mịn màng, giọng nói nhỏ bé xíu luôn làm hắn cuốn cuồng lên.

Hắn vẫn nhớ như in cái cảm giác đụng chạm thể xác đó, vẫn mê luyến cùng độc chiếm không thể rời.

Nhưng hắn không vui lắm, bởi vì nét mặt người bên cạnh không nhu hòa.

Y cắn răng, là cố chịu đựng không phải cam tâm tình nguyện cùng hắn cộng chẩm.

"Mở mắt ra sẽ chết sao?" Hắn lạnh nhạt nói.

Sở Diên khẽ mở mắt ra, đáy mắt buồn rượi nhìn hắn, như ấn chứa cả một nỗi niềm dài xa xăm.

"Đừng làm trẫm khó chịu! Nếu không trẫm sẽ chẳng kiềm chế được mà làm những động tác mạnh bạo!" Tự hắn cũng biết rõ bản thân có bao nhiêu mạnh.

Không những một còn là rất nhiều lần, mỗi một tư vị đều kịch liệt đau đớn, đều khốn khó biết bao, chẳng ngừng chảy xiết.

Xuyên qua bầu trời rộng lớn, ngang qua các vì sao, cũng chưa từng đánh đổi một thứ chân thật đến như vậy.

Tất cả đều là bi thương đến chạnh lòng.

"Vậy người hãy đến đi!" Đến đây và lần nữa chà đạp thân xác này, xem y như một công cụ giúp hắn tận hưởng lạc thú!

Nhìn hắn, nét mặt y lại càng thêm buồn tủi, ước gì trong lúc y đang ở bờ vực của sự đau khổ, sẽ xuất hiện một tia sáng soi y rõ được đường đi nước bước.

Hoặc là, giá như có một người nào đã, đã từng trải cảm giác khó chịu của y, ước gì có thể dạy cách thức chẳng phải muộn phiền.

"Ngươi xem trẫm là gì? Trẫm có phải háo sắc đen vậy không, vì lẽ gì làm nào động chạm cũng khó chịu không thôi." Hắn tức giận rời giường, không màng người bên cạnh đang hụt hẫng

Hắn nói: "Nếu vậy thì chẳng cần gặp nữa, giống như lần trước mỗi người một nơi.

...

Khẽ mở cửa ra Từ Thanh cung, bên ngoài giờ đây không có ai, hắn cũng đi rồi trong phòng cũng thật trống trải.

Sở Diên ngồi xuống mép giường thẫn thờ hướng mắt nhìn xa xăm.

Trong vô thức ngọc bội mà hắn đã tặng cho y bỗng rơi xuống đất, cũng may thứ mà y trân quý nhất không hề vỡ. Nó chỉ bị trầy xước một chút, chung quy cũng không ảnh hưởng gì quá lớn.

Miếng ngọc vẫn còn rất đẹp, còn là đẹp hơn bao giờ hết, nhưng giờ đây nó lại thêm mấy tầng khí lạnh.

Mang theo bên người ngày ngày, nhưng đêm tối mới lấy ra xem một chút, chẳng qua không thể nào kìm được nỗi nhớ vô bờ bến.

Sở Diên mong muốn y có thể được ban một chút phép màu, để xem lòng người thật giả, trắng đen.

Như vậy sẽ mới có thể né tránh được toan tính nhân sinh.

Sở Diên cảm thấy lòng ngực phập phồng đau đớn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đau! Sao lại phải đau?

Là tâm bệnh hay là do bệnh cũ tái phát trong những đêm trái gió trở trời?

Y cảm thấy cả người cũng quặn đau, trong thoát chốc sắc mặt đã nhợt nhạt hơn mấy phần.

Bụng đột nhiên nhói lên, từng trận co rút khiến Sở Diên phải khó khăn ôm bụng. Chốc lát bao nhiêu mồ hôi theo đó mà tuôn ra, không ngừng chảy theo đọc trán tôi xuôi xuống cánh mũi.

Vầng trán ướt đẫm, y mệt mỏi đến độ thở dốc, tay cũng bấu chặt thành giường ngăn cơn đau tiếp tục tiếp diễn.

Tuy làm thế cũng không đủ khiến đau đớn dừng lại, Sở Diên lúc này đã xanh xao trông thấy, khóe mắt cũng đã đỏ ngầu.

Y cố với lấy lọ dược đã được cất ngay trong tủ, nhưng chẳng thể nào di chuyển được thân thể.

Cả người vô lực không ngừng thôi thúc y ngã xuống. Dù có như thế Sở Diên vẫn muốn tự gượng dậy.

Sau một hồi tuyệt vọng, cuối cùng cũng không thể làm được điều gì to lớn hơn

Y đã khôn cầm cự nổi nữa, Sở Diên cả người vô lực mà đổ rạp xuống, chỉ để lại hơi thở nhẹ như không.

Không chịu nổi nữa, y đã quá mệt mỏi với cuộc sống nhân sinh này rồi.

Lúc này chết đi luôn cũng không sao, y có thể chịu được, cho dù nó có khó đến cỡ nào, y cũng chưng từng nghĩ tới có thể làm được hay không?

Nhưng mà... có lẽ là do duyên phận chưa đứt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »