Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 21
kí ức chẳng mấy tốt đẹp - thượng

❊ ❊ ❊

Sáng sớm.

Lý Thiên Thành vừa tỉnh giấc, hắn nhìn qua bên cạnh, cảm giác hơi ấm từ da thịt truyền tới, khiến hắn lâng lâng cả người. Vội ôm chặt người trong lòng, hắn siết mạnh đến mức làm người kia khẽ rùng mình, trong phút chốc Sở Diên đã choàng tỉnh.

"Ưm... hoàng thượng?" Y ngáp nhẹ một cái, hai hàng mắt bỗng chốc nhòe đi, giọng ngáy ngủ gọi hắn.

Bàn tay to lớn bất giác không dừng lại, xuôi theo chiều thẳng thừng di chuyển, hắn nhéo mạnh một cái, cho đến khi đã ửng đỏ thì mới thôi.

"Trẫm còn nghĩ, ngươi sẽ ngủ thật lâu!" Hắn lạnh giọng nói.1

Sở Diên nhớ lại chuyện tối qua, không biết đã ngủ từ lúc nào nữa, nhưng đến giờ, sức lực như trút hết ra vậy. Y cũng nghĩ sẽ ngủ thật lâu, nhưng khi nhận được cái ôm ấm áp thì không còn buồn ngủ nữa.

"Nhờ có hoàng thượng, Sở Diên mới ngủ thật ngon!" Y tha thiết nói, trên khuôn mặt còn vương đậm một nụ cười ngọt ngào.

Nhìn biểu tình tha thiết đó của y, tức khắc trong lòng nhộn nhịp, Ly, Thiên cười cười, lay nhẹ y, kéo vào thật sát, cho đến lúc da thịt như hòa vào nhau, có thể nghe thấy âm thanh động chạm.

Hắn nhướng mày, bàn tay xoa nắn quả đào, cứ thế xoa xoa rồi lại nắn nắn, môi chạm môi, tay chạm tay, huyên náo một hồi mới dừng lại.

Vào lúc sáng sớm là thời điểm sung mãn nhất của hắn, chỉ cần một động tác nhỏ cũng đã đủ kích thích tâm trí hắn.

Hắn ôm chặt Sở Diên, miệng kéo ra một chút tơ nhện, từ khoang miệng rơi xuống, cô đọng trên xương quai xanh y. Hắn mỉm cười, từng ý cười đểu chất chứa biết bao nhiêu nỗi niềm xa xôi.

Từng có khoảnh khắc như vậy, nhưng chỉ là gượng ép của hắn, y luôn né tránh không muốn hắn tiếp cận. Nhưng lúc này đây, y đã dành trọn tâm trí đến hắn, cùng hòa nhịp.

Nhớ những lúc cô độc trước kia, hắn cũng từng bên cạnh những phi tần kia, những lời nói ve vãn bên tai hắn toàn là dụ hoặc.

Âm thanh rên rỉ thật lớn, mỗi khi nghe thấy hắn chỉ muốn bỏ đi, cho đến khi Sở Diên xuất hiện, từng giây phút bên cạnh y đều khiến hắn tham luyến đến độ hăng say chẳng muốn rời.

"Sở Diên,... trẫm mong giây phút này sẽ mãi mãi không tàn đi, trẫm muốn những tháng ngày sau sẽ như hiện tại, chúng ta sẽ không có đau buồn, phiền muộn..." Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán y, giọng nói tha thiết.

Mong sau cuộc đời này sẽ không gặp phải bão giông, cũng mong rằng sẽ không có nhiều trở ngại, cuộc sống sẽ không có quá nhiều phiền muộn.

Lý Thiên Thành hắn chỉ muốn y luôn nghe lời hắn, bởi những lúc hắn bị phiền muộn dày vò, tâm trạng hắn sẽ rất dễ dao động. Trong lúc vô thức, hắn sợ sẽ làm tổn hại tới y.

Hắn chỉ bận tâm đến bao nhiêu đó, cả cuộc đời sóng gió của hắn lúc nhỏ, đã ảnh hưởng không ít đến cuộc sống hiện tại của hắn.

Lúc thì an ổn tươi cười, có khi lại đột ngột lên cơn thịnh nộ, thực chất không thể nào biết trước được.

Nhiều lúc hắn muốn nhẹ nhàng hơn với y, nhưng lý trí hắn cứ như có ai đó thì thào, bảo hắn không được mềm lòng.

Bởi thuở nhỏ không có tình thương của phụ hoàng và nương, sinh ra tâm lý không được bình ổn. Khác với những đứa trẻ trong hoàng tộc, suốt ngày được ẵm bồng, sủng nịnh.

Còn riêng hắn, hằng ngày đối mặt với diễn cảnh ai oán của nương, mỗi ngày đều nhìn nàng rơi lệ, nhìn thấy nàng bị sỉ nhục, phải chịu ấm ức từng ngày.

Một tuổi thơ không hề tốt đẹp, những người trong cung không tốt, họ gieo những thống khổ cho nương hắn, cũng đối xử tàn bạo với hắn.

Nhịn nhục là đều duy nhất hắn phải làm, luôn phải xem chừng sắc mặt của thái hậu, nhìn bà ta hành hạ nương hắn, bức nàng đến gieo xuống tòa thành.

Cho đến khi nương hắn máu thịt lẫn lộn, chảy dài hết mảnh đất trống. xung quanh không một ai đến gần, nhìn nương thoi thóp gọi hắn, bảo hắn sống tiếp không được hận phụ hoàng.

Nhưng mấy ai biết, ngày Lý Dục băng hà hắn đã kể những chuyện trước kia cho ông nghe, kể cho phụ hoàng thương yêu bách tính như con đó hiểu.

Những lúc phụ hoàng vui vẻ làm việc thiện, nương hắn đã thống khổ như thế nào?

Nhớ đến hai năm trước, không khỏi làm hắn bật cười.

Ngày hôm đó mây mù âm u, sương phủ đầy trời, Lý Dục đau đớn vì bệnh rất quấn thân. Thân thể vô lực chỉ có thể nằm đó, mặc cho cung nữ hầu hạ.

Ngày đó hắn đi đến bên giường Lý Dục, nhìn phụ hoàng đang khó chịu ôm ngực, hắn đã ngồi cạnh ông.

"Phụ hoàng, người có nhớ ngày nương ta chết không?" Hắn thư thái nói, cứ như không hề để tâm.

Lý Dục nghe đến tên người xưa thì nhíu mày, ho khan nói: "Nhớ!"

Phải là rất nhớ, chỉ là không ngờ tới lần đó ra đi, đến lúc quay lại sẽ là vĩnh viễn không thể gặp nhau.

Lý Thiên Thành hơi khẩy, hắn nhìn ông tiếp tục hỏi: "Nhưng ngày đó vì sao người không trở về sớm hơn?"

Lý Dục cũng tự trách, ngày hôm đó vì sao lại không trở về sớm hơn chứ? Ông chỉ biết, mọi chuyện không thể quay lại.

"Phụ hoàng, không biết... Không biết ngày đó nàng ấy lại phát bệnh..." Lý Dục đau khổ nói.

Phút chốc Lý Thiên Thành như phát điên, liền đẩy ông ngã xuống.

"Phát bệnh? Hừ... rõ ràng người đã biết, nương ta không phải phát bệnh mà chết, nhưng người lại không muốn điều tra! Rõ ràng người biết, chính thái hậu và Hoàng quý phi hại chết nương ta..."

Nhưng cuối cùng lại không giúp hắn giãn bày.

Hắn đã sớm biết từ lâu, sớm biết con người trước mắt vốn không xem nương hắn ra gì. Trong mắt Lý Dục chỉ là giang sơn rộng lớn, hoàn toàn không để tâm đến nương hắn thống khổ biết nhường nào.

Cho đến khi đã biết rõ chân tướng cũng không chịu lấy lại công đạo giúp hắn.

Cứ như vậy để nương hắn ôm lấy uất nghẹn, thống khổ đi xuống suối vàng, là người đáng nhận sao? Mẫu thân hắn đáng nhận sao?

"Chỉ có thể trách, nương quá yêu người, cho đến giây phút cuối đời vẫn mong chờ người xuất hiện."

"Năm đó ta mười hai tuổi, một đứa trẻ vừa mới lớn, ta không hiểu đám người lớn các ngươi suy nghĩ như thế nào?"

"Cũng không hiểu tại sao lại dùng cách đó để đối xử với nương? Người trước giờ luôn lo nghĩ cho ông, nhưng không một lúc nào ông chịu nhìn nương!"

"Bên ông mấy mươi năm, biết bao nhiêu thương tổn đều phải tự nếm trải một mình, vui buồn cùng chỉ một thân, một mình!"

Hắn cười trừ nhớ lại.

"Ngày hôm đó, nơi thành trì lạnh lẽo, một thân xác gầy gò rơi xuống, giống như cánh hoa đào sắp sửa lụi tàn. Nương nằm đó, khắp nơi đều là máu, khuôn mặt người méo mó đến không nhìn rõ hình dạng..."

Hắn bật khóc, nắm lấy vạt áo Lý Dục.

"Lúc đó ta chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, ông có biết không? Biết không?" Lý Thiên Thành không nhịn được quát lớn.

Lý Dục buông lỏng tay, mặc hắn định đoạt.

"Ta biết, biết chứ... ta biết con rất khổ sở..."

Hắn lúc này mới trừng lớn, ánh mắt vô hồn nhìn Lý Dục.

"Vậy sao lúc đó, lúc đó ông không trở về, tại sao vậy?"

"Thứ lỗi cho ta, không... thể bảo vệ được nàng..."

Hắn buông ông ra, cười nghiêng ngả.

"Hay cho một câu không thể bảo vệ, kẻ mang trong tay quyền lực cao cả, vậy mà đến một phi tần nhỏ nhoi cũng không thể bảo vệ."

"Xin lỗi!"

"Nực cười, cho dù có trả giá bằng cái chết cũng không thể mang hết những tổn thương đó vơi đi."

Cho đến lúc Lý Dục băng hà, hắn đã không đến nhìn mặt ông lần cuối. Lại không ngờ, Lý Dục lại vì những lời nói oán trách của hắn, mà trao lại ngôi vị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »