Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 50
chủ tớ đoàn tụ

❊ ❊ ❊

Tuệ Lâm dừng chân trước cánh cửa Từ Thanh cung, nàng bối rối xoa mu bàn tay, chậm chạp tiến vào.

Ban nãy vui biết bao nhiêu, gấp gáp biết bao nhiêu, thì giờ đây lại rụt rè bấy nhiêu. Nàng chỉ sợ khi mở cánh cửa này ra, lại là khung cảnh trơ trọi như lúc trước.

Nếu thật sự là như thế, Tuệ Lâm nàng biết phải làm thế nào đây!

Tuệ Lâm bối rối gõ cửa, lòng ngực lại vì hồi hộp mà không ngừng nhảy dựng. Nàng nâng mắt mòn mỏi chờ đợi, biết bao nhiêu sợ hãi lại vây lấy nàng.1

"Ai đó?" Lý Thiên Thành nghe có tiếng gõ cửa thì lên tiếng, bàn tay vẫn như cũ ôm lấy Sở Diên không rời.

Tuệ Lâm nghe giọng nói của hắn có phần không nhẫn nhịn, nàng cắn răng ai oán vài tiếng, trong lòng là hờn dỗi.

Nếu không phải tại hắn thì y cũng không bỏ nàng lâu như vậy, mang chủ tử nàng giam bên cạnh đã đành, lại còn nhẫn tâm để y ở lãnh cung.

Nàng nhiều lần cùng Dương Xuân tới đều bị thị vệ đuổi trở về, căn bản không thể nào gặp được Sở Diên.

Lý Thiên Thành vốn là một kẻ không có nhân tính, nay lại thế này, mai lại thế kia, thực chất không thể nào xuôi bề được.

Tuệ Lâm nghiến răng ken két, nàng nhẹ thở ra một hơi, cố gắng đều lại tâm trạng.

"Bẩm hoàng thượng, là nô tỳ... Tuệ Lâm!" Nàng chậm chạp cúi đầu, chờ đợi lời nói có thể hoặc không nên trong.

Sau một lát mới nghe được âm giọng nhẹ nhàng của người quen.

"Vào đi!" Sở Diên nhẹ nhàng lên tiếng, y buông tay hắn ra, đứng dậy đi đến cửa.

Chỉ trong chốc lát hai khuôn mặt vui vẻ như gặp được châu báu hiện lên, Sở Diên tươi cười ôm lấy nàng, y lí nhí nói.

"Đã rất lâu rồi... rất lâu rồi chúng ta mới gặp lại..."

Cũng không hẳn là lâu lắm, thoáng chốc cũng được một năm.

Vậy mà tình chủ tử của bọn họ vẫn cứ như ngày nào, không hề phai nhòa dù chỉ một chút.

Thật sự khiến người khác phải ghen tị.

Lý Thiên Thành có lẽ là người đầu tiên hành xử trong đố kỵ như này, hắn khinh miệt nhếch môi, còn tưởng là gì? Chẳng qua mới một năm thôi mà?

Hắn còn tưởng đã mười năm rồi hai người đó mới gặp lại nhau vậy, cần gì phải phô trương như thế, là diễn cảnh chủ tử đoàn tựu cho hắn xem sao?

"Hai người các ngươi có thể thôi hay không? Có còn nhớ tới,... trẫm cũng đang... ở đây?" Hắn chậm rãi nhấn mạnh, sau đó nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

Nếu biết như vậy để y chịu khổ thêm vài ngày, hắn còn ngay đây mà lại xem hắn như vô hình vậy, thật đáng trách, đáng trách mà.

"Nghe nói mấy hôm trước ngươi và Dương Xuân tự ý muốn vào lãnh cung à?" Lý Thiên Thành nhướng mày hỏi, chỉ muốn xem thái độ của Tuệ Lâm.

Nghe đến câu hỏi này Tuệ Lâm lập tức xanh mặt, nàng thầm mắng trong bụng, chẳng lẽ vừa mới gặp lại chủ tử, đã phải diễn một cảnh tang thương sao?

Chạy trời không thoát nắng, tưởng chừng sẽ không đến tai hoàng thượng, vậy mà hắn đã sớm biết từ lâu.

Lập tức Tuệ Lâm liền quỳ xuống, bao nhiêu ngang bướng lúc này hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một khuôn mặt thập phần sợ hãi.

"Nô tỳ sai rồi, đều là lỗi của nô tỳ... không hề liên quan đến Dương quý nhân!" Tuệ Lâm không ngừng dập đầu, điên cuồng giải thích.

Đêm hôm đó là nàng lén lúc tới chỗ Dương Xuân, cầu xin y hắn ta giúp nàng đến thăm Sở Diên.

Nào ngờ ý định khó thành, lần này nếu như có phải liên lụy, nàng cũng tự mình gánh lấy trách nhiệm.

Tuệ Lâm nuối tiếc nhìn Sở Diên, xem ra lần này lại phải xa chủ tử một lần nữa.

"Chủ tử... xin lỗi!" Tuệ Lâm nói xong thì thẳng lưng nhìn Lý Thiên Thành, chờ đợi phán xét.

"Ngươi đang diễn trò gì vậy? Là cảnh tượng sinh ly tử biệt à?" Lý Thiên Thành cười gượng hỏi, chẳng qua vừa nãy chỉ là câu hỏi hết sức bình thường.

Hắn không nghĩ sẽ xử tội gì nàng, biết rằng nô tỳ này trung thành hết mực, là một kẻ đáng tin cậy!

Nếu như vậy, hắn làm sao giết chết một con thú nhỏ trung thành.

Sở Diên một tay kéo nàng dậy, y thì thầm bên tai Tuệ Lâm: "Không chết! Đừng quá lo lắng, mau mau đứng dậy đi!"

Nghe vậy Tuệ Lâm mới hoàn hồn, ba phần hồn phách kia không biết trở về chưa nữa, tự dưng cảm thấy lâng lâng.

"Chủ tử à! Nô tỳ tưởng rằng đây là lần cuối chứ!"

"Nói mớ cái gì đó!" Sở Diên gõ đầu nàng một cái thật nhẹ, sau đó ôn hòa nói.

"Hoàng thượng nói sẽ điều tra, cũng nói sẽ để ngươi ở lại bên cạnh, chúng ta vẫn có thể tiếp tục duyên phận chủ tớ!"

Không ở đây nghe tiếp, Lý Thiên Thành nhớ rõ hắn còn một số việc cần làm, mấy ngày nay chỉ toàn lén trộm nhìn người kia, mà quên mất vẫn còn bao la công vụ đang chờ hắn thu xếp.

"Nếu không còn gì để nói, vậy trẫm phải đi đây, tối nay nhớ tắm kỹ vào... trẫm sẽ đến rất nhanh..."

Hắn nói rồi liền đi mất, chỉ để lại y một gương mặt ngượng đỏ đến phát hỏa.

Sở Diên lập tức xoay người qua chỗ khác, chỉ biết cố nén lửa nóng đang thiêu đốt.

"Nói cái gì phải tắm kỹ vào? Chủ tử, nô tỳ vẫn ngửi được mùi hương tử đằng trên người của chủ tử mà?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »