Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3463 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 75
đến rồi, vẫn giận mãi chẳng thôi

❊ ❊ ❊

Trong lúc Sở Diên còn đang mơ màng, thì Lý Thiên Thành đã đến từ lúc nào không hay, hắn đứng bên cạnh y, rồi từ từ ngồi xuống.

Khuôn mặt hắn nhăn nhó, trong cực kỳ khó coi, nhìn sơ qua cũng biết hắn đã gặp phải chuyện không vừa lòng. Chỉ những lúc hắn không vui vẻ, nhất định sẽ tìm tới y.

Hoặc là nhẹ nhàng ôm y vào lòng, hoặc là lấy cớ gì đó để phát tiết lên người y.

Đã quá lâu rồi, Sở Diên bị hắn yêu thương đến quên mất bản tính của hắn luôn nóng, lạnh thất thường.

Không có như bao người khác, ôn nhuận, nhu hòa, hắn mạnh bạo vô cùng, kể cả khi cùng y lăn giường cũng vô cùng mạnh tay.

Hắn như mảnh long to lớn, mạnh mẽ biết bao nhiêu, hắn là tối cao, chỉ duy nhất một mình hắn mang trong tay quyền lực uy nghiêm.

Sau những vị vua khác, y lại cảm thấy hắn mang một tính cách độc nhất vô cùng, không phải ai cũng có thể, lạnh lùng như hắn.

Chẳng ai có thể so với hắn hơn được mấy tầng khí lạnh.

Đối mặt trước khuôn mặt băng lãnh đó, vô số lần khiến cho người đối diện phải rùng mình lùi bước.

"Hoàng thượng..." Nhỏ giọng gọi hắn, Sở Diên khẽ ngước mắt nhìn, mang theo một chút bức bối, y muốn nói gì đó, rồi lại thôi.

Dù sao cũng là vô vọng, vậy thì cần gì phải tự chuốc lấy phiền phức cho riêng mình?

Nếu là như vậy thì không cần đâu! Dù sao hắn cũng đã nói rõ vào hôm trước, trách móc y mặc hắn tự sinh tử diệt, căm phẫn y vì ngu ngốc để người khác coi mình là lá chắn.

Lý Thiên Thành giống như đã quên lời nói lạnh lùng hôm trước, hắn không tiếp lời mà trực tiếp kéo y vào lòng.

Mày chau lại, hắn thở mạnh bảo: "Đừng động!"

Sở Diên rất muốn né tránh, nhưng nhận ra được tình thế không cho phép y manh động.

Thu lại bàn tay đang muốn gỡ hắn ra, y buông nó lỏng xuống, rồi mặc cho hắn siết chặt y lại.

Hơi thở của hắn không đồng đều, lúc mạnh mẽ thở phì từng cơn, lúc lại nhẹ nhàng như không thể hô hấp.

Hắn chỉ ôm y từ phía sau, mặc dù không thể nhìn rõ hình dạng, nhưng y biết chắc, hắn ở ngoài gặp chuyện không vui.

Có thể là một ty chức nào đó đã thốt ta những lời làm nhói tim hắn.

Cũng có thể mấy chậu hoa của hắn đã bị người khác làm chúng héo úa đi.

Hoặc là lại có kẻ nào đó mắng miết hắn là hôn quân, cho nên mới khiến hắn bực dọc như vậy.

Cũng có thể là... hắn lại nhớ đến người tiên để quá cố kia.

"Sở Diên, ngươi phải chăm sóc chậu hoa mẫu đơn ngũ sắc kia cho tốt, nhất định không được để nó héo đi. Trẫm... đặt biệt thích nó, trẫm ghét nhất là người khác đụng chạm thứ mà trẫm thích!"

Hắn tức giận nói, cũng vì quá nóng giận mà lực tay cũng mạnh bạo thêm mấy phần, vô tức làm Sở Diên rít gào từng cơn.

"Hoàng... thượng, đau!" Y khó thở nói, nhìn chiếc bụng cũng bị hắn siết đến mức vải cũng muốn hòa vào da thịt.

Sở Diên đưa tay xoa bụng nhức nhối, rồi lại nhìn khuôn mặt cương nghị đó, nghĩ muốn nói rồi lại thôi.

"Đau lắm sao?" Hắn nhìn y xoa bụng thì nhíu mày hỏi.

Sở Diên chỉ lắc đầu không đáp, tỏ vẻ không sao, nhưng thực chất đã đau đến nghẹn họng.

"Vậy ngươi sẽ hứa với trẫm chứ? Sẽ chăm sóc nó thật tốt, không để nó chóng tàn?" Hắn phó thác vào y, chờ y gật đầu đồng ý.

"Được, ta nhất định không để nó... tàn đi!" Sở Diên gượng cười nói.

Chẳng biết có thể giữ lời được không, y không rõ bản thân có thể thực hiện chức lời nói đã tùy ý chấp thuận kia không nữa.

Chăm sóc nó y có thể! Nhưng vĩnh viễn không để nó tàn đi thì khó khăn vô cùng.

...

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Sở Diên đã bắt đầu tái nhợt, cơ thể tưởng chừng như lá rụng trong thu cũng bắt đầu đau nhức.

Khí trời thay đổi thất thường cũng là lúc khiến y dần kiệt quệ theo thời gian, chẳng phải hồng nhan, cũng chẳng phải phượng hoàng, đơn giản giống như ấm sắc thuốc.

Thuốc đắng dã tật, nhưng uống càng nhiều thì càng nhạt nhòa tác dụng. Chẳng mấy chốc giữa sức người yếu ớt cùng với áp lực từ hắn sẽ khiến y chết dần theo thời gian...

Lý Thiên Thành hắn là một kẻ lạnh nhạt, không rõ tư vị yêu thương sủng nịch ra sao.

Hắn vặn vẹo, méo mó, cả đầu óc và cơ thể hắn luôn thôi thúc bản thân làm chuyện thất thường.

Hắn không thể cho tất cả nhìn thấy, và nhìn rõ sự ân cần của hắn đối với ai. Cách thể hiện của hắn luôn làm người khác khó chịu, hắn muốn thứ gì là của hắn đều không được nhiễm bụi trần, phải như đóa mẫu đơn mà hắn trân quý, xinh đẹp động lòng người.

Không có cúi đầu gật gật, không có câm nín một mình, càng không thể trưng ra khuôn mặt im thin thít.

Hắn thích nhất là bộ dạng tươi cười như hoa, nhu thuận ngoan ngoãn, bao nhiêu lần hắn mệt mỏi, thích nhất chính là ngắm nụ cười như ánh nắng mùa xuân của y.

Chỉ có vậy nhưng nó ít ỏi vô cùng...

Nhìn y mệt nhọc, hắn cũng nặng lòng, chỉ đành lắc đầu nhẹ, quên đi phiền muộn, bỏ qua bức bối của hôm nay, tiến đến gần y, nhẹ nhàng trao hơi ấm.

Hôm nay hắn phá lệ, không có giận dỗi y, càng không dùng y như vật phát tiết.

Hắn dùng sự ôn nhu chỉ đổi được trong một khắc này để nhẹ nhàng, chăm lo y. Nhìn y mặt nhăn, mày nhó hắn sẽ xót, xót cả ruột lẫn gan, còn sôi sục hơn bao giờ hết.

Bởi vì hắn chẳng thể mắt nhắm, mắt mở lạnh lùng.

Dần dà cũng có lúc yếu mềm, dần dần cũng mù quáng đến mức mất đi nhân tính, mất tâm tư ban đầu, càng ngày càng chiếm hữu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »