Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3327 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 95
nước đi cuối cùng

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành cảm thấy như bị bỏ rơi, hắn nhiều lần đến bên cạnh Sở Diên, nhưng đến lúc hắn gần như chạm tới, Sở Diên sẽ nhíu mày quay đi, không cho hết động tới.

Lý Thiên Thành chỉ muốn quan tâm tới y một chút, nhưng Sở Diên chẳng muốn tiếp nhận, y gạt bỏ, không muốn hắn đến bên cạnh.

Những khi hắn muốn tiếp cận y, thì Sở Diên luôn khó chịu ra mặt, chẳng biết trong đầu y hiện tại đang nghĩ những gì? Nhưng hắn đã nhận thấy, y đã dần thay đổi, trở thành một người dường như không có trái tim như lúc trước, độc nhất một mình hắn.

Sở Diên hầu như không quan tâm đến hắn, những lúc tháng ở bên cạnh y, y luôn thẫn thờ nhìn ở một hướng vô định, không rõ phương hướng!

Mỗi đêm y nằm mộng đều mộng thấy những cảnh tượng quái dị, cho dù hắn đã ôm chặt trấn an, thế nhưng y đã vùng vẫy giữa bờ vai rộng lớn của hắn.

Sở Diên nhìn hắn, như nhìn thấy khuôn mặt của quỷ dữ, y hoảng hốt quay đi, loạng choạng chạy ra khỏi hắn.

Những lúc đó, lòng hắn đang nóng rang, sâu thẳm bên trong lục phủ ngũ tạng đã không ngừng thiêu đốt!

"Chẳng biết rốt cuộc Sở Diên đang muốn làm gì nữa? Càng ngày càng làm cho trẫm cảm thấy vô cùng khó chịu, bởi mỗi khi trẫm muốn đến bên cạnh y, thì y lại lùi về sau, trẫm tiến một bước, y sẽ lùi một bước, không cho trẫm được tiếp cận.

Trẫm rốt cuộc cũng không hiểu y muốn gì ở trẫm đây? Trẫm biết, y cũng biết ghen, biết hận nhưng không thể lúc nào y cũng muốn cãi lời trẫm như thế?

Trẫm đường đường cũng là một bậc quân vương! Chẳng lẽ phải cúi đầu khiêm nhường trước Sở Diên hay sao? Như vậy còn ra thể thống gì?" Lý Thiên Thành tức giận nói với Tàu Dục Hàn.

Lòng hắn bây giờ rất rối loạn, nửa muốn, nửa không, hắn cũng không thể bộc lộ sự khó chịu rõ ra trước mặt y như thế.

Hắn biết y đang bệnh, trong người của y không khỏe, thường xuyên mơ thấy ác mộng, vì vậy hắn mới tiết chế không phát tiết.

Tàu công công biết chủ tử không vui, ông cúi đầu bắt đầu bóp vai cho hắn.

"Hoàng thượng, người cũng không nên trách y như thế! Người cũng nên nhớ mới phải, trước đây Sở phi đã chịu rất nhiều tổn thương, nếu còn gọi là yêu, thì người nên quan tâm tới Sở phi nhiều một chút!

Không chỉ vậy, cảm nhận của y cũng rất đáng chú ý tới, ngày trước, lúc Sở phi vừa mới nhập cung, y là một người yếu thế, bất kỳ ai cũng có thể khiến y phải chùn bước.

Nhưng hiện tại, người nhìn xem Sở phi sống đến hiện tại những tổn thương nào chưa từng chịu phải không? Lãnh cung lạnh giá y cũng đã vào rồi, vì người mà chịu một tên cắm sâu vào tim, còn bị người hành hạ đến gãy mấy bẹ sườn! Một chân bước vào địa phủ cũng đã được Lưu thái y kéo về, hỏi người có nhớ hay không?

Bấy nhiêu đây thôi Sở phi cũng chưa than khổ, nhưng người biết không? Trong ranh giới yêu hận, chỉ có hận sâu đậm mới phải than về quá khứ, vì đã nhớ mãi những tổn thương, sẽ bùng nổ, sẽ căm hận tận xương tủy!" Tàu công công đã sống đến chừng tuổi này, bấy nhiêu chuyện yêu hận đều đã nghe qua.

Lúc yêu chẳng ai than vãn những đau thương mà bản thân đã chịu phải, chỉ những khi tuyệt vọng, cùng đau khổ do chính người đó lần nữa gây ra mới khiến người kia hận đến mức nhắc lại quá khứ.

Lý Thiên Thành nghe vậy thì có hơi nhíu mày, hắn đăm chiêu suy nghĩ, tháng năm qua quả thực hắn để tâm đến y yêu hắn nhiều hay ít, nhưng chẳng bao giờ xem thử y rốt cuộc đã khổ sở biết nhường nào khi ở cạnh hắn.

Thậm chí hắn còn không quan tâm gì tới y, hơn nữa còn thử lòng y bằng cách, lấy tính mạng Sở gia ra để uy hiếp y, buộc y phải nghe hắn.

Nghĩ đến những lời Tàu Dục Hàn đã nói, hắn mới nhận ra, kỳ sự hắn có hơi quá đáng!

Lý Thiên Thành tựa người ra sau bắt đầu suy nghĩ, chốc nữa hắn sẽ đem một số canh bổ đến tẩm bổ cho y.

Mấy ngày nay hắn thấy Sở Diên đúng thật có hơi gầy gò, tinh thần cũng bất ổn thường xuyên mơ thấy những chuyện không hay, nghĩ lại hắn vẫn cần kiên nhẫn thêm chút nữa thì sẽ tốt hơn!

"Trẫm hiểu rồi, lát nữa trẫm sẽ đến tiếp tục an ủi y!"

Tàu công công lắc đầu, tạm gác chuyện này sang một bên, trọng đại vẫn quan trọng hơn.

Ông cầm một phong thư sau đó đưa đến trước mặt Lý Thiên Thành khàn giọng: "Hoàng thượng tạm thời nên gác đến chuyện của sở Phi sang một bên, hiện tại chính sự đang cần người làm chủ.

Hôm trước vừa xảy ra trận lũ lụt bá tánh ở Triết Châu đang ở trong giai đoạn khổ sở biết bao nhiêu, quan lại ở đó cũng không nghĩ ra được biện pháp gì tốt hơn đã gửi thư về đây, nhờ hoàng thượng cứu trợ lương thực.

Lương thực dự trữ bây giờ đã cạn, nhà cửa thì đã sập đổ đến mức tàn phai, nước lũ đã cuốn trôi đi hết tất cả, gia đình con thơ đều đã chôn mình trong trận hồng thủy!

Hiện tại vô cùng đói khổ, bá tánh ở đó không ngừng than khóc, mỗi ngày đều cầu mong hoàng thượng có thể đem viện trợ cho bá tánh Triết Châu!" Tàu công công vừa nói vừa dò xét Lý Thiên Thành, lo lắng hắn sẽ phản bác việc viện trợ.

"Vậy thì cứ viện trợ, tánh mạng của bá tánh là quan trọng nhất!"

"Hoàng thượng nói sao?" Tàu công công ngạc nhiên nhìn hắn.

"Trẫm nói cứ viện trợ!"

Lý Thiên thần gật đầu, phải tính mạng của bá tánh đúng từ rất quan trọng, chuyện này vô cùng cấp bách không thể nào mà bỏ dở.

Hắn không do dự lập tức viết xuống thánh chỉ, sau đó ấn xuống Ngọc Tỷ!

Tàu Dục Hàn cũng có chút kinh ngạc, Lý Thiên Thành từ bao giờ lại biết lo cho bá tánh thế?

Trước đây không phải nhắm mắt làm lơ thì cũng là ai làm thì làm hắn không quản, còn hiện tại hắn đã nói tánh mạng của bá tánh là quan trọng... thật sự không thể tin được, hắn cũng có ngay suy nghĩ như một vị vua chính đáng.

...

Mặc khác ở Từ An cung, phía bên đây Diệp Vân Âm đang ngấm ngầm mưu tính cách xử trí Sở Diên.

Nàng biết được Sở Diên hiện tại đã và đang không ngừng gặp ảo giác, đó là độc tính của cổ độc ở Lương Quốc.

Cảm giác lần đầu mang thai đó sẽ không ngừng khiến y sống không bằng chết, sớm muộn gì y cũng sẽ điên thôi, nhưng chưa biết lúc nào sẽ điên.

Có thể sẽ rất tuyệt vọng khi hài tử mà y đã cực nhọc hoài thai cuối cùng chỉ là một cái yểu mệnh.

Niềm vui thắng lợi không ngừng thôi thúc Diệp Vân Âm càng tiến xa hơn trong con đường mẫu nghi thiên hạ.

Tất cả những thứ ngán đường nên diệt trừ, cho dù chỉ là một Sở Diên cũng không nên để lại, hậu quả sau này không dám chắc sẽ lớn đến thế nào.

Liễu Yến đã diệt xong, chỉ còn Sở Diên mà thôi, chờ sau khi Sở Diên cũng không còn nữa, trong cung này bất kỳ ai cũng không thể đe dọa ngôi vị mẫu nghi của nàng.

"Nương nương, người đang cười gì đó!" Hàm công công rót cho nàng một tách trà, cẩn thận đưa đến tay Diệp Vân Âm.

"Bổn cung đang cười kẻ ngu ngốc kia, cười y đang nằm gọn trong bàn tay của ta mà không biết!"

"Nương nương không lo ngại hoàng thượng sẽ điều tra ra chuyện trước đây sao?" Hàm công công nhẹ giọng nói.

"Câm miệng!" Ngay lập tức Diệp Vân Âm quát lớn, nàng đã dặn dò biết bao nhiêu lần, không được nhắc lại chuyện cũ, vậy mà còn ngoan cố nói.

"Hoàng thượng sẽ không bao giờ biết, người vốn yêu ta nhất, nhất định không nghi ngờ ta!" Diệp Vân Âm nghiến răng nói.

Làm sao Lý Thiên Thành có thể điều tra ra? Nếu có ngày đó xảy ra nàng nhất định tìm được lối đi khác, sẽ không ở đó chờ chết!

Nhưng Lý Thiên Thành nếu có thể tra thì đã tra được vào những năm trước, bắt đầu từ giây phút nàng được gả cho hắn thì Diệp Vân Âm nàng sớm đã âm thầm độc hắn rồi.

Lý Thiên Thành sẽ mãi mãi như một con mãnh long hung tàn, như vậy mới sánh đôi được với rắn độc như nàng, hắn sẽ mãi mãi không thể thoát khỏi mà ngày đêm đều dùng trầm hương của nàng, ngày một náo loạn.

Khắp thiên hạ ai ai cũng biết hắn là hôn quân, chỉ riêng nàng không chê bai hắn độc ác, chỉ có nàng và hắn mới xứng đôi, bất kỳ ai cũng không thể chen chân vào.

"Bảy ngày nữa bổn cung muốn cùng Sở Diên đi đến Thiên Long Tự!"

"Nương nương..."

"Bổn cung đã suy nghĩ rất lâu rồi, đây sẽ là bước đường cuối cùng của ta, nếu bây giờ ngươi hối hận, có thể lập tức rời đi!" Diệp Vân Âm không muốn ép Hàm công công đánh cược cùng nàng, quyết định đi hoặc ở vẫn thuộc về Hàm công công!

"Nương nương... người thật sự không sợ sao?" Hàm công công ủ rũ nói.

"Bổn cung thì có thể sợ gì? Ta giết biết bao nhiêu người còn chưa từng cảm thấy bứt rứt, vậy chuyện này sao phải sợ?" Nàng nhếch môi hỏi ngược Hàm công công.

"Nếu người đã không sợ vậy thì nô tài nguyện theo người đến cùng!"

"Được, ta tin ngươi!"

...

Lương Quốc.

Khắc Tư A Lạp mỉm cười nhìn phong thư, là thư của Diệp Vân Âm gửi tới, nghĩa nữ thông minh của hắn.

"A Lạp sao lại cười vui như thế, là tin tức của Vân Âm từ Lương Quốc chuyển đến sao?" Khắc Tư Hy Lạp Na nắm tay Khắc Tư A Lạp thủ thỉ.

Không uổng công chờ đợi, cuối cùng cũng chờ được tin tức từ Diệp Vân Âm: "Phải, trong thư Vân Âm đã nói, bảy ngày sau cho quân mai phục ở Thiên Long Tự, chờ sau khi Vân Âm cùng kẻ kia đi ra thì bắt cả hai, ép Lý Thiên Thành giao ra mười tòa thành! Nếu như hắn chọn Sở Diên thì chúng ta không tốn một phân lượng, còn nếu chọn Vân Âm..."

Khắc Tư Hy Lạp Na tò mò hỏi: "Sẽ như thế nào?"

Khắc Tư A Lạp cười nói: "Chờ thôi... "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »