Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 73
liễu yến rốt cuộc là ai?

❊ ❊ ❊

Một nữ nhân thân diện một bộ y phục tứ mảnh, lả lơi đang ngồi kế bên Diệp Vân Âm. Nàng ta có dung mạo xinh đẹp tuyệt vời, không những mi mục như họa, còn là một giai nhân tuyệt sắc.

Ngón tay thon dài, nhẹ nhàng nâng tách trà, động tác mềm dẻo từ từ thổi nguội rồi nhấp xuống một ngụm.

Bộ dạng vô cùng điềm tĩnh, như không xem Diệp Vân Âm là gì ở trong mắt.

Nàng ta từ lúc đặt chân vào cánh cửa Từ An cung, chưa từng nói một tiếng thỉnh an hoàng hậu. Từ đầu tới cuối luôn xem Diệp Vân Âm chẳng ra gì, ngay cả câu nói cho có lệ cũng không thấy nói ra.

Bỗng nhiên, một tiếng rầm lớn phát ra, phá vỡ bầu không khí im lặng.1

"Hỗn xược!" Diệp Vân Âm tức đến xanh mặt, hai mắt đỏ rực nhìn nữ nhân không có phép tắc.

"Ai nha... hoàng hậu, người đây là muốn gì?" Nàng ta cười khinh hỏi, mặc cho người đối diện đã phẫn nộ đến mức, muốn xé toạc nàng ta ra.

Chưa kịp để Diệp Vân Âm cấu xé, thì người trẻ tuổi lần trước đã xuất hiện, hắn ta đứng ngay bên cánh cửa, khoanh tay nhìn động tác của Diệp Vân Âm.

Thật hung tợn, quả thật là nữ nhân của Lương Quốc, chỉ có điều... Diệp Vân Âm chỉ dám diễu võ dương oai với người chưa rõ lai lịch, gia thế nhỏ bé mà thôi.

Còn nữ nhân đang ngồi tại đây chính là nữ nhân do đại hãn sai tới, mục đích muốn nắm thóp Lý Thiên Thành.

Nếu như nàng ta có mệnh hệ gì, đại hãn chắc chắn không bỏ qua.

"Nương nương, chẳng lẽ người định xé xác Liễu Yến hay sao?" Người trẻ tuổi cười cười nói, không để lộ bất cứ biểu cảm gì.

Giọng nói tiếp tục vang lên, nhưng lần này vô cùng giá lạnh.

"Đại hãn đã nói, từ nay nhiệm vụ của người nếu mãi chẳng thành, vậy thì đành để Liễu Yến thay người tiếp tục hành sự!" Hắn vừa nói vừa đi tới, không nhanh không chậm ngồi xuống bên cạnh.

Lúc này Liễu Yến kia cũng mỉm cười nói với hắn.

"Tiểu đệ đệ, ngươi thật biết bảo vệ mỹ nhân nha! Tỷ tỷ sẽ không để ngươi phải chịu thiệt đâu!" Liễu Yến lúc này không nhịn được mà giở trò chọc ghẹo, bất giác nắm lấy tay thiếu niên trẻ tuổi.

"Ôi... da tay cũng mịn màng như vậy, tỷ tỷ thật không muốn hiến thân xác cho cẩu hoàng đế..."

Nàng ta vừa nói vừa bĩu môi tiếc nuối, một làn da mịn màng như vậy, da thịt của thiếu niên quả thật khiến người khác phải mê mẩn.

Thật sự muốn cắn một miếng, mang thiếu niên này nuốt xuống, để hắn và nàng hòa quyện thành một.

Nhận thấy Liễu Yến có hơi quá phận, lập tức thiếu niên liền thay đổi sắc mặt, đồng thời liếc nàng ta một cái.

Ánh mắt lạnh lẽo khiến cho Liễu Yến phải cách xa một bước.

"Không động thì không động, chắc ta thèm chắc!" Nói rồi lập tức di chuyển sang chỗ Diệp Vân Âm.

"Ôi... hoàng hậu nương nương đây sao? Liễu Yến còn tưởng... mẫu nghi thiên hạ đáng ra phải xinh đẹp tuyệt trần mới phải... trước đây nghe đại hãn nói, Diệp Vân cái gì đó chính là đại mỹ nữ của Lương Quốc!"

"Vậy mà đến khi tận mắt chiêm ngưỡng, hóa ra cũng giống như nữ nhân bình thường, xem kìa, ôi da chỗ này cũng chảy xệ xuống rồi, trán cũng có nếp nhăn, đã vậy mắt của người là mở mắt mà ngủ sao?"

"Sao có thể thâm đen đến mức này, người còn không mau soi gương đi! Chẳng trách, quanh năm suốt tháng không thấy hoàng thượng ghé qua... thì ra... là chán cái bộ dạng này... rồi nhỉ?"

Câu nói ngày một châm chọc, thành công khiến Diệp Vân Âm tức điên hét toáng: "Cút đi, cút hết đi!"

Thiếu niên làm bộ không nghe thấy gì, một mực muốn xem kịch hay.

"Cút? người bảo ai cút, ta là Liễu Yến là người do đại hãn, chính là nghĩa phụ của người mời đến giám xác hành tung của hoàng hậu người đây! Đồng thời thay người làm những chuyện mà người mãi không làm được!" Liễu Yến càng nói càng sảng khoái, chẳng màn đến ai đó có hận cũng chẳng thể làm gì được.

"Đại hãn? Ngươi lấy ngài ấy ra để lăng mạ ta sao?"

Diệp Vân Âm tức giận hất thẳng tách trà vào mặt Liễu Yến, chẳng để cho nàng ta có cơ hội tiếp tục lớn mật.

"Ngươi... ngươi..." Liễu Yến ôm nửa khuôn mặt tức giận chỉ tay vào mặt Diệp Vân Âm, trong miệng không ngừng mắng.

"Vừa già vừa hung hăng, chẳng phải là ghen tị với ta sao? Đáng ghét, bảo sao đại hãn không chờ được!"

"Duệ Ảnh, còn không mau mang kẻ điên này ra ngoài, hoặc là muốn cả hoàng cung này đều nghe thấy có một nữ nhân lạ mặt điên cuồng la hét?" Giọng nói Diệp Vân Âm vô cùng lạnh nhạt, chẳng lo lắng Liễu Yến sẽ báo lại cho đại hãn hay biết.

Dù sao đã bước vào hoàng cung rồi thì nên biết ai mới là người quản hậu cung, đừng ở đó lấy danh nghĩa đại hãn ra để chọc tức nàng.

Xử lý một nữ nhân lạ mặt, dễ như trở bàn tay, chỉ là... nàng không muốn tự mình động thủ.

...

Thư phòng.

Trong lúc Lý Thiên Thành đang hăng say xử lý công vụ, lúc này Tàu công công đã gấp gáp xong vào.

"Hoàng thượng, hoàng hậu không biết từ bao giờ đã mang một nữ nhân đến tiến cung, điều này thật lạ..." Tàu công công lo lắng trong cung lại sắp có chuyện, liền nhanh chóng quay về báo tin.

Trước nay hậu cung chẳng mấy thuận hòa, hơn nữa hoàng hậu chưa bao giờ đối tốt với phi tần trong cung.

Ai ai cũng rõ, hoàng hậu căm phẫn nhất chính là nữ nhân lén lút câu dẫn hoàng thượng.

Chỉ riêng lần này, trong cung xuất hiện một Liễu Yến, lại còn có lai lịch bất thường, chẳng rõ nàng ta đến từ đâu.

Một nữ nhân có dung mạo tuyệt trần lại nói từ nhỏ vốn là cô nhi, ai có thể tin được đây?

Lý Thiên Thành đặt xuống bút còn đang loang lổ mực, hắn ngả người ra sau trầm giọng hỏi: "Nữ nhân đó đang ở đâu?"

Tàu công công nghe vậy liền đáp: "Nô tài nghe nói là ở Từ An cung cùng hoàng hậu!"

Hắn nhíu mày hỏi: "Rất thân sao?"

Tàu công công ngại ngùng nói: "Nô tài không biết, nhưng lần đầu tiến cung đã cùng hoàng hậu ở một chỗ, như vậy chắc là đã quen từ trước!"

Nghe vậy làm cho Lý Thiên Thành khó chịu hơn, bắt đầu tư giây phút nào, mà người nhỏ nhen như Diệp Vân Âm lại kết giao cùng một người có thân phận vô cùng thấp hèn.

"Trẫm muốn biết, Liễu Yến rốt cuộc là ai!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »