Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 44
nhìn vật nhớ người

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành tình cờ đi ngang qua Từ Thanh cung, nhìn thấy cánh cửa khép chặt, trong lòng lại dâng lên cảm giác bồi hồi khó tả.

Hắn nhìn chậu hoa không một người chăm sóc mà trở nên héo úa, những tán hoa đã rụng rời hết, chỉ còn sót lại một thân cây héo tàn.

Biết bao nhiêu hình ảnh chợt ùa về trong kí ức, từng có một người đã đứng ở nơi đây, tỉ mỉ chăm sóc từng khóm hoa.

Thân ảnh gầy gò đó luôn thoáng hiện trong đầu hắn, không hề phai nhạt.

Lý Thiên Thành rũ mắt nhìn hiện vật, mới đó mà người đã không còn ở đây, hắn buồn bã từ từ bước vào trong nhẹ nhàng mở cánh cửa khép hờ kia.

Phút chốc từng kí ức mà hai người cùng trải qua đã hiện rõ rệt, Lý Thiên Thành đi chậm chạp đến bàn trà, nhìn bình trà đã sớm đã mốc meo. Nếu Sở Diên còn ở đây bình trà sẽ luôn nóng, tách trà luôn luôn sạch, không phải như hiện tại...

Hắn ngồi xuống bàn trà, sau đó liếc qua chiếc giường mà cả hai đã từng ngủ. Nơi này hắn đã cùng y cộng chẩm hơn sáu mươi lần, vòng eo nhỏ gọn được hắn ôm chặt trong lòng, khuôn miệng luôn cười tươi tắn nhìn hắn...

Còn có... bộ dạng sợ hãi khi bị hắn quở trách, khuôn mặt ửng đỏ vì e thẹn, khúm núm vì kinh hãi.

Những biểu hiện của Sở Diên từng cái một đều khắc ghi trong tâm trí hắn.

Đứng tại nơi đây hắn có thể cảm nhận được mùi hương ngọt ngào của y luôn phảng phất đâu đây, từng hương thơm dịu nhẹ luôn làm hắn say đắm.

Lý Thiên Thành đã si mê Sở Diên từ lâu, nhưng hắn lại nở để y rời khỏi hắn.

Bây giờ người ở lãnh cung cũng chẳng hề vui vẻ, hắn cũng mỏi mòn nhớ mong.

Trăng đã tàn, tình đã đậm, tơ lòng vừa rối lại rất khó gỡ, muôn vạn lần hắn muốn kìm nén xúc cảm đang trào dâng trong người, nhưng chẳng thể ngăn nỗi nhớ mong.

Hắn đã muốn đến đây từ mấy ngày trước, nhưng lại ngại để người khác nhìn thấy. Hiện tại hắn mặc kệ, ai thấy cũng được, hậu cung này là của hắn, hắn muốn đến đâu mà chẳng được.

Trong lúc thơ thẩn, hắn vô tình nhìn thấy phía chân giường có gì đó nhú lên một chút.

Cứ như vậy cảm giác tò mò đó đã xâm chiếm tâm trí, hắn chậm rãi đi về phía đó, bàn tay nhẹ nhàng gõ trên mặt gỗ ở bên cạnh giường.

Chợt, một âm thanh rỗng tuếch vang lên, hắn mới thử đẩy nhẹ mặt gỗ, nào ngờ bên trong lại là một nơi cất giấu mỹ tửu.

Ngửi một chút, mùi hương này... quả thật quen thuộc, là rượu bồ đào.

Lý Thiên Thành sững sờ nhìn ba vò bồ đào yên vị nằm bên trong, cảm xúc hiện tại vô cùng kích động.

Hắn khó hiểu lấy ra một vò bồ đào, nhấc nhẹ nó đưa lên ngửi, một hương vị vừa thơm lại vừa đắng chát.

Không ngờ trong một lần hắn thủ thỉ bên tai y, nói rằng hắn thích rượu bồ đào, trước đây nương của hắn từng ủ rượu bồ đào chờ một người vô tình.

Ấy vậy hắn lại trở thành một kẻ vô tình để y ủ rượu chờ hắn!

Không biết từ lúc nào một giọt nước ấm nóng bỗng rơi xuống, hắn cười cười đứng dậy quay mặt đi, không nhìn nữa, tim hắn đau quá.

Hôm nay không tự chủ được mà tìm tới nơi đây, cũng vô tình nhìn thấy vật, cũng vô tình chạm đến vết thương lòng.

Hắn cảm thật nếu còn đứng đây hắn sẽ không chịu nổi mà chạy đến lãnh cung, cuối cùng không đành lòng mà mang y trở về bên cạnh. Hắn không thể, tuyệt đối không thể, nếu như hắn làm như vậy, sau này lời nói của hắn còn ai coi trọng?

Cuối cùng đành nuốt xuống mong muốn của bản thân, cho dù hắn có ngàn vạn lần nhung nhớ cũng không thể nào phá vỡ được lời nói đã định sẵn.

....

Lý Thiên Thành không quan tâm nữa, hắn vội vàng rời khỏi Từ Thanh cung, trong lúc vô thức đã bị một ánh mắt quan sát nhất cử lưỡng động.

"Một kẻ ngoài lạnh trong nóng!" Dương Xuân cười lạnh nhìn Lý Thiên Thành rời đi, tình cờ đi ngang qua vô tình nhìn thấy thân ảnh Lý Thiên Thành, vì vậy mới âm thầm quan sát xem.

Nào ngờ... thật sự khiến Dương Xuân mở mang tầm mắt!

Từ lúc hay tin Sở Diên bị Lý Thiên Thành đày vào lãnh cung, Dương Xuân đã đến đó một chuyến, nhưng cuối cùng lại bị tống cổ trở về.

Lý Thiên Thành đã ra lệnh bất cứ ai cũng không được lui tới thăm y, cũng bị vậy Dương Xuân không tài nào vào được.

Hôm nay lại thấy một màn ủ dột của hắn, thật sự khiến Dương Xuân bái phục, hắn làm như thế là để ai xem đây?

Nhìn Sở Diên vừa gầy lại còn bệnh quanh năm, suốt tháng, thực chất không có một tí sức lực thì làm sao có thể hại hoàng hậu sảy thai?

Vậy mà Lý Thiên Thành hắn, thật sự mù quáng tin tưởng, đem một người vừa mới nhập cung chưa nếm trải sự tranh đoạt bao giờ kia vào lãnh cung.

Cho rằng y cũng giống như bọn họ, mong muốn địa vị kia!

Thật đáng tiếc lại cũng đáng hận cho một con người ngu ngốc, trao trọn niềm tin về một người vừa vô tình, lại lạnh nhạt.

...

Lý Thiên Thành trở về tẩm cung, hắn vào nước vào dục trì đang phảng phất khỏi. Cả người tùy ý lún xuống, chẳng mấy chốc mực nước đã bao trùm lấy cơ thể.

Hắn thư thái nhắm mắt lại để bản thân hưởng thụ cảm giác nóng ấm đó, nhưng chưa thư giãn được bao lâu hắn lại nhớ đến Sở Diên.

Ngày hôm nay hắn đã nhìn thấy y hơn mười lần, không sao quên được hình bóng đó, hắn tự hỏi có phải hắn vẫn chưa khỏi bệnh không?

Bắt đầu từ khi nào thanh âm thì thầm bên tai đã chuyển qua hình bóng của Sở Diên rồi?

Hắn không nghe thấy âm thanh trầm trầm kia nữa, thay vào đó là năm lần bảy lượt mơ màng nhìn thấy Sở Diên.

Không tiếp tục suy nghĩ, hắn vội mặc lại y phục, nghĩ bụng sáng hôm sau sẽ quên hết thôi, rồi mọi thứ sẽ không còn tiếp diễn.

Có thể là nhìn vật mà nhớ người, ngày mai hắn lập tức đem hết đồ vật của y có trong tẩm cung này đem hết qua Từ Thanh cung, như vậy sẽ không mơ hồ nhìn thấy Sở Diên nữa.

...

Nằm trên long sàng, hắn gác tay lên trán, nhắm mắt rồi lại mở, xoay qua trái rồi lại qua phải, thay đổi không biết bao nhiêu tư thế vẫn không thấy thoải mái!

Hắn chán nản ngồi dậy, được một lúc thì bước thẳng ra ngoài, nhìn ánh đèn ở phía Tây bên kia đang lờ mờ sáng, nhịn không được chầm chậm đi về hướng đó...

Hắn cảm thấy tiếng lòng đang thôi thúc hắn đi nhanh một chút, chẳng mấy chốc đã đứng ở bên bức tường cao vời vợi kia.

Hắn không đứng ở cửa chính lãnh cung, chỉ đơn giản đứng ở bên bức tường đã được không ít cây xanh che khuất. Ở vị trí này sẽ không có một ai nhìn thấy hắn!

Lý Thiên Thành nhìn trực rồi lại nhìn sau, xác định chỉ có một mình hắn ở đây mới dùng khinh công đáp lên mái nhà.

Đứng ở vị trí này nhìn xuống bên dưới, cảnh vật hoang tàn trước mắt đã hiện rõ mồn một.

Lãnh cung này không được hắn tu sửa bởi nơi này như một tù đài dành cho những phi tần thất sủng mang trọng tội. Bọn họ bị bỏ mặc ở đây cho đến chết cũng không được ai đó nhớ đến.

Nhiều năm như vậy nơi này chỉ còn một mảnh hoang tàn, trơ trọi, mọi thứ hoàn toàn xác xơ, không có sự sống.1

Nếu không tận mắt chứng kiến rõ ràng, hắn sẽ không tin được Sở Diên của hắn đang sống ở đây.

Làm sao có thể tan tành đến mức này chứ?

Nếu như vậy Sở Diên đã sống như thế nào đây?

Y có chịu nổi không? Hôm trước khi rời đi, trong người vẫn còn cảm mạo, đốt sống cũng chưa hồi phục, phần sườn cũng chưa lành hẳn. Như vậy y sống có ổn không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »