Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3347 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 80
nhẹ nhàng đối tốt

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành thật sự tốt đến vậy, nói không chạm liền lập tức không chạm, cả ngày chỉ im lặng ngôi một bên.

Hắn để y nằm đó, không cho y rời giường, hắn nói đã không còn trách y, hắn cũng không giận y nữa.

Hiện tại hắn mong nhất là nhìn thấy y bình an, không phải giống như hiện tại, yếu ớt như thế, sớm muộn gì cũng không chịu nổi.

Dù rằng là bệnh từ nhỏ, nhưng hắn không tin thể nhược của y vẫn không có cách trị dứt điểm.

Ngay cả chứng đau đầu cũng hắn cũng không còn thấy thường xuyên phát tác, chẳng lẽ Lưu thái y không thể giúp được Sở Diên sao?

"Ngươi nhìn trẫm làm gì chứ?" Hắn lạnh nhạt nói, ngoài mặt là như vậy nhưng thật chất không phải, hắn cũng lo lắng nên mới quay sang nhìn y.

"Chẳng phải là người cũng nhìn ta sao... còn nhìn rất lâu..." Sở Diên cúi đầu nói, nếu hắn không nhìn y, sao lại biết y cũng đang nhìn hắn, rõ ràng cũng đang nhìn y, đã vậy còn trách y cứ nhìn hắn.

Nếu không phải vừa mới qua một cơn thập tử nhất sinh, Sở Diên có lẽ đã trách mắng rồi, nhưng chỉ là nghĩ thế thôi, Sở Diên trước giờ làm sao có thể trách được ai.

Ngoài tự trách bản thân, khó lắm mới được một lần oán trách người khác.

Khuôn mặt nhu thuận của y chưa bao giờ trở nên dữ tợn, cũng chưa bao giờ khiển trách một ai.

Nhân từ như vậy, y là một người dễ dàng bỏ qua, cho dù là thế nào đi chăng nữa, Sở Diên nhất định không oán thán.

...

Nắng ấm áp chiếu lên các cây đào ở trong vườn Ngự Uyển, những chú chim ríu rít đậu trên những tán cây, không ngừng hót, chúng nâng đôi mắt tròn xoe mà nhìn cảnh tượng thân mật bên dưới.

Lúc này ngay cả Tuệ Lâm cũng phải đỏ mặt đứng yên tại chỗ, chỉ duy nhất đôi mắt dao động không ngừng liếc nhìn hai người kia.

Lý Thiên Thành nắm tay Sở Diên, để y dựa vào người hắn, từng ngón tay đan xen vào nhau, nơi ánh nắng phản chiếu còn tăng thêm ấm áp.

Cơ thể y vẫn yếu, vô lực mà tựa đầu lên vai hắn, tùy hắn định đoạt.

Sắc mặt y vẫn chưa tốt hơn, vẫn còn trắng bệch không huyết sắc, hơi thở cũng lúc mạnh lại suy.

"Sở Diên..." Lý Thiên Thành nâng tay y lên áp vào mặt hắn gọi.

Lúc này cả người Sở Diên cũng bị hắn gọi làm cứng đờ, y mơ hồ hỏi hắn: "Có chuyện gì sao?"

Chỉ thấy Lý Thiên Thành ngước mắt lên nhìn trời, nhìn mây trắng đang dần che phủ cái nắng như thiêu như đốt.

"Hôm kia còn mưa tầm tã, trẫm cứ nghĩ hôm nay sẽ không nắng!" Hắn cười cười nhìn y, trong lòng có chút phức tạp.

"Vậy sao?" Sở Diên ngạc nhiên hỏi, y lại chẳng nhớ ra lúc đó có mưa, chắc do lúc sắp sửa chết đến nơi nên mới không có dù chỉ một chút ý thức còn sót.

Lý Thiên Thành thấy y ngạc nhiên cũng chẳng phải chuyện lạ, y hôn mê suốt một ngày hai đêm thì không có cách nào để nhìn thấy mưa lớn biết nhường nào.

Đến nỗi chậu hoa ngũ sắc xinh đẹp của hắn cũng nhém xíu chỉ còn lại bộ rễ.

Sở Diên vì không thể nhớ ra nên cũng từ chối nhớ lại, nếu không lại nặng lòng.

"Chủ tử cùng với hoàng thượng ở đó cũng hơn một canh giờ rồi, thật sự không muốn vào trong sao?" Tuệ Lâm nhỏ giọng hỏi, chờ hai người đó trả lời.

"Vậy thì chờ một chút đi, đừng vội!" Sở Diên cười nhẹ nói.

Lý Thiên Thành lúc này đang rất tập trung, mơ hồ chẳng nghe được Sở Diên nói gì, cảnh tượng hôm qua mà thôi, nghĩ lại càng khiến hắn thêm lo sợ, sợ y sẽ chết.

"Hoàng thượng, hoàng thượng..." Sở Diên lớn tiếng hét vào tai hắn, y đã gọi rất nhiều lần, nhưng chỉ lần này là hắn ghép.

"Trẫm đây!" Hắn cười gian xảo rồi kéo y lại, để y nằm trên đùi hắn.

"Đừng chạy nữa, ngươi chạy không thoát đâu!" Hắn kiêu ngạo nói, mặc dù đã bao nhiêu lần hắn bỏ không thương tiếc.

Sở Diên đưa tay áp lên trách hắn: "Thật lòng, là thật lòng sao?"

Hắn khôi phục lại vẻ mặt thường ngày rồi giải thích với y "Xin lỗi, trẫm có chút thất thần, vừa nãy ngươi vừa nói gì?"

Sở Diên kéo kéo tay hắn: "Không có gì, một lát ta muốn ăn sủi cảo!"

"Được, vậy thì căn dặn Ngự Thiện phòng?" Hắn gật đầu nói.

"Còn muốn ăn tiểu long bao thịt cua nữa... còn muốn..." Y tiếp tục lên tiếng.

"Được rồ vậy thì chút nữa nói với nhà bếp ở đó là được chứ gì, ngươi muốn ăn gì đều được cả!" Hắn lắc đầu nói, có lẽ đã quá đủ rồi, ăn nhiều như vậy không sợ vỡ bụng sao?

Nhưng Sở Diên còn muốn ăn thêm mấy món nữa, những món ăn ngon miệng kia còn muốn thêm vài món.

"Hoàng thượng, người là tốt nhất, là tốt nhất đó!" Sở Diên vui vẻ ôm chặt hắn, vui vẻ khen ngợi.

"Thế mỗi thứ ba phần luôn có được không?"

Im lặng...

Y nói sai rồi? Lại nói sao rồi sao? Tạo nghiệp lại tạo nghiệp nữa rồi, đang yên đang lành khi không nói thêm câu đó làm gì không biết.

"Sao vậy?" Lý Thiên Thành im lặng, đi về phía trước không nói câu nào bỏ lại hắn đuổi theo sau.

"Ta sai rồi." Biết trước sẽ như vậy thì y sẽ không nói muốn ăn mỗi thứ ba phần đâu, nhưng rõ ràng rất muốn ăn, như vậy phải làm sao đây?

Chỉ trách y ăn nói không cẩn trọng làm Lý Thiên Thành giận rồi, vạn sự đều tại cái miệng mà, nếu y chậm một chút thì được rồi, cần gì phải nói huỵch toẹt ra như vậy chứ

Quả thật... không thể nói lý!

Sở Diên khi thụ thai, đột nhiên rất muốn ăn nhiều thứ.

Khoang miệng cũng không ngừng muốn tiết ra nước bọt, kỳ thật đã lâu rồi chưa nghĩ sẽ làm mọi thứ cho bản thân, lúc này đây lại muốn được chiều chuộng mốt chút, như vậy sẽ ổn áp được phần nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »