Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 70
chạy trối chết

❊ ❊ ❊

"Không xong rồi, không xong rồi!" Vừa thoát được một cơn thập tử nhất sinh, tên đó nửa vui lại nửa sợ.

Vui thay vì đã được toàn mạng, buồn thay chắc chắn sẽ chịu không ít khổ hình.

"Nói! Chuyện gì, sao lại hớt ha hớt hải như vậy?" Phía trước Khắc Ni Tư Hy, là quận chúa của Lương Quốc.

Nghe giọng nói hoảng loạn của An Tây, lập tức khiến nàng nhíu mày quan sát.

"Một mình ngươi trở về à?" Nhận thấy có gì đó không đúng, Khắc Ni Tư Hy hơi nhướng mày, lúc đi hết thảy chín tên, đến khi trở về chỉ có một?

"Bẩm... quận chúa, kỳ thực không hành thích được Lý Thiên Thành, hắn ta mang theo quá nhiều ảnh vệ... Thân thủ lại vô cùng tráng kiện, thuộc hạ không thể đánh bại!" An Tây vừa nói vừa cuống quýt.

Tay cũng run run nắm chặt vạt áo, lúc bấy giờ chỉ cầu mong quận chúa có thể nói giúp hắn ta vài lời.

"Bỏ rơi đồng bọn, một mình chạy trối chết? Đó là hành vi của con dân Lương Quốc sao?" Khắc Ni Tư Hy tức giận quát.

Khi đi thì một một hai nói nhất định lấy được mạng sống của Lý Thiên Thành, khí thế An Tây lúc phải nói là rất uy lực. Còn tưởng đâu hắn ta thật sự lợi hại, đã nghĩ ra được biện pháp gì cho nên mới mạnh miệng.

Vậy mà... cho đến phút cuối lại bỏ rơi đồng bọn, một mình thoát nguy trở về, để những người kia chôn thay ở nơi xa lạ.

An Tây là tướng, những người đó đều là thuộc hạ của hắn, ra sức vì hắn, cùng hắn vượt muôn ngàn khó khăn.

Cho đến khi thất bại cũng chính hắn tiễn bọn họ vào chỗ chết.

Cho dù đại hãn không giết chết An Tây, thì Khắc Ni Tư Hy cũng không dễ gì tha cho hắn. Bởi lẽ một kẻ ham sống sợ chết sẽ chẳng làm được việc gì lớn, người muốn làm việc lớn đều phải có một trái tim sắc đá, không sợ hãi trước bão dông.

Nhưng hắn ta đều ngược lại, tham sống sợ chết là một việc làm khó có thể khiến người khác tin cậy.

Một mai khi đại sự không thành, nếu giữ lại hắn ta, liệu có phải sẽ bán đứng luôn Lương Quốc mà đầu quân cho Dục Quốc không?

Nghĩ như thế, ngay lập tức sắc mặt Khắc Ni Tư Hy lập tức chuyển đổi, tay phất một cái thật nhẹ, gọi người tới.

Nàng nói nhỏ vào tai thuộc hạ, bảo lôi An Tây đó vào ngục tối, chờ khi đại hãn trở về sẽ để ngài ấy xét xử.

Riêng Khắc Ni Tư Hy thì không muốn tha cho tên đó, kiểu người như hắn ta chính là loại người mà nàng căm phẫn nhất, bằng mọi giá không để bên cạnh làm tay sai.

Nhìn thời gian chậm rãi trôi qua, chỉ mới qua mấy tuần hương thì đại hãn đã trở về.

Theo sau là biết bao nhiêu thuộc hạ đang bảo vệ phía sau.

Sắc mặt ông ta vô cùng dữ tợn, trên khóe mắt còn có một vết sẹo rất dài, kéo một đường xuống đầu mắt, khi liếc mắt sẽ khiến vùng da đó nhăn lại, vô cùng khó coi.

Ông ta ngồi xuống bên cạnh Khắc Ni Tư Hy, biểu tình tò mò hỏi chuyện.

"Nghe nói muội tìm ta?" Giọng nói hơi khàn đặc, trong rất lãnh khốc.

Khắc Ni Tư Hy cúi đầu nói nhỏ: "A Lạp, huynh không biết đâu, cái tên An Tây mà huynh cho đến Dục Quốc hành thích Lý Thiên Thành, hắn ta vậy mà bỏ mặc tám người còn lại, một mình chạy về đây..."

"Một kẻ tham sống sợ chết, thật sự không đáng lưu lại, nhỡ mai sau này việc lớn bị hắn ta nghe được, trong lúc tính mạng bị đe dọa, thế nào cũng khai hết cho xem!" Nàng vừa nói tức, sắc mặt cũng càng thêm nhăn nhó.

Khắc Tư A Lạp nghe vậy thì cũng gật đầu ngỏ ý chấp thuận, dù sao Khắc Ni Tư Hy cũng là muội muội, nói gì cũng thấy rất đúng.

Với lại, đường đường là đại hãn của Lương Quốc, Khắc Tư A Lạp rất ghét việc bị phản bội, còn chưa nói đến việc Diệp Vân Âm đang ngấm ngầm muốn chống đối lại mình, càng khiến Khắc Tư A Lạp thêm phòng thủ với người khác.

Không nên tha thứ cho kẻ nào đang lén lút muốn phản bội Lương Quốc, cho dù có là con ruột đang chảy dòng máu của ông ta cũng vậy, huống hồ chỉ là kẻ không chung dòng máu?

...

Từ An cung.

Trước trận cuồng phong sắp kéo đến, Diệp Vân Âm cũng đang cố gắng viết thư về Lương Quốc, trong lòng lo lắng cùng lương tâm vò xé.

Bên cạnh lúc nào cũng có kẻ muốn rình rập sau lưng, Lương Quốc thì giục nàng nhanh chóng sắp xếp tình thế.

Giữa khó khăn muôn trùng, Diệp Vân Âm như thiêu thân đang lạc lõng giữa dòng đời vậy, chẳng thể ngóc đầu được. .

||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||

Chưa bao giờ nàng cảm thấy chính người nghĩa phụ kia giống như muốn nàng từ từ sập bẫy vậy.

Cũng chính ông ta buộc nàng đến đây, rồi sau đó thừa cơ khiến rơi vào tình thế nguy cấp.

Trong lòng Diệp Vân Âm hiện tại rất nhói đau, đấu tranh tâm lý một lúc vẫn quyết định không hạ bút.

Nàng không biết nên tình báo thế nào, việc nàng nắm được không nhiều, Lý Thiên Thành cũng chưa từng tin tưởng nàng.

Hắn chưa bao giờ kể nàng nghe bất cứ việc giờ, con ngăn cấm không cho nàng tham gia chính sự, chỉ có thể cai quản lục cung.

Vì vậy, một chút tin tức hệ trọng nhất nàng cũng không có, thì lấy gì giúp đại hãn đây?

Đến bước đường này vẫn phải tiếp tục lèo lách, chỉ mong sao thoát được một kiếp nguy an!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »