- Không đúng. Khẩu âm người này có chút quái lạ. Các ngươi không phải...
Rốt cuộc có kẻ nhìn ra chỗ không đúng, nhưng lời cũng chỉ kịp nói ra được một nửa, phu canh và ba tên đồng bọn đã đứng ở trước mặt bọn họ. Một người đấu với một người, xô mạnh người vào tường, thừa dịp trong khoảng khắc ngắn ngủi đó, đoản đao đã cắm vào ngực.
Muốn kêu lên tiếng cũng không còn kịp rồi, một cánh tay khác của bốn kẻ động thủ kia đã móc ra miếng vải, ngay lập tức bịt chặt miệng lại.
Giãy dụa co giật, sau đó co quắp mềm oặt té lăn trên mặt đất, nhưng mới vừa rồi đẩy người đụng vào tường đã có động tĩnh.
- Làm sao thế?
Bên trong cổng có thanh âm bực mình vang lên.
Bên ngoài có người ậm ờ nói.
- Đại Thiệt Đầu hôn mê rồi, nhanh mở cổng vác người vào.
Ban đêm mọi người đều không sao tỉnh táo nổi, Đại Thiệt Đầu này lại đích xác là biệt hiệu của một tên hộ viện ngoài cổng, bên trong cũng không có nghi ngờ gì, lập tức có người mở cổng nhỏ.
Cổng chỉ mở ra được một khe hẹp đã nhận được có điều không ổn, nhưng muốn đóng đã đóng không được nữa, bị người bên ngoài nện thật mạnh một cái đã bị phá mở. Đứng dậy muốn đi đóng cổng lần nữa, đao đã tới trước mặt, sau mấy tiếng kêu thảm kinh hô, cổng chính phủ đệ Phùng gia chậm rãi mở ra. Trong phủ đệ Phùng gia cũng bắt đầu có hỗn loạn nho nhỏ.
- Hàng xóm láng giềng nghe đây. Phùng gia thừa dịp ban đêm đưa tiễn vận rủi. Đã làm phiền xin chớ trách.
Sau khi lớn tiếng hô hoán, mấy chỗ đốt pháo đồng thời vang lên, trong màn đêm yên lặng vô cùng thanh vắng, đồng thời cũng che giấu náo loạn trong phủ đệ.
Người nọ rướn cổ họng hô to, hễ là láng giềng bên cạnh đều nghe được. Đây cũng đích xác là tập tục, trong nhà không như ý, ban đêm đốt pháo dọa đuổi đi ác linh không may mắn. Bởi vậy đốt pháo vang lên, cũng là hợp tình hợp lý.
Người ở xung quanh đều là gia đình lắm tiền nhiều của, có kẻ bị tiếng pháo này bừng tỉnh, phái người đi ra ngoài vừa hỏi, có được câu trả lời, cũng lười so đo. Trước không nói cách này dùng được hay không, Phùng gia gần đây gặp chuyện xui xẻo đúng là sự thật, tống tiễn xui xẻo cũng do bọn họ.
Thậm chí còn có người không kìm nổi lẩm bẩm.
- Xui xẻo nhà bọn chúng cũng sắp được nửa năm rồi, sao tới giờ mới muốn đốt pháo đuổi quỷ.
Cũng bị kinh động giống như vậy còn có quan sai gần đó, Phùng gia tốn tiền mời bọn họ trú đóng xung quanh cũng chỉ để bản thân có một cái bảo hộ an toàn.
Đã khuya khoắt đốt pháo tóm lại là có điều khác thường. Sai dịch nha môn sau khi bị đánh thức, có kẻ lười để ý tới, có kẻ lại ra khỏi cửa nhìn một chút, hai Bổ khoái gọi bốn bạch dịch giúp một tay, bước nhanh ra khỏi nhà.
Đầu đường bên đó lại đậu xe ngựa, sai dịch quan phủ lại đang ở địa phận gần kề thành trì tất nhiên không có kiêng nể sợ hãi gì, ngay lập tức đi sang quát hỏi. Nói chuyện rất không khách khí.
- Kẻ nào? Muộn thế này chắn ngang xe ngựa ở nơi này.
Hán tử bên xe ngựa cười xòa trả lời.
- Thật làm phiền tới quan gia, đêm nay quý phủ chúng tôi đốt pháo đuổi xui xẻo. Đây không phải ngăn trở, chỉ là sợ kinh động tới người qua đường.
Lúc nói lời kia mười mấy tiếng pháo nổ đồng thời vang lên, muốn nghe rõ lời lẫn nhau thật rất khó. Chỉ có điều Bổ khoái kia lại nhận ra có điều không đúng. Hán tử này cách ăn mặc như tôi tớ Phùng gia, nhưng nhìn rất là lạ mặt, hơn nữa y ở đây trong tiếng pháo vang lên nghe được tiếng kêu thảm và hô hoảng hốt, mặc dù y hoài nghi mình có phải nghe lầm hay không.
- Quan sai Dương Châu phá án, ngươi là kẻ nào.
Lời quát hỏi ra khỏi miệng, tay đã đặt ở trên chuôi đao. Nhưng hán tử bị y hỏi kia cử chỉ còn nhanh hơn, trở ngược tay rút ra một thanh đoản phủ ở trên càng xe, bổ thẳng xuống.
Thật là né tránh mau lẹ, nhưng vừa mới quay đầu lại đã nhìn thấy đồng bọn bị chém té lăn ra đất, mấy hán tử tay cầm cương đao ép tới.
Hơn mười ngày diễn luyện, khiến cho đội ngũ Triệu Tự Doanh ra tay lần này vô cùng quen thuộc đối với phủ đệ Phùng gia. Lúc mới đầu có lẽ còn có thấp thỏm không yên, ngay khi nhận ra được địa thế giống với chỗ bắt chước diễn luyện, mọi người lập tức ổn định.
Trần Thăng và hai mươi gia đinh, năm cung thủ Mông Cổ cộng thêm năm gã giang hồ đội Nội Vệ là chủ lực. Bọn họ từ lúc mới vào cửa đã không màn tới cái gì khác, chỉ xông thẳng một đường vào chỗ của phụ tử Phùng gia. Các đội khác năm mươi người, hai mươi người thành một đội cũng là do gia đinh, cung thủ và người giang hồ hợp thành, ai nấy đều tự mình phong tỏa chỗ hiểm yếu.
- Câm miệng không việc gì, lên tiếng thì giết.
- Quỳ xuống đất ngẩng đầu ắt phải chết.
- Ở nguyên trong phòng, ra ngoài phải chết.
Đội ngũ của Triệu Tự Doanh gầm nhẹ những lời này lúc chiến đấu, để không bị nghe ra khẩu âm, kẻ mở miệng hô hoán đều là người Mông Cổ, khẩu âm gần với dân vùng núi, không có chút dính dáng với Từ Châu.
Phủ đệ của Phùng gia cũng không tối tăm, trước cửa đầu tường đều treo đèn lồng, đội ngũ của Triệu Tự Doanh cũng không muốn ẩn núp thân hình trong bóng tối, không ít người giơ đuốc lên.
Cuộc chiến cũng không ác liệt, cốt cán Phùng gia bị quét sạch ở trong trại lưu dân, lưu lại hộ viện trông giữ nhà bên này đều là những hạng người tham sống sợ chết an vui hưởng thụ. Ban đêm đột nhiên có người giết vào không ít kẻ trước là si ngốc, có người vô ý chống cự, bị bắn chết, chém chết tức thì, người khác lập tức lạnh run. Đợi tới lúc nghe được tiếng quát thét "câm miệng không việc gì, lên tiếng thì giết", "quỳ xuống đất ngẩng đầu ắt phải chết" tức thì ngoan ngoãn nghe theo.
Triệu Tự Doanh không phải muốn tắm máu, mà là muốn khống chế, nhưng không lạm sát cũng không có nghĩa là không giết. Có tôi tớ Phùng phủ kiềm hãm không được hoảng sợ muốn kêu khóc, lập tức có người không mảy may lưu tình xuống tay. Cũng có hộ vệ Phùng gia cậy vào mình ở trong tối, quen thuộc địa thế muốn chạy trốn hoặc tấn công. Người Triệu Tự Doanh bắt đầu xuất hiện kẻ chết bị thương, nhưng Phùng gia không có kẻ nào chạy thoát phản kích.
Vừa vượt qua cổng, Trần Thăng đi tuốt ở đằng trước, bỗng nghe thấy động tĩnh bên người, hai bóng người từ trong chỗ tối lao thẳng ra ngoài, đích ngắm chính là Trần Thăng đi đầu. Trần Thăng dừng lại bước chân, thân mình lùi lại đằng sau, trường đao trong tay chém mạnh sang. Người bên phải đã vô ý dùng đao ngăn đỡ, lại không ngờ được thế đao Trần Thăng tới lớn như thế, hất ngược binh khí đón đỡ trở lại khiến cho cả người gã mất đi thăng bằng. Đao của Trần Thăng vừa trượt vừa chuyển, cắt thẳng vào nửa người trên của gã.
Còn lại một kẻ khác, chưa có bổ nhào tới trước, một cung thủ vẫn luôn giương cung ở đằng sau đã bắn ra, góc độ không chuẩn, một mũi tên trúng bả vai, cử động lập tức chậm lại một chút, sau khi chậm lại hai thanh trường mâu một trên một dưới đã đâm xuyên qua.
Những hộ vệ Phùng gia này có lẽ trung thành, có lẽ tự cho rằng võ nghệ cao cường, nhưng bọn họ vốn dĩ không biết liên thủ, vốn dĩ chưa hề trải qua chém giết sống chết trên chiến trường. Có kẻ rống giận xông về phía Trần Thăng, còn chưa tới trước mặt đã bị bắn chết. Có kẻ ở chỗ nào đó quát thét muốn đánh nhau với từng người một, đợi chờ gã chính là một đám người xông tới.