Nói tới nói lui, thanh âm đã nín bặt rồi, có vẻ vô cùng kích động. Triệu Tiến không có để cho y tiếp tục kể khổ, chỉ khoát tay nói.
- Đợi chốc nữa ngươi đi theo ra ngoài chọn người. Người trong tay ngươi còn có những kẻ không có lỗi lầm gì thì lưu lại. Người khác đều phải mang đi.
- Tiến gia, tha mạng đi a. Ở dưới giường phòng ngủ sau lưng tiểu nhân còn giấu một cái rương, bên trong có năm mươi lượng bạc. Tha cho cái mạng chó này của tiểu nhân.
Thái Khuê quỳ sụp dập đầu cồm cộp.
Triệu Tiến chỉ nói một câu hững hờ.
- Lời này đi quan phủ hãy nói.
Sải bước đi ra khỏi phòng.
Trong phòng có người đi lên ra tay trói chặt, sân bên ngoài phòng đuốc cháy bừng bừng soi rõ, kỵ binh của Triệu Tự Doanh và đội nhân mã Từ Châu kéo tới tụ hội đã tra xét áp giải người tụ tập lại bên này.
Thái Đức lại cung kính thi lễ với Triệu Tiến, sau đó bị kẻ khác mang đi nhận người tách ra. Trần Thăng vẫn không đi theo vào, y ở bên ngoài chủ trì đại cục. Tay Trần Thăng vẫn luôn đặt trên chuôi đao, có hai người đứng bên cạnh, cách ăn vận như là người bán dạo, vẻ mặt khách khí khiêm tốn.
Triệu Tiến nhìn hai người kia nói.
- Sự tình lần trước cứ mua bán một khoản như thế. Hồ Lạc Mã và tào vận ta sẽ không nhún tay vào. Đoạn sông Hoàng Hà qua Từ Châu các ngươi cũng không được giơ tay đến. Đi hàng đi thuyền đều có khuôn phép.
Trên mặt hai người kia mang nét cười, một người trong đó khom lưng nói.
- Tiến gia nói đúng lắm. Chúng tôi cũng biết phép tắc, năm ngoái đó cũng là thật sự không còn cách nào khác, người tổng đà bọn chúng sang đây nhìn chằm chằm. Từ lão nhị hằng năm thúc giục bức hiếp, đây mới dùng Thái Khuê này. Hơn nữa Thái Khuê này là muốn giúp đỡ bọn trộm cướp phe mình, chúng tôi lúc đó cũng không bằng lòng.
Triệu Tiến không có nhiều lời, chỉ bọn tù binh đã bị áp giải tới một chỗ, mở miệng nói.
- Các ngươi đi chọn ra người cho mình, có một số việc vẫn phải cần nói một lần nữa. Chớ nghĩ quen biết với Triệu Tự Doanh mà động tâm tư riêng. Nếu như bị ta moi ra, đừng trách ta không nói tình cảm.
- Xin Tiến gia yên tâm, chúng tôi bớt được. Không có rượu này của Tiến gia, cuộc sống của bọn huynh đệ không tốt được thế này. Mọi người hiểu rõ làm thế nào.
Hai người liên thanh nói lời nịnh nọt lấy lòng, xong rồi đi về hướng bên đó.
Nhìn thấy hai kẻ đó rời khỏi, tay Trần Thăng mới rời khỏi chuôi đao, có chút kinh ngạc nói.
- Đệ nghĩ rằng người trong giáo phái đều có tính tình ngoan cố, không ngờ rằng cũng có kẻ biết làm ăn như thế.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Tào lương đổi rượu, cộng thêm vận chuyển đồ đạc cho trại bên kia. Nhân mã trên tào vận của Văn Hương Giáo không biết moi ra được bao nhiêu chỗ tốt. Có lợi lớn như thế ở trước mặt, tất nhiên là người biết làm ăn. Cũng may chúng ta sớm hạ một đao, giết cho bọn chúng sợ. Bằng không sớm đã suy nghĩ nuốt chúng ta rồi.
Trần Thăng gật đầu, lặng lẽ cười nói.
- Bọn chúng không biết xấu hổ, ngược lại giảm bớt rất nhiều việc cho chúng ta.
Cả đêm nay chạy tới trấn Tân An không chỉ là nhân mã bên phía Triệu Tiến, nha môn Bi Châu cũng phái Bổ khoái và sai dịch của mình ra, đôi bên vô cùng lễ độ chia nhau tang vật và người, sau đó ai về nhà nấy.
Bi Châu bên này cầm ba thành tang vật ngân lượng thu giữ, Triệu Tiến bên này lấy sáu thành, còn lại một thành nha môn đôi bên chia đều coi như vật chứng.
Triệu Tiến lần này tới trấn Tân An ở Bi Châu là cầm công văn của châu nha Từ Châu phát xuống, tróc nã bọn giang dương đại đạo Thái Khuê cùng với đồng đảng. Thuyền qua lại trên sông Hoàng Hà nhiều như thế, muốn tìm ra khổ chủ báo án thật sự là dễ dàng, sau đó công văn tới lui, liên thủ phá án sẽ điệt trừ được ngay.
Trưởng Bổ khoái bên phía Bi Châu Quách Lão Lục là đầu sỏ trên đất đó, rất hiểu rõ điểm chí mạng của đám người Thái Khuê, nếu như an bài người bên dưới lo liệu vậy càng rõ như lòng bàn tay.
Thuộc hạ của Thái Khuê là Thái Đức lục đục với gã, Thái Khuê là Hương đầu của Văn Hương Giáo, thậm chí Thái Khuê vẫn luôn núp ở chỗ nào, Quách Lão Lục nghe ngóng rõ ràng cũng không tiêu tốn quá nhiều công phu.
Triệu Tiến ngay lập tức bố trí người tìm tới đầu mục Văn Hương Giáo của trấn Ngung Đầu. Mặc dù đôi bên quen biết như gần như xa, nhưng đối với hạng tiểu nhân vật đáng khinh như thế, Văn Hương Giáo thật nói bỏ thì bỏ được ngay. Thuận tiện còn hỏi sự tình chợ muối, Văn Hương Giáo thẩm thấu cực sâu các phe các phái trên tào vận, chính mình cũng có không ít chiêu trò buôn muối lậu.
Văn Hương Giáo ra mặt, bảo là muốn thu dụng một đám người Thái Khuê, bảo chúng triệu tập bọn thủ hạ đi tới cái thôn trang kia, sau đó Quách Lão Lục phái người đi gặp Thái Đức, rất dễ dàng liền thuyết phục người trẻ tuổi sớm đã trở mặt ly rời mọi người này.
Khắp mọi mặt sửa soạn xong, Triệu Tiến suất lĩnh đội nhân mã tấn công bất ngờ lại đây, có người của Thái Đức nội ứng, hết thảy đều dễ dàng rất nhiều.
Trung tuần tháng tư, từng vụ đại án trên Hoàng Hà bị vạch trần, một đám người Thái Khuê đều phán quyết xử trảm, tịch thu tiền của phi pháp. Trong số đó cũng có người bỏ ra hết gia sản cần xin được sống, nhưng quan phủ không dám có chút mảy may nể nang, bởi vì Triệu Tiến phái người theo dõi hai phía, tuyệt không cho chiếm được một chút chỗ sơ sót.
Án tử này vừa được phanh phui, hai vị Tuần kiểm trên Hoàng Hà ở Từ Châu và Bi Châu tất nhiên bị cắt chức tra xét. Một vị thúc bá của Đổng Băng Phong đi một chuyến tới Đổng gia và Triệu gia, nhanh tay lẹ mắt cầm được một chức Tuần kiểm. Bên phía Bi Châu, Triệu Tiến đưa hẳn cho Hoàng thủ bị để đền đáp nhân tình, nếu như có ông ta dìu đỡ, về sau tất nhiên mọi việc dễ dàng thuận lợi.
Thái Đức nương nhờ tới dưới trướng Triệu Tự Doanh, trong tay y tổng cộng hơn bảy mươi người, nhưng thuyền lớn thuyền nhỏ không ngờ gần một trăm năm mươi chiếc, tất nhiên đều đồ vật của đám người Thái Khuê kia.
Không tới mười mấy ngày, mọi người đột nhiên nhận ra, một đoạn sông Hoàng Hà từ Bi Châu tới Từ Châu đã bị Triện Tiến nắm chặt trong tay, nghĩ kỹ một chút đều phải líu lưỡi, vị thiếu gia này ra tay không khỏi quá nhanh chút.
Động thủ với Thái Khuê, chỉ là suy nghĩ tạm thời nảy sinh của Triệu Tiến, ngay lúc vạch kế làm chợ muối nhắc tới. Đường thủy Hoàng Hà thì nhất định phải khống chế trong tay, tạm thời tạo thuyền huấn luện thủy thủ dĩ nhiên không được, thôi thì đành phải tìm mánh khóe thay thế. Vốn dĩ đã an bài Lưu Dũng đi điều tra bên phía hồ Lạc Mã, trấn Ngung Đầu, nhìn thử có thủy thủ còn dùng được hay không, thuận tiện biết rõ được đội thủy tặc của Thái gia.
Trước kia Triệu Tiến có biết qua thế lực này, vốn dĩ cũng lười để mắt tới, thậm chí ngay cả sự tình bọn chúng vận chuyển lưu dân sang sông Triệu Tiến cũng biết rõ, nhưng trước mắt chẳng bận tâm tới. Triệu Tự Doanh tung hoành tới lui hai nơi, thủy tặc không dám trêu chọc, tất nhiên cũng không dám gây trở ngại, đợi không phòng bị ra tay tới diệt lần nữa cũng không muộn.
Nhưng hiện giờ phải dùng tới rồi, dĩ nhiên là thành đích ngắm. Thái Đức được chiêu hàng cũng coi như lòng tốt có báo đền tốt, máu dính trên tay y cũng chưa nhiều lắm, coi như hợp với chuẩn mực không có nợ máu của Triệu Tự Doanh, sau đó hết thảy chỉ như là nước chảy thành sông.