Triệu Tiến khó có lúc nào khảo vấn đám huynh đệ như vậy. Mấy năm nay, mọi chuyện hắn đều làm chủ, đồng bạn đã quen nghe hắn sai khiến làm việc, hắn hỏi như vậy. Vương Triệu Tĩnh còn đỡ, Cát Hương và Lưu Dũng đều nghiêm túc hẳn lên.
Cát Hương mở miệng nói trước.
- Phủ Quy Đức dựa vào Hoàng Hà, đường thủy lộ này đáng giá.
Triệu Tiến cười gật đầu, lưu vực trù phú nhất trên đường thủy Hoàng Hà chính là tại Hà Nam. Từ Thiểm Châu thẳng tới phủ Quy Đức này chảy qua phủ Hà Nam, phủ Hoài Khánh, phủ Khai Phong, phủ Quy Đức, cả đoạn sông này đều là nơi giàu có, mạch máu của tỉnh hà Nam, hai đại thành là phủ Khai Phong và Lạc Dương nổi danh trong thiên hạ đều không xa Hoàng Hà, vận chuyển hàng hóa qua lại trên sông nghĩ tới cũng biết thu được món lợi lớn như thế nào.
Cười gật đầu nhưng không lên tiếng chính là ý nói rằng không đúng hoàn toàn, nhưng lời của Cát Hương lại nhắc nhở người khác. Lưu Dũng trầm ngâm một lúc rồi nói.
- Phủ Quy Đức nối liền với phủ Khai Phong, con đường này đã thông, hành hóa của chúng ta chính là bán được ở Khai Phong, hai bên buôn bán tay qua tay phải không?
Triệu Tiến cười nói.
- Tiểu Dũng nói không sai. Lấy được phủ Quy Đức, đường đi đến phủ Khai Phong đã được mở ra. Rượu của chúng ta, muối của chúng ta, thậm chí các loại đặc sản của Nam Trực Lệ đều vận chuyển buôn bán bằng đường bộ. Đường sông Hoàng Hà đích xác là trọng yếu hơn. Nhưng từ Nam Trực Lệ đi Hà Nam lại là ngược dòng, vận chuyển đường bộ thì lại không sao, ít trở ngại, khó khăn trên đường. Bán thẳng tới Khai Phong, buôn bán trực diện các mặt với Khai Phong, cục diện vậy là đã mở ra.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu nhắc nhở.
- Đại ca không được quên cách phủ Quy Đức không xa chính là địa phận Bắc Trực Lệ. Lấy phủ Quy Đức này về, Từ Châu cũng không phải là nơi xó xỉnh mà là yếu địa then chốt. Lấy phủ Quy Đức, cục diện đích xác được mở rộng.
Phủ Khai Phong là một trong năm phủ lớn nhất thiên hạ, so với phủ Thuận Thiên, phủ Ứng Thiên đều không thua kém chút nào. Thành Khai Phong lại gần với kinh sư, thành trấn lớn thứ tư là Nam Kinh và Tô Châu, nhân khẩu trong và ngoài thành đã vượt quá trăm vạn người.
Bất kể mà muối lậu hay là rượu trắng, ở đây đều đòi hỏi rất lớn. Mở ra con đường này việc buôn bán của Triệu Tự Doanh tất nhiên càng thêm thịnh vượng. Cát Hương bởi vì người trong nhà tham dự vào việc kinh doanh của Triệu Tự Doanh, đối với những điều này hiểu biết rất nhiều. Hiểu được rõ ràng chuyện này, nhất thời không ngờ lại có chút lo lắng, lo lắng tửu phường của Triệu Tự Doanh không cung ứng được.
Nhưng Cát Hương và Lưu Dũng đều có chút không rõ. Cát Hương tức thì hỏi thẳng.
- Đại ca, tam ca, các huynh đều nói mở ra cục diện, đây là nói kinh doanh phát đạt hay sao? Tiểu đệ nghe không giống?
Triệu Tiến cười cười, liếc nhìn Vương Triệu Tĩnh, dùng ngón tay chấm vào chén nước chè, vẽ một vòng tròn lên mặt bàn.
Triệu Tiến vẽ mấy cái vòng trên mặt bàn.
- Đây là Từ Châu chúng ta, đều nói là Từ Châu thông với bốn phía. Đối với chúng ta ở Từ Châu, thật ra là bị bốn phương tám hướng ngăn chặn. Phía Bắc là Sơn Đông cùng khổ, ở đó còn có tà giáo, bọn cướp, mã tặc cũng đông. Phía Nam là phủ Phượng Dương, nơi đó là Trung Đô, quan dân tự thành một thể thống nhất. Phía Đông là phủ Hoài An, chúng ta đã đánh lớn vài lần mới chỉ có được địa bàn ở phía Bắc Hoài An. Phía đông chính là phủ Quy Đức này. Đệ nghĩ xem, chúng ta không phải là bị mấy chỗ này vây ở bên trong hay sao. Cho dù là xuôi nam ngược bắc, sang đông hay tiến về tây đều phải đi qua địa bàn người khác, không động thủ, không tốn tiền thì không có cách nào thuận lợi đi qua.
Cát Hương lĩnh đội Thân Vệ, Lưu Dũng lĩnh đội Nội Vệ, hai người biết rất rõ địa thế xung quanh. Triệu Tiến nói xong, bọn họ đã ngẫm ra được rõ ràng.
- Ở Từ Châu này, bốn phía bó buộc, muốn động, muốn mở rộng chính là phải đánh. Hơn nữa bốn phía xung quanh này cũng nhìn chằm chằm Triệu Tự Doanh chúng ta, Triệu Tự Doanh động sẽ chuốc lấy phiền toái từ bốn phương tám hương, làm náo động đến mức này, khẳng định sẽ động đến quan phủ. Lại nói, muốn động cũng chỉ hướng về phía đông, đứng vững ở phủ Hoài An, sau đó mở rộng ra hướng nam. Nhưng một dãi cửa sông Thanh Giang, phủ Hoài An, cả phủ Dương Châu, không biết vướng vít đến lợi ích lớn như thế nào, có bao nhiêu quan lớn quyền quý có phần trong đó. Chúng ta mà làm không tốt chính là sẽ bị gắn lên tội danh mưu nghịch làm phản, đại quân sẽ đến tiêu diệt, đó chính là đại họa a.
Triệu Tiến nói rất nghiêm túc, những người khác cũng không cảm thấy là nói quá. Cửa sông Thanh Giang ở chính giữa tào vận, là nơi thương hàng tào lương tập hợp. Dương Châu là đầu mối then chốt của nghề muối, tài phú của thiên hạ có hai phần ba ở đây, có không biết bao nhiêu người phát tài ở đây. Triệu Tự Doanh nếu khuếch trương tới tất nhiên sẽ làm nảy sinh xung đột.
Hiện tại tất cả mọi người đều biết, dùng đoàn luyện, tư binh hoặc là người giang hồ đều không phải là đối thủ của Triệu Tự Doanh. Nếu thực sự cấp bách sẽ có không ít người sẽ huy động quan binh để bao vây, tiễu trừ. Lấy thân phận quyền quý của nhưng quan lớn này, làm như vậy cũng không phải không có khả năng. Đại nghĩa vung tay làm một cách qua loa, nhưng vướng bận đến lợi ích thì thật sự là không chết không thôi.
- Sau khi lấy phủ Quy Đức, chúng ta tối thiểu động đậy được theo ba hướng. Tây đi phủ Khai Phong, nam xuôi phủ Nhữ Ninh. Tiến lên bắc cũng có hai lựa chọn, hoặc là Sơn Đông, hoặc là Bắc Trực Lệ. Những nơi chốn này đối với chúng ta không có phòng bị, chúng ta tiến thoái đều rất thoải mái, đây chính là cục diện đã mở rộng ra rồi.
Cát Hương và Lưu Dũng cẩn thận suy nghĩ một lúc, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng. Lưu Dũng lại có chút lo lắng hỏi.
- Đại ca, bên này không so được với Từ Châu chúng ta. Thân hào chưa chắc đã rõ lợi hại của chúng ta, nói không chừng sẽ có chút phiền phức.
Triệu Tiến nói như chém đinh chém sắt.
- Có phiền toái gì? Chúng ta đã không phải là người trên đất Quy Đức thì cũng không cần phải nói nhiều đến tình cảm, thể diện. Nếu không nghe lời thì cứ xem đao, thương của chúng ta.
Tất cả mọi người không nói nữa, động tới võ lực, Triệu Tự Doanh rất tự tin.
Thật ra, sau khi ước định thu thuế hộ, cục diện lập tức liền có biến hóa. Đám đại địa chủ này cho đù tự đóng cửa thế nào, cũng biết đi nghe ngóng xem Triệu Tự Doanh rốt cuộc ra làm sao, phủ Quy Đức gần Từ Châu như vậy, vào lúc này không có ai để ý đến ranh giới tỉnh.
Ngoài trừ việc đó ra, phủ Quy Đức cũng dùng được cách của Từ Châu. Triệu Tự Doanh dựng cờ lên, hứa hẹn chỗ tốt, lập tức có vô số người tới để nương tựa, những kẻ cưỡi ngựa đeo đao, có ý muốn liều mạng ở nơi đó đều có không ít. Đám người này cộng lại cũng thành một đội ngũ gần ngàn người.
Nếu như lúc bình thường, đám người này mặc dù tập trung lại cũng là năm bè bảy mảng, bởi vì không có người để dựa vào, không có người trừng phạt, cũng không có ai giúp đỡ. Hiện tại có Triệu Tự Doanh làm việc đó thay cho bọn họ, đám người này từ chỗ chia rẽ lập tức biến thành như hổ như sói.
Mấy trăm, gần ngàn người cái gì cũng nuốt xuống hết, thật đánh không đi, còn có Triệu Tự Doanh ở sau lưng đợi động thủ, nếu như vỡ lở thì trốn sang đất Từ Châu, cho dù là quan phủ hay riêng kẻ nào đó, ai dám qua đó bắt người?
Lại nói, thế lực lớn ở phủ Quy Đức cũng có không quá ngàn người trong tay, thực sự trở mặt sẽ phải dốc hết ra mấy chục, mấy trăm nhân mạng, ai cũng sẽ không làm điều ngu ngốc này.
Tuy nhiên, Tuy Châu có chút ngoại lệ. Tuy Dương vệ không thiếu tráng niên, thậm chí cũng có trên dưới một trăm người tinh thông võ nghệ, tập hợp lại thì cũng xuất ra được một đội ngũ không tệ. Nhưng Tuy Dương vệ lại không bận tâm tới việc này, bọn họ là người thứ hai tới gõ cửa, dò hỏi có được bao tiêu một phần muối lậu hay không, bọn họ gần phủ Khai Phong nhất, có địa lợi nhất.
Triệu Tiến không dừng lại ở phủ Quy Đức quá lâu, hắn lưu lại ở đây Cát Hương và hai liên đội cùng năm mươi kỵ mã, bản thân mình thì suất lĩnh đại đội nhân mã quay về Từ Châu. Trước khi đi đã giao phó rõ ràng, hết thảy đều do Cát Hương phân phó, nếu có gì không hiểu thì đi Từ Châu hỏi, dù sao mọi người ở gần như vậy, chỉ mất lộ trình không đến hai ngày cưỡi ngựa.
Cát Hương suất lĩnh gần ba trăm người trấn thủ Mã Mục Tập, mà những người biết võ ở phủ Quy Đức tụ tập lại có khoảng ba trăm kỵ mã, hiển nhiên có ba phần trong số đó cưỡi lừa hoặc la. Đừng nhìn phủ Quy Đức lớn hơn Từ Châu không ít, bàn về tinh thần thượng võ, cưỡi ngựa mang đao, dưới vòm thiên hạ ít có vùng đất nào được như Từ Châu.
Ba trăm người này thêm vào gần sáu trăm hán tử dũng cảm, liều mạng liền tạo thành đội thu thuế má ở bên trong phủ Quy Đức. Mặc dù ngày nộp thuế mùa thu đã qua, nhưng hiện tại mọi người muốn thu nợ, đám Thư lại trong nha môn phủ Quy Đức sớm đã đưa ra một tờ danh sách.
Trước khi thu nợ, việc mà gần ngàn nhân mã này phải làm chính là “bảo vệ biên cảnh, vỗ về người dân”, một vài đám cướp trong địa phận phủ Quy Đức vẫn chưa tới cửa tạ tội, vậy trước tiên lấy bọn chúng ra khai đao, tế cờ, tiện thể chỉnh đốn đội ngũ, sau đó giết gà dọa khỉ.
Tổng cộng có sáu đám cướp, lớn nhất cũng có bốn trăm người đều là hoành hành trên đất này, kết cuộc là bị bình định trong một ngày.