Tất cả bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Tiến gia nói nhiều như vậy cũng không phải cự tuyệt, mà là sớm có sắp đặt rồi. Chỗ giáp ranh giữa ba nơi phủ Phượng Dương, Túc Châu và Từ Châu có một trang viên lớn của Tiến gia, cái này mọi người đều biết rõ, dựa vào cái này thu nạp một đám lớn lưu dân tới Từ Châu, mạo hiểm biến cố trong chuyện đó mọi người cũng đang truyền tụng không ngớt.
Cục diện bên này Bi Châu cũng bị Triệu Tiến khống chế thật chặt ở trong tay, ở bên đó mở trang viên cũng thật quá dễ dàng.
Đầu óc linh hoạt cũng đều nghĩ ra được. Triệu Tiến là người Từ Châu, quan phủ Từ Châu theo dõi sít sao, nhưng hắn ở phủ Hoài An và phủ Phượng Dương mở thôn trang thu nạp hộ vệ, lẽ dĩ nhiên không quản tới được, nếu như nghĩ ngợi thật kỹ một chút, đi bên đó cũng là không tệ.
Tất cả còn ai không biết Tiến gia nói lời giữ lời, nói là đãi ngộ giống nhau, khẳng định sẽ không thiếu nửa phân.
Lúc này Cát Hương men theo sườn đốc đi tới, y không có lễ độ gì với những kẻ giang hồ đó, chỉ nói.
- Các vị lo liệu việc của mình trước, ta có việc nói với đại ca.
Đối với Cát Hương, đám đầu mục giang hồ này cũng đều cung kính khách khí, vội vàng xuống sườn dốc, Cát Hương vừa muốn cởi mũ trụ xuống, bị Triệu Tiến trừng mắt một cái, cười cười buông tay ra, sau đó nhìn những người giang hồ kia khinh thường nói.
- Đám người này cũng chỉ là biết cậy thế đánh nhau, không dùng được vào cái gì.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Cũng chẳng vội. Đợi dần dà lôi kéo sang đây, mọi người vinh nhục một thể, lẽ dĩ nhiên liều mạng cho chúng ta.
Hắn không có trách cứ Cát Hương khinh thường mấy kẻ giang hồ đó.
Cát Hương cũng hạ thấp thanh âm, mở lời.
- Đại ca, bọn giặc đó tối thiểu có một nửa là quan binh, là binh mã của một tên Thiên tổng phía dưới Phó tổng binh Lang Sơn. Nghe nói còn gọi tới mấy trăm người của một Thiên tổng khác. Làm sao bây giờ?
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười, nhạo báng nói.
- Giết cũng đã giết nhiều như vậy, còn làm thế nào nữa.
Cát Hương chấn động, thanh âm lo lắng nói.
- Ý của đại ca là xử trí toàn bộ?
Lúc nói lời này, tay giơ lên làm cử chỉ chặt xuống, Triệu Tiến cười khẽ lắc đầu.
- Giết sạch rồi cũng chỉ kết mối cừu. Phó tướng Lang Sơn kia là võ thần đứng đầu Giang Bắc, quen biết chỗ này chỗ nọ, nếu như nhìn chằm chằm chúng ta chẳng khác nào là phiền phức. Huynh hỏi đệ, những kẻ làm binh lính đó sau khi được tha cho về còn sẽ tới không?
Cát Hương phân giải.
- Sẽ không. Hỏi qua mấy tên đều nói là có người phát lương thưởng tạm thời, được đầu mục trưởng quan dặn dò không cho nói ra. Đệ nghĩ sự tình nhận tiền làm chuyện riêng này khẳng định phạm vào vương pháp, lại còn chịu thiệt thòi lớn như vậy, ai còn dám tới nữa. E rằng tới cả Phó tướng Lang Sơn kia cũng sẽ nghiêm khắc tăng thêm trói buộc.
Triệu Tiến gật đầu, thuận theo mạch suy nghĩ đó nói.
- Nhưng những đoàn luyện hương dũng Phùng gia đó, sau khi thả cho về nói không chừng còn tới nữa. Những kẻ đó thì không được thả.
- Ý của đại ca có phải là...
Triệu Tiến cười nói.
- Đệ không cần nghĩ tới chém giết. Hiện giờ bên phía chúng ta làm đường sửa bến sông, ven Hà Bắc lại có mỏ quặng, lò rèn. Khắp nơi đều cần có người làm việc, bắt về làm khổ sai.
Trong đại đội Phùng gia đa số đều bị bắt làm tù binh, quan binh là một đội, đoàn luyện Phùng gia là một đội, còn có những tên trộm cướp, cường đạo còn lại kia là một đội, chia thành ba nơi trông giữ.
Bên trong đó kẻ xui xẻo nhất chính là những tên trộm cướp, cường đại kia. Lưu dân cầm thương trúc truy lùng từng giao chiến với bọn chúng, thật xem như là có huyết hải thâm thù, thường thường sau khi nhìn thấy cho dù hô hoán đầu hàng cũng không buông tha, mười mấy thanh thương trúc đâm tới, nửa người trên đều bị đâm nát bấy.
Ở chỗ cuối hướng gió cách xa nguồn nước lại cắt sạch cỏ dọn ra một mảnh đất trống lớn, chuyển thi thể các nơi vào đó, đồ vật trên thi thể đều bị lục soát sạch sẽ.
Chân trời vẫn còn ánh nắng chiều tà tàn dư, tuy nhiên đa phần trời đã tối đen, mùi máu tươi nồng nặc nơi này đã thu hút rất nhiều thú hoang. Những con thú hoang đó cũng không dám tới gần, không ngừng rình rập từ rất xa.
Đống thi thể đặt ở bên đó, dùng dầu mỡ đại đội Phùng gia mang theo dội lên ngay sau đó châm lửa hỏa thiêu. Bọn lưu dân và những hán tử giang hồ kia đều bận rộn luôn tay luôn chân, cắt cỏ giữ lửa cháy. Triệu Tiến đã có dặn dò, phải đốt không chừa lại gì những xác chết này, sau đó thu thập tro tàn còn lại dùng để bón ruộng.
Về phần kẻ bị thương bên phía đại đội Phùng gia, kẻ thương thế nhẹ không để ý tới, kẻ thương thế nặng bồi thêm một nhát. Triệu Tự Doanh và trại lưu dân không có nhàn rỗi nhiều như vậy bận tâm tới, tiếng kêu thảm cầu xin tha mạng vang lên không ngớt, từng cỗ thi thể bị mang ra ngoài.
Trên đất trống của tường trại và xung quanh trại lưu dân, đống lửa chất cao đã bị đốt cháy, một đám người thật thà nhất trong bọn tù binh được chọn ra, đi thay phiên cắt cỏ đốt lửa. Buổi tối nơi này cái lạnh vô cùng đáng sợ, không bảo đảm sưởi ấm, có hay không có túp lều tránh rét, đều rất dễ rét lạnh dẫn tới bệnh tật.
Đã vào đêm tối, bốn phía một mảnh đen thui, tù binh bị đuổi đi cắt cỏ khó tránh khỏi trong đầu sẽ có ý muốn chạy trốn, song bên đó lại có cung thủ đi theo, kẻ thừa dịp đêm tối chạy trốn thường thường đều không thoát khỏi mũi tên kia.
Mười mấy cung thủ đen đủi thấp lùn mạnh khỏe kia cũng trầm mặc đi theo, nếu như có người chạy được, bọn họ cũng không hô hoán, hoặc là nâng cung tiễn bắn chết, hoặc là ngay lập tức đuổi theo, trong đêm tối như vậy, bọn họ không ngờ cũng đuổi theo kịp, sau khi giết xong người rồi còn biết đường trở về.
Bùn đất đằng sau cổng chính trại đã đào ra, thuận tiện trong ngoài trại ra vào. Ba ngày nay bọn lưu dân quả thật là buồn vui hết lớn, lúc này cũng còn chưa thật hoàn hồn, người được phân chia tới làm việc bận rộn luôn tay, người không được phân chia tới thì ngồi các chỗ đầu tường, nhìn Triệu Tự Doanh và viện quân trú đóng bên ngoài.
Mùi hương thức ăn đã bắt đầu phiêu đãng, trong bọn người cưỡi ngựa không ít kẻ cũng ra ngoài săn bắn trở về, vừa hay có thêm được thịt thà.
Trong trại đã lo dọn dẹp ra một mảnh đất, đốt lên đống lửa lớn. Ba người Triệu Tiến, Cát Hương và Đổng Băng Phong thì ngồi ở chỗ chính giữa, Trương Hổ Bân và mấy vị đội trưởng, liên trưởng đi theo tới ngồi ở xung quanh, trên mặt mỗi người đều có thần sắc mỏi mệt, tuy nhiên mỗi người cũng đều rất thả lỏng.
Triệu Tiến cười đánh tiếng nói.
- Người này chính là công thần. Ngụy Mộc Căn tới bên này.
Một đứa con trai gầy nhỏ rụt rè đi vào, tuổi tác Ngụy Mộc Căn kỳ thật cũng nhỏ không bao nhiêu so với đám người Triệu Tiến, chỉ là từ nhỏ chưa từng ăn qua được bữa cơm no, vừa so ra với đám người Triệu Tự Doanh cường tráng thì giống như con nít chưa trưởng thành.
Phùng gia phái ra kỵ binh dọn sạch lính gác xung quanh trại, Ngụy Mộc Căn sau khi tránh được một kiếp nạn bò ra ngoài đi báo tin. Đầu tiên khó làm được nhất chính là không có lạc đường, dựa vào tinh tú đoán được phương hướng và trí nhớ lúc tới, không ngờ hắn tìm được con đường tới đây. Thứ hai là số mạng tốt, đi chưa tới hai canh giờ đã chạm phải đội ngũ áp tải đồ đạc.
Lúc ấy người giang hồ áp tải đồ đạc cho trại nhìn thấy Ngụy Mộc Căn, còn cho rằng là lưu dân từ trong trại trốn ra ngoài, ngay lập tức bị bắt trói lại, Ngụy Mộc Căn chỉ trời vạch đất nói trại bị người ta đánh lén.
Mới đầu cho rằng là lời nói dối, nhưng Ngụy Mộc Căn lắp ba lắp bắp nói ra các loại thủ đoạn đánh lén đó, không phải một tên lưu dân bịa ra được, hán tử giang hồ chết đi kia còn có người quen ở trong đội ngũ áp tải đồ đạc.
Sau khi khẳng định có bảy phần đáng tin, đội ngũ này lập tức chuyển hướng, mặt khác thắng ra sáu con ngựa cho ba người, bảo bọn họ chạy thẳng một mạch đi Từ Châu bên kia báo tin, đội ngũ vận chuyển đồ đạc thì đi trấn Ngung Đầu tạm thời dừng lại nơi đó, có trời mới biết con đường đằng trước còn có phục binh hay không.
Lúc người báo tin khởi hành, Triệu Tiến đã suất lĩnh đại đội binh mã tới được Phòng Thôn Tập, bởi vì trước đó hai ngày, bên phía trấn Ngung Đầu có người đưa cho hắn tin khẩn. Tiệm buôn có quen biết với Phùng gia đang điều động đồ đạc, từ nhà thuyền vận chuyển đồ đạc bên đó nghe ngóng được, những đồ đạc đó là chuyển tới bên phía bờ đông của hồ Lạc Mã.
Phùng gia ở bên phía bờ đông kia không có sản nghiệp, loại cử động không hợp lẽ thường này tất nhiên sẽ bị tai mắt ngầm của Triệu Tiến để mắt tới, sau đó lại nghe ngóng được đồ đạc trù bị là cái gì, chẳng sai kém bao nhiêu đã đoán được Phùng gia muốn làm gì rồi.
Người của Triệu Tiến mỗi ngày để mắt tới thương nhân, lữ khách ra vào giữa Bi Châu và Từ Châu, mấy kẻ báo tin kia vừa tới bên trong mặt đất của Phòng Thôn Tập đã bị chặn lại, Triệu Tiến tức thì khởi hành, ngựa không dừng vó rong ruổi suốt một đường tới bờ đông hồ Lạc Mã.
Một đội trăm người lúc tiến lên có người dò hỏi thì tự xưng là thương khách. Tuần kiểm quan sai ven đường cũng đều vô cùng thức thời, đội ngũ hung thần ác sát như vầy đi ngang qua, nếu như mình tra hỏi cặn kẽ, phỏng chừng khẳng định tìm ra được sơ hở, nhưng lập công phát tài thì không cần nghĩ tới nữa, mười phần có tám chín chết luôn tại chỗ.
Người tin tức nhanh nhạy càng biết rõ đại đội nhân mã này lai lịch gì. Nhưng đại đội nhân mã này một là không gây tai họa cho thôn làng, cướp đoạt thương hộ, hai là không tấn công thành trì, không có án kiện, không có báo án, vậy chính là thái bình vô sự. Vả lại tất cả đều còn nhớ rõ ràng cảnh mưa máu gió tanh ở Bi Châu hồi giữa tháng giêng, càng không có người nhiều chuyện