- Lão Quan là kẻ nhanh trí nhưng hồ đồ thật. Lúc này lại vẫn còn nghĩ đến chuyện xem tình hình thế nào, bị thu thập cũng không trách người khác được.
Có người thân tín truyền tin tức đến, Lý thư biện có chút khinh thường nói. Sau đó y nhấp một ngụm trà lại nói tiếp.
- Cho dù là Đông Xưởng thật sự muốn đối phó Triệu gia, thì y cũng không xé bỏ dính líu được, một tên lưu manh trên phố, y cho rằng mình là ai.
Đứa cháu lý gia ở bên cạnh cười theo, hạ thấp giọng, nói.
- Thúc, việc làm ăn bên Hà Gia Trang chúng ta không chen vào được, sản nghiệp của tiệm buôn tửu phường trong thành cũng không ít, nhà chúng ta có phải nên sửa soạn.
Lý Thư biện lớn tiếng hỏi.
- Sửa soạn cái gì? Chỉ mấy tên Đông Xưởng, cháu cho rằng một tay che trời sao. Tạm chưa nói đến việc có thể bắt được hay không, thì đất Từ Châu của chúng ta cũng sẽ đại loạn. Đến lúc đó, người không có tầm nhìn đều sẽ không sống nổi, cháu cho rằng Triệu Tiến không vào được thành hay sao?
Đứa cháu Lý gia cười rồi cuối đầu. Lý thư biện đặt chén trà trong tay thật mạnh xuống bàn, lớn tiếng nói.
- Những suy nghĩ như thế này cũng đừng để trong đầu nữa. Hiện tại việc chúng ta phải làm chính là một lòng một dạ giúp đỡ Triệu gia. Đừng giữ lại chút sức, đừng tiếc chút nhân tình, những chuyện giúp được đều phải giúp, chuyện không giúp được cũng phải nói ra, cháu có hiểu không?
- Thúc, Đông Xưởng cũng đã đến, nếu thật sự điều tra Triệu gia, còn ai dám dính dáng?
- Hồ đồ! Ngu xuẩn! Cháu cho rằng lão Triệu chỉ là một người đứng đầu Bổ phòng thôi sao. Trong thành này có ngàn cầm đao bán mạng cho y, chúng ta lộ ra chút gì không đúng, cả nhà sẽ sống không được. Hiện tại nhà lão Triệu nhất định đã có người báo tin đề phòng rồi.
Buổi tối Triệu Chấn Đường không nghỉ ngơi ở nhà, mà đi đến chỗ bãi chứa hàng. Hà Thúy Hoa thì có vợ chồng Triệu Tam còn có huynh muội Mạnh gia hầu hạ, nhưng lại đến trú ở trạch viện gần cổng thành tây, sáng sớm mai sẽ ra khỏi thành.
Gia đinh của Triệu Tự Doanh, sai dịch trong nha môn, nhân mã cùng các đầu mục cốt cán của giới giang hồ, chợ búa trong thành đều tập trung ở đây, không ngừng nhận được mệnh lệnh điều động, bận rộn ra ngoài làm việc.
Bên phía nha môn cũng có người trấn thủ. Tổng Bộ đầu Trần Vũ thì ở Bổ phòng, hiện tại tin tức ra vào nha môn đều phải qua chỗ của ông.
Triệu Chấn Đường ở trong đại sảnh của căn nhà ở bãi chứa hàng, tay đặt trên quỷ đầu đao. Liên trưởng của Triệu Tự Doanh trong thành chắp tay đứng sau lưng ông. Một người thanh niên đang theo Triệu Chấn Đường học chém đầu thì đứng bên cạnh. Người này cũng là nam đinh trong gia tộc Triệu gia, tính ra là điệt tôn của Triệu Chấn Đường (cháu gọi bằng ông), nhưng lại lớn hơn Triệu Tiến hai tuổi, người ta gọi là Triệu Thập Nhất. Vừa là bà con thân thích vừa là đồ đệ của Triệu Chấn Đường, y cũng cuối đầu đứng bên cạnh.
Ở trước mặt Triệu Chấn Đường, Vưu Chấn Vinh mặt mày xanh mét, không kìm nổi mà mắng.
- Bọn hèn nhát lòng lang dạ sói này, hưởng lợi lộc nhiều năm như vậy, đến khi gặp phải chuyện không ngờ lại rụt đầu. Mắt tiểu nhân bị mù rồi.
Triệu Chấn Đường trầm giọng nói.
- Ngươi cũng không cần phải tức giận như vậy. Cái đầu của lão Quan khiến cho bọn chúng hiểu, chúng ta cũng không cần lo lắng quá nhiều. Bốn người kia trong khách điếm đã uống nhiều rượu như vậy, lại tay ôm mỹ nữ. Sự việc không được cưỡng ép, nhưng phải cẩn thận mấy chuyện. Phải xem xem trong thành có thám tử hay không, phòng bị những kẻ không có mắt đến làm phiền.
Vưu Chấn Vinh gật gật đầu, buồn bực nói.
- Lão thái gia yên tâm. Người của chúng ta theo dõi sát sao trong ngoài, cho dù là một con muỗi muốn bay vào chúng ta cũng sẽ biết.
Triệu Chấn Đường chậm rãi gật đầu nói.
- Đêm nay mọi người vất vả một chút, ngày mai đám Nhị Khuê vào thành trợ giúp, mọi người cũng không cần phải vất vả như thế này nữa.
Vưu Chấn Vinh liền cười nói.
- Nào dám lơ là. Hiện tại trong thành không ngại đông người, lão thái gia người cứ về nghỉ ngơi trước, tiểu nhân đến khách điếm áp trận, sẽ chăm chú quan sát đám tiểu nhân kia.
Chào một tiếng, Vưu Chấn Vinh đi ra khỏi cửa, ra đến bãi chứa hàng, hai tên thân tín của Vưu Chấn Vinh liền vội vàng đi theo, thấp giọng hỏi. Vưu Chấn Vinh quay đầu lại nhìn, thấy có mấy gã hán tử đi theo không xa không gần. Vưu Chấn Vinh cắn răng nói.
- Còn làm sao được. Lão Triệu nói cái gì thì là cái đó. Ngày mai đám sát nhân Tề Nhị Khuê sẽ vào thành, ai có lòng riêng, nhất định chỉ có một con đường chết.
Nghe thấy cái tên “Tề Nhị Khuê”, mọi người đều không lên tiếng, đến bước chân cũng nhanh hơn không ít.
Tam giáo cửu lưu trong thành vẫn xem như dân lành, nhưng đám buôn muối ngoài thành phạm vào vương pháp, làm việc đến mức liều mạng, giết người không thấy máu. Tề Nhị Khuê này năm xưa đã có tiếng tăm hung hãn, sau khi theo Triệu Tiến thì càng khó lường, mấy lần đánh nhau đều thu được toàn thắng, thủ cấp của kẻ bị giết lăn lông lốc. Đám lưu manh trong thành đánh nhau thì còn được, kẻ nào từng thấy máu hoặc giết người thì chính là loại người hung ác rồi, nào so bì cùng đám buôn muối lậu như Tề Nhị Khuê được.
Hơn nữa người khác còn suy nghĩ đến chuyện làm dân lành, nhưng đám buôn muối lậu thì lại là tử địch của quan phủ, đám người này nhất định một lòng với Triệu gia. Nghĩ đến kết cục của lão Quan, lại nghĩ đến chuyện Tề Nhị Khuê hôm sau sẽ vào thành, mọi người đều cảm thấy phát lạnh cả người.
Đám bốn tên Đông Xưởng gồm Trương Kiến Đình đều thức dậy rất muộn, sau khi đuổi đám kỹ nữ đi, rửa mặt xong xuôi, chủ điếm liền đưa bánh nướng và canh thịt dê vào.
Có người lầm bầm nói.
- Rượu này quả thật không tồi, uống nhiều như vậy cũng không đau đầu.
Có người mắng một câu.
- Con mẹ nó, cái nơi Từ Châu này quả nhiên không biết điều. Hôm nay mặt trời đã lên đỉnh đầu, mà lại không có người đến cửa tìm, có phải là không muốn làm việc cho huynh đệ ta, hay là sợ tên Triệu Tiến kia?
Trương Kiến Định xé một cái bánh nhúng vào canh, cười nói.
- Để mắt tới chúng làm gì. Ở trước mặt Cẩm Y Vệ chúng ta, chưa từng có ai dám giương oai. Hôm nay chúng ta sẽ đi thẳng tới nha môn Tri châu. Nếu đã không nể mặt, thì chúng ta thẳng mặt đến gõ cửa, đập vỡ cả xương còn sợ không chảy máu sao?
Cả đám cười vang. Đến lúc chỉnh đốn xong xuôi, đã là giờ cơm trưa rồi. Hành lý và ngựa của bọn họ đều gửi ở khách điếm. Bốn người hỏi đường, ngay sau đó đi đến nha môn.
Bốn Cẩm Y Vệ này lại không biết. Bọn họ vừa đi ra khỏi khách điếm, lập tức có người đi vào trong phòng của bọn họ, còn có người đến chuồng ngựa, lục lọi hành lý và xem xét tỉ mỉ thú cưỡi của bọn họ, sau đó khôi phục lại nguyên trạng, xem thử từ những vật này tìm ra được ý đồ của bọn họ đến đây hoặc tìm được đầu mối gì đó.
Chọn giờ cơm trưa đi sang cũng là khuôn phép chốn quan trường, bên tiếp đón dù sao cũng phải có một phần cơm. Mà thượng quan dọa người như Cẩm Y Vệ đến nhà, càng phải chiêu đãi sơn hào hải vị, không thiếu được nữ nhân trong kỹ viện đến tiếp đãi, hoặc là đi thẳng vào trong kỷ viện chiêu đãi. Tiện nghi thế này nhất định phải có.
Từ Châu nghèo túng, trên đường châu thành cũng vắng lặng vô cùng, người đi tới đi lui, nhìn thấy Cẩm Y Vệ mặc quan bào đều tránh sang một bên.
Bốn người Trương Kiến Đình sớm đã quen với vẻ mặt kính sợ như vậy, không thèm để ý chút nào. Bọn họ cũng không có để mắt nhìn thấy điệu bộ trao đổi ánh mắt của những người đi đường này.
Ở trước cửa chính của nha môn tri châu, đứng đối diện với sai dịch canh cửa, Trương Kiến Đình nói rõ thân phận của mình.
- Nam Kinh Cẩm Y Vệ Tả thiên hộ Tứ bách hộ Tiểu kỳ Trương Kiến Đình, cùng ba Giáo úy, được phái riêng đến Từ Châu điều tra án, làm phiền hãy báo lên cho Tri châu đại nhân.
Tiểu kỳ là phẩm bậc thấp, nhưng Cẩm Y Vệ hoành hành đã quen, thẳng thừng tìm đến nhà quan mà giao thiệp. Nghe thấy cái tên Cẩm Y Vệ, tên gác cổng bị dọa đến co rúm cả người, nhìn trái phải rồi mới lắp bắp nói.
- Mấy vị thượng quan, Tri châu thái gia đang dưỡng bệnh, không gặp khách.
Dưỡng bệnh? Trương Kiến Đình nhướn mày, trầm giọng hỏi.
- Nếu Tri châu đại nhân không có ở đây, thì Đồng tri đại nhân cũng được.
- Thật là không may, Đồng tri đại nhân cũng bị bệnh.
- Phán quan đâu?
- Khụ khụ, Phán quan đại nhân cũng bị bệnh, nói là không ở được chỗ ồn ào như trong thành, nên đã đi lên ngọn núi ngoài thành rồi ạ.
Bốn tên Đông Xưởng sắc mặt đều trở nên âm trầm. Một người bị bệnh còn đỡ, đùng một cái ba người đều bị bệnh, còn cố ý đi ra ngoài thành dưỡng bệnh. Bọn họ tất nhiên biết rõ là vì sao.
Trương Kiến Đình thấp giọng mắng một câu, khoát tay nói.
- Mấy vị đại nhân đều không ở đây, Lục phòng có người không? Nha môn này của các ngươi không đến mức phải đóng cửa chứ?
Tên gác cổng quay đầu nhìn, rồi cúi đầu nói.
- Mấy vị đại gia của Lục phòng đều có ở đây, các vị thượng quan muốn tìm vị nào?
Có người khinh thường mắng.
- Đi Hình phòng. Thân phận thấp hèn như vậy cũng dám gọi là đại gia. Nếu như ở trong thành Nam Kinh, lão tử tát cho hắn một cái tỉnh ngủ.
Tên gác cổng đương nhiên không dám nói tiếp, chỉ cười rồi đi trước dẫn đường. Dinh thự quan lại nha môn không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không tu sửa, Tri châu ở một nơi nghèo túng như Từ Châu càng không cần nói, rách nát đến độ khiến người ta nhìn thấy phải nhíu mày.