Lại qua không bao lâu, thuộc hạ của Đồng tri và Phán quan vào trong nha môn nói lão gia nhà mình mắc bệnh, cần ở nhà tĩnh dưỡng, trong khoảng mấy ngày sẽ không tới nha môn bên này.
- Đồng Hoài Tổ sao không nói bị bệnh.
Vương sư gia nghe thấy câu này, tất cả mọi người đi vào nha môn quả thật đều đang quan sát một việc, đó chính là Tri châu Đồng Hoài Tổ phải làm cái gì muốn làm cái gì.
Đã có người mang theo nét cười trên mặt, nhét bạc hỏi thăm tin tức mấy vị thân tín tôi tớ Tri châu bên đó. Từ khi Triệu Tự Doanh phất lên, tôi tớ Đồng gia hoành hành Từ Châu dã không còn mặt mũi, sống rất là tủi nhục, nhưng hiện giờ đều có dáng vẻ có chút vênh mặt hất hàm, một lần nữa vênh váo.
Nhìn thấy cảnh như vậy, vẻ mặt Vương sư gia cũng trở nên rất trịnh trọng. Gã níu lại thư đồng của Tri châu Đồng Hoài Tổ hỏi.
- Đồng Cửu, thái tôn đang làm cái gì?
Nói là thư đồng cũng được mười sáu, mười bảy tuổi rồi. Trước giờ vị này hết mực cung kính trước mặt Vương sư gia, nhưng lúc này lại có chút vênh mặt tự đắc thờ ơ lãnh đạm nói một câu.
- Ông đây đang vội.
Sau đo thì rời khỏi.
Thái độ này của y làm cho Vương sư gia sửng sốt, tức thì dở khóc dở cười lắc đầu. Bọn tôi tớ này còn cho rằng lật được trời sao?
Tuy nhiên không đợi Vương sư gia nghĩ cách thăm dò lần nữa, Đồng gia đã có một gã đầy tớ sang đây mời, nói là phu nhân có việc gấp tới tìm.
Chuyện trai gái khắc khe, Vương sư gia tới trước cửa nội viện, cách một ván cửa hỏi đáp mấy câu. Sau khi Đồng phu nhân về phòng cảm thấy không yên lòng, sắp xếp nha hoàn thân tín của mình mượn danh nghĩa đưa điểm tâm đi tới chỗ Đồng Hoài Tổ. Nha hoàn này của y thị cũng thông hiểu chút chữ nghĩa, đi một chuyến quay về bẩm báo. Tri châu Đồng Hoài Tổ đang viết công văn vạch tội trạng, liệt kê từng đại tội của Triệu Tiến ở Từ Châu, mưu phản vân vân đều có cả.
Đồng phu nhân ở trong phòng suy ngẫm chốc lát tức thì đi gọi Vương sư gia sang.
- Thiếp đây đối với cái này không hiểu lắm, nhưng cũng cảm thấy lão gia đang làm việc mạo hiểm. Đây là chuốc lấy họa, nhưng lại không biết khuyên giải thế nào. Xin Vương tiên sinh bên đó đưa ra chủ ý...
Vừa nghe thấy cái này, sắc mặt Vương sư gia đã biến đổi rồi, ở ngoài cửa dậm chân một cái nói.
- Ông chủ đây là đang rước họa tìm chết rồi. Cũng may phu nhân nghĩ được rõ ràng. Học trò đây sẽ đi sang khuyên giải.
Nói xong câu này, Vương sư gia vội vã chạy sang thư phòng bên đó. Tới được trước cổng trạch viện, tôi tớ Đồng tri châu còn muốn cản lại, Vương sư gia khó có lúc kiềm không được tâm tình, đẩy văng người ra. Tôi tớ kia níu kéo, bị Vương sư gia ngay lập tức đánh cho hai cái bạt tai. Ai ngờ được người đọc sách giọng điệu nhỏ nhẹ thế kia còn biết động thủ, tức thì dọa người khác sợ rồi, bỏ mặc Vương sư gia đó xông vào bên trong.
Đẩy thẳng cửa ra, động tĩnh khó tránh khỏi hơi lớn chút, Đồng tri châu đang ở bên trong múa bút hành văn ngạc nhiên quay đầu lại, đợi tới lúc thấy được kẻ tới là Vương sư gia, lông mày không kiềm nổi ngăn lại.
- Vương tiên sinh không đi làm việc thay Triệu Tiến kia, tới chỗ bản quan đây làm chi. Bản quan còn có chuyện phải bận rộn không rảnh tiếp khách. Mời đi ra cho.
Nói mấy câu lạ lẫm khác người, Đồng tri châu lại quay đầu tiếp tục, nhưng Vương sư gia lại không có biết điều rời khỏi chỉ bước nhanh đi tới trước thư án của Đồng tri châu.
Trên mặt bàn bày ra mấy tờ giấy viết chữ vết mực chưa khô, chữ bên trong thư quét mắt nhìn sơ qua đã biết rõ nói cái gì. Trên mặt Tri châu Đồng Hoài Tổ lộ ra vẻ phẫn nộ, còn sắc mặt Vương sư gia trở nên nặng nề không mấy vui vẻ.
Đồng Hoài Tổ nói bằng giọng căm hận.
- Vương Thu Sinh ngươi vẫn là trợ tá của bản quan. Ngươi phải biết một chút lễ nghĩa, không được vô lễ như vậy. Cho dù là Triệu Tiến tới nơi này cũng có tôn ti thứ bậc.
Vương sư gia vốn dĩ không đếm xỉa những lời này, chỉ khom người khẩn khoản nói.
- Ông chủ, hiện giờ đại họa lâm đầu, trước mắt chết cũng khó nói. Hiện giờ phải làm chính là chạy trốn tránh họa. Sao tự đưa đầu mình lên như vậy?
Tri châu Đồng Hoài Tổ sửng sốt, lập tức giận dữ đứng lên quát lớn nói.
- Nói xằng, nói bậy. Bản quan thanh liêm tự giữ lấy mình, làm sao sẽ có đại họa chết chắc gì. Xưởng vệ tới Từ Châu, khẳng định là vì tên giặc Triệu Tiến ở Hà Gia Trang kia. Là đại họa của hắn, là hạn chết của hắn tới rồi. Vương Thu Sinh, ngươi có phải cảm thấy Từ Châu này bản quan làm chủ, ngươi lấy không được nhiều lợi lộc thế này nữa phải không. Cho nên tới nơi này già mồm mê hoặc.
Vương sư gia nhíu mày lắc đầu. Gần hai năm nay, giao tình giữa hai người rất nhạt cũng không nói được lễ số và cung kính gì. Nhìn thấy đối phương lên cơn la lối om sòm ông ta theo đó có chút gai mắt.
Thái độ đối phương như vậy khiến cho Tri châu Đồng Hoài Tổ lại bùng lên lửa giận, chỉ vào mũi Vương sư gia mắng to.
- Bản quan đắng cay đèn sách, đọc sách thánh hiền ứng thí thiên tử. Mỗi một lần vượt qua khảo thí, đề tên bảng vàng mới có chức quan này. Bản quan đây là thay thiên tử chăn dân. Đây là lý lẽ tất phải có. Đây là chuyện trời đất chứng giám. Nhưng đám tặc đồ vô sỉ các ngươi, đám tới chết cũng không kính cẩn bản quan các ngươi, đối với tên võ phu giết người phóng hỏa kia hết mực cung kính. Hiện giờ thế nào. Hiện giờ báo ứng tới rồi. Đây là báo ứng.
Đồng Hoài Tổ rướn cổ họng hô to, ngoài sân trong nhà đều nghe được rất rõ ràng. Vương sư gia chỉ đành nhíu mày, biểu tình trên mặt không thấy hoảng sợ, lại chỉ còn lại không cam lòng mà thôi.
- Triều đinh phái người sang tra Triệu Tiến kia. Các ngươi có phải hoảng sợ rồi không? Có phải là hối hận hai năm qua khinh mạn ta rồi không? Bản quan nói cho các ngươi biết, các ngươi hối hận cũng muộn rồi. Đợi qua xong lần này, bản quan đổi sạch toàn bộ các ngươi. Đổi một đám sĩ tử đọc sách tới làm, nhất định sẽ trời yên biển lặng. Các ngươi hãy nhìn xem, đợi Triệu Tiến kia vừa ngã, Từ Châu này vẫn phải do bản quan làm chủ. Ha ha ha ha.
Đồng tri châu đắc ý cười lớn, vung tay múa may lớn tiếng nói.
- Triều đình thánh minh! Triều đình thánh minh! Rốt cuộc là không nhìn được tên giặc hoành hành bậc này. Nhìn không được Từ Châu không có đạo trời phái Đề Kỵ tới lùng bắt. Quét đám yêu ma quỷ quái đó bằng sạch. Tới lúc đó Từ Châu này chính là đất trời sáng lạng.
Vương sư gia lắc đầu cười lạnh nói.
- Đại nhân, Đông Xưởng kia còn chưa từng nói rõ ý đồ tới. Đại nhân làm sao biết bọn chúng là tới tra xét Triệu Tiến? Nếu chẳng may tới tra xét đại nhân ngài thì sao?
Giọng cười Đồng tri châu đột nhiên dừng lại, trừng mắt nhìn Vương sư gia nói.
- Khốn khiếp, bản quan thanh sạch, liêm chính, ngay thẳng, không lay chuyển được. Có cái gì để tra xét đây. Đông Xưởng sao sẽ tới tìm bản quan được?
Vương sư gia cười lạnh nói.
- Thật là nực cười. Đông Xưởng bắt người hóa ra cũng phải nói tới bằng cớ đấy. Học trò thật là lần đầu tiên nghe nói.