Nhưng cũng chỉ đành cắn răng chờ ở nơi đó, bởi vì trong khoảng mấy ngày ngắn ngủi, tra cấm muối lậu vẫn không có dừng lại.
Đi đường thủy thì cũng được thôi nhưng đường bộ ngang qua Từ Châu lại đi được khắp nơi. Đồng loạt bị nghiêm tra, người đi Tuy Ninh vào phủ Phượng Dương cũng đều bị giữ lại.
Một chuyến, hai chuyến buôn muối quả thật chẳng đáng giá bao nhiêu ngân lượng, bọn thương nhân buôn muối chỉ xem như tặng lễ cho Triệu Tiến và Từ Châu. Nhưng số muối bị chặn lại, không chỉ liên lụy lúc này, lâu dài theo đó mới là phiền toái, muối chuyển đi khắp nơi, tự có cường hào chứa chấp các nơi tự phân chia, bọn họ nơi này không đưa hàng tới, thì sẽ phải tìm kiếm nguồn hàng mới, bán của nhà ai thì chẳng phải là bán.
Chỉ một lần như thế, các nơi khác sẽ thừa dịp thiếu hụt mà vào. Nếu như mấy tỉnh Trường Giang chảy qua kia còn dễ tính. Vùng đất Giang Bắc, Hoài Bắc thì có không ít cạnh tranh. Đồng muối Trường Lô của Nam Trực Lệ bên đó và nơi này cục diện không kém nhau, khoảng cách giữa Hà Nam và Nam Trực Lệ cũng không xa bao nhiêu, Sơn Đông cũng có muối trôi ra lẻ tẻ vụn vặt.
Chậm trễ thêm nữa, chỗ làm ăn buôn bán đều để cho nhà người khác đi làm hết, mọi người đều vô cùng đau lòng.
- Bất quá chỉ là tên côn đồ ở Từ Châu, ngày này ngày nọ lại làm như Nội các, suốt ngày hội họp nghị sự.
Có người ở trong khách điếm không kìm nổi oán giận. Bọn họ không có việc gì để làm, trên mặt đất Từ Châu lại không có trò vui gì, cả ngày tề tựu uống rượu, bực bội chất chứa càng lúc càng lớn.
- Dương Châu bên kia còn có việc làm ăn, chậm trễ không được nữa. Nếu như lại không có câu trả lời, ta phải trở về.
- Ngươi đây chính là nói bừa, lấy muối dẫn đội muối buôn bán, ngươi rút tay ra lúc nào được. Còn không phải mấy quản sự trong nhà của ngươi gây rối, lúc đó trắc trở rồi.
Phú hào của bọn thương nhân buôn muối Dương Châu không có dính líu tới làm ăn buôn bán. Thân phận bọn họ là nhiều đời kế tục, có đặc quyền và định mức buôn bán muối ăn, dựa vào những thứ đó đã mỗi ngày thu vào từng đấu vàng. Nhiều đời giàu có, không cần khó nhọc lo liệu đã có được cơ ngơi to lớn như vậy.
Cho nên người tới Từ Châu bên này, đều là hạng người có chút suy ngẫm. Nếu như thật an hưởng phú quý, lẽ nào không để ý tới Triệu Tiến bên này, cứ coi như không có một con đường Từ Châu này, vẫn như thường có chỗ khác mua bán muốn, vẫn như thường không chậm trễ phát tài.
Cũng chính bởi vì như vậy, thương nhân buôn muối tới được nơi này oán giận thì cũng chỉ biết oán giận, vẫn phải trầm tĩnh chờ đợi.
Bọn thương nhân buôn muối tổng cộng đợi mười một ngày, trong lúc này có người tính tình không nhẫn nãi bỏ đi rồi, cũng có người cảm thấy bên này khẳng định có việc gì đó, vội vàng chạy sang.
Ngày hai mươi sáu tháng ba hôm đó, ngoài Hà Gia Trang đắp một đống đất, ở bên trên dựng mộc đài, cao cách mặt đất khoảng chừng bốn thước, ngoài ra, lại có không ít người xua đuổi trâu ngựa dắt kéo cối xay san bằng mặt đất.
Điều này khiến cho thương nhân buôn muối và bọn tùy tùng nhìn rất mới mẻ, kỳ quặc, đồng thời khiến bọn họ càng thêm nóng vội. Rốt cuộc thì khi nào mới chịu nói chuyện chính sự. Kết cuộc vừa hỏi đã thấy được đáp án, ngày mai Triệu lão gia muốn gặp mọi người.
Bọn thương nhân buôn muối trú ngụ ở tiểu điếm bên này tổng cộng mười sáu người, quản sự thay mặt các nhà khác tổng cộng ba chục người, tính cả tùy tùng của bọn họ tổng cộng hơn hai trăm người. Tám phần trong đó là người tới sớm, còn lại mới đến không quá bốn ngày.
Tất cả sau khi nghe thấy câu trả lời đều nhẹ nhàng thở ra, nhưng kế tiếp lại đều là tò mò thấp thỏm không yên. Ngay mai rốt cuộc muốn nói gì, Triệu Tiến bên đó hẳn là bàn bạc rất nhiều ngày, sẽ không phải sử dụng chiêu sư tử ngoạm nuốt sạch hết. Nếu như thật ngang tàng vơ vét, mọi người ứng đối thế nào đây?
Có người ở trong phòng của mình cân nhắc, có người kết bè thương lượng, ngẫm lại xem cũng không cách nào khác. Phùng gia có chỗ dựa vững chắc và quen biết với quan phủ như thế, lần này giống như không có nhúc nhích cũng không dám nhúc nhích, những mánh lới của nhà mình kia vẫn là không cần lấy ra làm xấu mặt thì tốt hơn.
Thử xem có lẽ hữu dụng, nhưng Triệu Tiến này xuất ra thực lực thật sự là quá mức dũng mãnh. Nếu như một lần không đánh chết được, bị hắn quay lại báo thù, đó khẳng định là phải tai họa ngập đầu. Triệu Tiến này không chỉ có chỗ dựa vững chắc thâm sâu trong quan phủ, người trong tay hùng mạnh, giang hồ lục lâm, đủ mọi hạng người cũng có một số lớn người dùng để sai khiến. Hạng người như vậy, thật không có chỗ nào không nhún tay vào được.
Sau khi cân đo lợi hại, mọi người chỉ đành buồn chán cho ra câu cuối cùng. Nếu như Triệu Tiến mở miệng ngoạm hết, mọi người có hai lựa chọn. Hoặc là buông bỏ con đường thông sang Từ Châu này, nếu là như vậy, con đường buôn bán muối lậu trên bộ đi tới phía tây và phía bắc sắp phải buông bỏ rồi. Hoặc là ưng thuận điều kiện của Triệu Tiến, cắt đi một phần cho Triệu Tiến, chỗ mình kiếm được đã không còn nhiều nữa rồi.
Nhưng hai cái lựa chọn này vừa ngẫm nghĩ tới, thật sự cũng chỉ có một còn đường chọn được, kiếm không được nhiều lắm dù sao vẫn còn kiếm được, ai cũng sẽ không ngại kiếm nhiều.
Ngày hai mươi bảy tháng ba năm bốn mươi lăm Vạn Lịch, mùa xuân Từ Châu đã tới rồi, khắp nơi màu xanh tươi mơn mởn, tiết trời nắng ráo.
Có người thấp giọng lầu bầu.
- Gần như là mười ngày rồi không không có mưa phải không? Năm nay chắc lại có thiên tai náo loạn nào khác đa.
Có người cười dâm loạn nói.
- Sơn Đông bên đó thì đã hai tháng nay không có mưa rồi. Trương ma ma của Xuân Anh Các nói đã phái người đi sang đó rồi, khẳng định mua được loại hàng thượng hảo hạng.
Cũng có người khịt mũi coi thường đối với chuyện này.
- Mấy ả đỉ điếm đó thì có mùi vị gì. Giả vờ giả vịt ra vẻ kiều diễm quyến rũ người khác. Thật ra cái gì cũng không hiểu.
- Mi không thích thì thôi. Người thích thật nhiều lắm. Điền tuần an kia thì ăn rất ngon miếng mồi này.
Bọn thương nhân buôn muối đùa cợt không kiêng dè cũng không ngờ rằng lời bọn họ nói rất nhanh đã được đưa tới chỗ Triệu Tiến, mặc kệ tiểu nhị vội vã tới lui hay là gia đinh sang đấy dẫn đường, đều là tai mắt.
Có người khách khí nói.
- Các vị dùng xong điểm tâm, mời theo tiểu nhân đi sang giáo trường trước.
Điều này khiến bọn thương nhân buôn muối rất là bực mình, nói chuyện việc gì phải đi giáo trường, hơn nữa một thôn trag nho nhỏ, lại có giáo trường gì?
Lời nói qua lại trong khách điếm rất nhanh đã được báo tới chỗ Triệu Tiến. Lúc này, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều đang ở trong phòng, đã ăn xong điểm tâm.
Không giống với lúc bình thường chính là, ngoại trừ Như Huệ thân mặc áo dài, người khác đều là mặc giáp trụ, ngay cả Vương Triệu Tĩnh cũng là như vậy. Bọn binh lính bên ngoài cũng đều phải lau chùi sửa sang lại khôi giáp và binh khí. Sau khi Triệu Tiến và Từ Trân Trân thành thân, Từ gia đã có mấy chục thầy thợ giỏi quen tay kéo sang. Có một số thợ rèn ở lại, phần lớn trang bị đều được sửa chữa lành lặn nguyên vẹn, sau đó loại khôi giáp Triệu Tiến vẽ ra kia cũng bắt đầu rèn tạo hàng loạt, trước mắt đã có hơn một trăm bộ rồi.