Của cải trong trang đã bị tá điền, tư binh mang đi không ít, cũng may nhưng gia súc và xe ngựa vân vân vẫn còn, hàng da cũng còn không ít, mặc dù là đây là cơ hội ăn hớt rất tốt, nhưng những cường hào phủ Quy Đức trượng nghĩa tới đây cứu giúp đều trói buộc thuộc hạ cẩn thận, không được tự ý biển thủ, mấy thứ này chính ra đều phải trả lại cho Tiến gia.
Thôn trang của Thường Đồng Chùy bị đánh phá, liên quân cường hào phủ Quy Đức cũng không thu tay. Ngày đó tác oai tác quái ở Mã Mục Tập không chỉ có “Sói đầu to” và Thường Đồng Chùy, còn có hai đám cướp của Tân Tập và Phong Trì, hạng người có mắt như mù này, vì để tính kế lâu dài nên tiện thể làm sạch luôn.
Đội ngũ của Triệu Tiến ở Mã Mục Tập bên kia vẫn bất động. Người phủ Quy Đức muốn kết giao chủ động mở lương thảo đưa đến, vừa nịnh nọt, vừa quan sát. Bọn họ phát hiện gia đinh của Triệu Tự Doanh hết sức có khuôn phép, khắp nơi xung quanh vô cùng náo nhiệt nhưng ai nấy đều bất động, chỉ ở trong doanh trại không ra ngoài.
Lúc huấn luyện, mặc dù không nhìn thấy đấu võ kịch liệt gì, nhưng lúc xếp hàng tiến lên, hô vang kích sát thì lại có sát khí lạnh căm căm, chứ chưa nói đến những đội nhân mã, những áo giáp kia, mấy thứ này cho dù là trong quan binh cũng chưa từng thấy qua.
Giữ khuôn phép chính là nói rằng sau này sẽ không bóc lột địa phương, có thực lực chính là nói lên chiếm cứ được lâu dài, như vậy thì rất đáng để kết giao.
Hai đám trộm cướp Tân Tập và Phong Trì kia cũng không có gì chống cứ, hơn nữa đi theo động thủ còn có đoàn luyện bản địa, mọi người hiểu rõ gốc ngọn, thời điểm động thủ, các đầu lĩnh trong bọn cướp không áp chế được thuộc hạ dưới tay, có người thậm chí sau khi động thủ còn bị huynh đệ của mình đâm một đao rồi trói lại.
Gia súc, hàng hóa mà Vương Tự Dương bị cướp rất nhanh đã được hoàn trả, kiểm kê cẩn thận, thậm chí còn nhiều hơn cả lúc bị cướp, cố nhiên là tang vật vẫn chưa kịp phi tang, nhưng quan trọng hơn là, vì để nịnh bợ Triệu Tiến, mọi người đã vô ý hoặc cố ý bù đắp thêm vào.
Làm nhiều như vậy, có một việc khiến mọi người cảm thấy tiếc nuổi, đó chính là Thường Đồng Chùy chạy quá nhanh, không một đòn lập tức giải trừ hậu hoạn. Người này rất quen thuộc với nha môn trong thành, hôm nay buông tha, sau chuyện này dựa vào quan phủ, không biết chừng lại là mối họa lớn.
Hơn nữa Tiến gia cũng không ở phủ Quy Đức này lâu, chỉ sợ nán lại không đến mười ngày sẽ rời đi.
Sau khi đánh hai đám cướp kia, Thư lại của nha môn phủ Quy Đức và huyện Thương Khâu mang theo sai dịch tìm tới cửa.
Thư lại, sai dịch tất nhiên không cuồng vọng như vậy, bọn họ không có nghênh ngang, thẳng thừng tới cửa mà là ủy thác người quen biết ở Đãng Sơn bên kia mang lời tới sau đó mới qua thăm hỏi.
Biết được tin tức này, các hảo hán mấy ngày nay chém giết thống khoái, lại đang chờ mong những tháng ngày sau này tốt đẹp đều rất lo lắng. Nghĩ thầm rằng có người trong quan phủ ra mặt hòa giải, nếu chẳng may Tiến gia buông tha Thường Đồng Chùy này, hoặc là rút về Từ Châu, Triệu Tự Doanh bên này cầm lại tổn thất trở về. Nhưng mọi người vất vả mấy ngày nay tính toán như thế, liệu sau này có bị tính sổ hay không.
Ai cũng không ngờ tới chính là, Thư lại phủ Quy Đức lại mang theo lễ vật tới cửa, lễ vật này chính là Thường Đồng Chùy.
Thư biện nói đầy căm phẫn.
- Triệu công tử, kẻ tội đồ hung ác này không biết nông sâu. Đã bôi tro trát trấu vào mặt mũi của trên dưới phủ Quy Đức chúng tôi. Thân sỹ Quy Đức đều chung một ý, loại người như thế này mời Triệu công tử tùy ý xử trí.
Cách xử trí cũng rất đơn giản. Hiện tại các lộ hảo hán tới đây trợ giúp đều tập trung tại Mã Mục Tập này, bắt luôn Thường Đồng Chùy treo cổ chung với đám cướp, đây chính là chấn nhiếp tốt nhất.
Bản lĩnh của Triệu Tiến, to lớn mạnh mẽ của Triệu Tự Doanh, điều này rất nhiều người biết rõ, nhưng hiện tại bọn họ mới hiểu rõ rốt cuộc là mạnh tới mức nào. Một long đầu lão đại hô mưa gọi gió một đời ở phủ Quy Đức lại không chống đỡ được quá mười ngày, nếu như nói chính xác, kỳ thật trong vòng ba ngày đã bị đánh tan thành mây khói.
Mặc dù động thủ đều là người của chính phủ Quy Đức, nhưng nhìn qua đội ngũ kia của Triệu Tự Doanh đều cảm thấy được, nếu như đội ngũ như vậy mà ra tay thì chỉ sợ không mất đến ba ngày.
Hơn nữa Triệu Tự Doanh lòng lang dạ sói, nói giết là giết, mọi người dù sao không phải là quan phủ, làm việc đều có chút cẩn thận, ngoài ra đều muốn chừa lại một đường để ngày sau còn gặp lại. Nhưng không ngờ Triệu Tự Doanh động thủ lại nhanh gọn như vậy. Điều này khiến mọi người run sợ. Đến lúc Thư lại, sai dịch của quân phủ đến lại giả như không nghe không thấy đến những điều này. Mọi người lại càng hiểu rõ, Triệu Tự Doanh làm như vậy là bởi bọn họ tự tin, căn bản không sợ quan phủ.
Về phần Thư lại, sai dịch của phủ huyện Quy Đức tìm tới cửa là muốn mời Triệu Tự Doanh làm một chuyện, đó chính là lương sai.
Một châu bảy huyện trong địa phận phủ Quy Đức, từ thời Đại Minh khai quốc đến nay vốn không chịu nạn binh đao, thiên tai gì. Mặc dù dựa vào Hoàng Hà, nhưng thủy lợi ở đây chỉ tính là bình thường, trước đến giờ chẳng bị vỡ đê gây lũ lụt, không có nạn binh đao quấy nhiễu, được mưa thuận gió hòa bao nhiêu năm qua.
Bởi vì không có thiên tai, dân làm loạn cho nên các nhà giàu trên đất này thực lực càng ngày càng bành trướng, không ngừng thôn tính đất đai để làm bản thân lớn mạnh hơn.
Mỗi năm trôi qua, một phủ Quy Đức lớn như vậy mà trên bảy phần ruộng đất thuộc về chưa tới trăm nhà cường hào, thân sỹ, còn lại là thuộc về những hộ nông dân bình thường.
Những cường hào, thân sỹ này giấu diếm điền sản, dây dưa thuế khóa, nha môn căn bản không chiếm được bao nhiêu tiện nghi trên người bọn họ. Nhưng điền sản của dân chúng bình thường cũng không phải đất tốt, bóp nặn ra cũng không được bao nhiêu màu mỡ, nếu bóc lột quá làm cho bọn họ phá sản, đất ruộng lại bị các nhà giàu nuốt mất thì lại trở thành một vòng tuần hoàn ác tính.
Cho nên, Thư lại, sai dịch các huyện ở phủ Quy Đức đều cảm thấy công việc này không có nhiều ý nghĩa, cực cực khổ khổ vẫn không kiếm được bao nhiêu lợi ích vào tay.
Sự tình phát sinh ở Từ Châu bọn họ tất nhiên cũng nghe được, nhớ đến ngày đó cục diện của phủ Quy Đức và Từ Châu không sai biệt lắm, thậm chí tình cảnh ở Từ Châu còn phức tạp hơn. Cường hào, thân sỹ ở nơi đó dũng mãnh, gan dạ, thiện chiến, ngay cả dân chúng đều là thượng võ, hung mãnh, sai dịch thu thuế chính là giống như quan binh đánh giặc. Vài chục, hơn trăm hán tử khỏe mạnh cầm binh khí xuống làng, xóm, hoặc là cưỡng đoạt, hoặc là…
Một cục diện như vậy, đến sau khi Triệu Tiến ôm hết lương sai, không chỉ mọi người bớt việc, tiền, lương trích từ lợi nhuận cũng nhiều hơn so với trước. Mọi người tất nhiên biết Triệu Tiến ôm lấy lương sai, khẳng định phải lưu lại chỗ tốt cho mình. Nhưng cục diện phủ Quy Đức như hiện nay chính là mọi người căn bản không có chỗ tốt nào, những nhà giàu kia căn bản không giao ra hoặc là chỉ giao ra một chút, coi như là không thu được gì, đó chính là chưa bằng định mức đặt ra.