Trong nhà Phùng gia có mấy trong người, chết bị thương cũng xấp xỉ hai trăm, trên đất hơn một trăm cỗ thi thể. Chết bị thương như vậy nếu như ở lân cận Từ Châu chẳng coi vào đâu. Mấy năm nay nhiều lần đánh nhau tàn nhẫn chết bị thương quá trăm không có gì kỳ lạ. Nhưng ở Dương Châu đó chính là đại sự chọc phá trời cao, không cần nói tới người Phùng gia vỡ mật, bọn sai dịch Bổ khoái hai chân cũng run lẩy bẩy.
Nơi này cách thành trì gần như thế, lại là đại viện của Phùng gia. Phùng gia này tiếng tăm vang dội trong đám giang hồ và quan phủ, trong nhà nuôi mấy trăm hộ vệ còn thường xuyên có quan sai đi lại. Bố cục phòng vệ như vậy, những kẻ "giang dương đại đạo" này không kiêng nể gì cứ thế xông vào, thật không biết là hung đồ cỡ nào lại có đảm lượng giết vào đây. Hơn nữa những hảo thủ có tiếng tăm của Phùng gia cũng bị giết chết nhiều như thế.
Hung đồ thế này, Bổ khoái sai dịch, hương dũng đoàn luyện đối phó thế nào được, thế nào cũng phải bảo doanh trại phòng hộ trên sông hoặc là quân trú đóng gần kề tới, bản thân vẫn là không nên đuổi theo. Xem lại, đối phương mới đi không tới một canh giờ, thật muốn đuổi theo chém giết với nhau, đây há chẳng phải là đi chịu chết.
Chủ ý đã định, mấy người ngầm hiểu lẫn nhau nói trước phải điểm lại số người chết bị thương, đợi sau khi trời sáng trong thành phái viện quân tới mới tính toán xem sao.
Cái gọi là giặc không đi nhà trống, quan sai tra án cũng chẳng làm việc không công. Sau khi thần hồn hơi định, tất cả sai dịch vốn dĩ chẳng màn tới người chết bị thương trong đại viện, lần lượt đi tra xét từng phòng.
Tình cảnh thê thảm của Phùng lão thái gia và Phùng lão gia hiển nhiên khiến cho bọn họ hít ngược vào một hơi khí lạnh, nhưng đó không có che lấp được kho tàng, còn có của cải rơi vãi cả phòng cũng khiến cho mỗi người đỏ vằng con mắt, đây càng không màn tới phá án rồi, có người vội vàng ra ngoài thuê xe ngựa trở lại.
Bọn quan sai vận chuyển từng chuyến của cải, bọn người còn lại của Phùng gia cũng đều động lòng dạ riêng. Thái gia và lão gia bị giết rồi, ngay cả quản gia Phùng Đại làm chủ cũng chết rồi, Phùng gia này nhìn sắp phải tan đàn xẻ nghé, thừa cơ hội này mò chút của cải vẫn nên làm, ai biết ngày mai mình còn được ở trong trạch viện này không.
Lúc ánh mặt trời mới nhú lên, trạch viên Phùng gia rối loạn tới cùng cực rồi. Nữ nhân khóc hô, nam nhân chửi bới, tranh đoạt đánh giết lẫn nhau. Lúc mới đầu tranh đoạt chính là vàng bạc, về sau ngay cả bình sứ, chén dĩa, vải vóc cũng không bỏ qua. Trên người ai nấy chất túi lớn bao nhỏ, bọn nữ quyến kia thì phải khóc trời đập đất.
Mấy chỗ giấu của cải ở nội viện Phùng gia cũng bị tìm ra, chỉ cần người ở trong trạch viện này ra ra vào vào khẳng định sẽ lưu lại dấu vết, bị người tinh mắt nhìn thấy được.
Toàn trường loạn lạc như vậy, kẻ chiếm lợi lộc lớn nhất chính là bọn hộ vệ kia. Bọn chúng không phải đối thủ của bọn "giang dương đại đạo" kia nhưng đối phó những tôi tớ nha hoàn Phùng gia kia ngược lại chiếm hết thượng phong. Lúc này thông đồng cùng nhau làm việc, còn có tôi tớ lòng dạ lung lạc kia biết rõ chỗ giấu của cải, hiểu rõ chỉ bằng sức mỗi một người không nuốt trôi được, phải tìm tới bọn hộ vệ Bổ khoái kia, bàn bạc chia chác tốt rồi, mọi người chia lợi.
Phùng gia huyên náo hỗn loạn, đám người Trần Thăng đã ngồi thuyền vào Vận Hà, đang dọc theo sông ngược bắc. Mấy chiếc xe ngựa bọn họ vận dụng kia sau khi lau chùi vết máu, tất cả bỏ lại ở bên cạnh một chỗ bến sông, gia súc kéo xe bị dỡ xuống buộc ở trên cọc gỗ, nhởn nhơ tự mình ăn hết cỏ khô chứa trong túi vải.
Sau khi người ngang qua đường nhìn thấy cũng không để ý tới, tình cảnh này ở Dương Châu quá thường gặp. Sau khi xa phu chở người chuyển hàng, dừng lại nghỉ ngơi ở bên cạnh bến sông, hoặc giả tạm thời đi ăn cơm uống trà, thật sự không có gì lạ, tuy nhiên có rất ít người nghĩ tới, xa phu đã không thấy đâu.
Dương Châu bên đó là đầu mối của Vận Hà, thương thuyền, thuyền bè trạm đầu tiên vượt qua vào Trường Giang chính là Dương Châu, lẽ dĩ nhiên thuyền có hàng ngàn hàng vạn chiếc. Đêm qua người trong Triệu Tự Doanh lên thuyền xuống thuyền đều không có người nào nhìn thấy. Cho dù có người nhìn thấy, muốn ở trong muôn ngàn thuyền buồm xuôi ngược tìm ra mấy chiếc thuyền lẻ loi cũng cực kỳ khó khăn.
Cổng thành mở ra chưa được bao lâu, nha dịch, mã khoái trong thành đã đồng loạt ra ngoài, điều tra các chỗ khách điếm trong ngoài thành, phong tỏa bến sông Vận Hà, nhưng xem lại giờ giấc, ngay cả người tra xét cũng biết rằng, không cách nào đuổi theo kịp bọn giặc rồi.
Nhưng gây ra sự tình lớn như vậy, với địa vị thân phận như Phùng gia chỉ e rằng triều đình ở kinh sư cũng phải bị kinh động. Tuần phủ Phượng Dương, Tri phủ Dương Châu, Tri huyện Giang Đô đều hạ lệnh điều tra nghiêm ngặt. Lại còn cho khoái mã bắc thượng châu Cao Bưu, khoái thuyền xuôi nam tới Thường Châu, báo cho quan phủ các nơi tra xét thương lữ lui tới trên đất của mình, nhìn xem có giặc cướp ẩn núp trong đó hay không.
Chỉ chẳng qua tới lui kiểm tra, có một nơi thì không màn tới đó chính là tào thuyền. Thứ tào thuyền vận chuyển chính là lương thực, trên thuyền tự có vận binh tào đinh, tự thành một thể thống nhất, quan phủ địa phương quản không được, hà huống chi trên tào thuyền toàn là lương thực cũng không có chỗ nào giấu người.
Một đám người Trần Thăng lúc trời sáng lên tào thuyền, bọn họ đều ăn vận theo kiểu thương nhân, binh khí áo giáp lỉnh kỉnh đều chứa trong rương.
Tào thuyền chở bọn họ dĩ nhiên không biết bọn Trần Thăng là hung thủ đại án Dương Châu đêm qua, bọn họ thậm chí cũng không biết Dương Châu xảy ra đại án.
Triệu Tự Doanh, tiệm buôn Tôn gia bởi vì chuyện tào lương đổi rượu quen biết mật thiết với các phe các phái trên tào vận, bảo bọn họ giúp đỡ mang người, mang hàng tất nhiên là một việc rất vặt vãnh. Nghe khẩu âm Từ Châu của bọn Trần Thăng, bọn tào đinh chỉ cảm thấy là công tử quyền quý Từ Châu ra ngoài dạo chơi.
Cứ như vậy một đường xuyên châu ngang phủ, đợi lúc tới được cửa sông Thanh Giang, kẻ biết cưỡi ngựa đồng loạt rời thuyền lên ngựa, nhưng lại không vội ruổi ngựa trở về phía bắc mà là cùng đi theo đội thuyền vận chuyển người dọc theo sông, mãi cho tới bên trong địa phận Bi Châu mọi người mới rời thuyền.
Tin tức Phùng gia gặp chuyện không may càng tới Từ Châu nhanh hơn nhiều so với đội ngũ Trần Thăng dẫn dắt, đây là Lưu Dũng an bài người ở nơi này chỉ riêng đợi tin tức, một khi có việc thì dùng khoái mã trở về. Vì cầu chu toàn, người này là một Tổng kỳ của Vệ sở, là bởi vì làm việc cho quan phủ tới lui với bên này.
Tháng giêng tới tháng năm năm thứ bốn mươi lăm Vạn Lịch, Triệu Tiến không có một khắc nào rãnh rỗi, hạ tuần tháng năm tới tháng sáu, Triệu Tiếu cũng coi như có chút nhàn nhã. Hiển nhiên nhàn nhã của hắn không giống với người khác. Đối với Triệu Tiến hằng ngày huấn luyện binh mã, xử trí việc bên trong, đây đã coi như là rãnh rỗi rồi.
Cả ngày hôm mồng hai tháng sáu, Triệu Tiến mời Phùng Kim Đức người nhà Phùng gia trú ngụ ở Từ Châu tới bên này. Vị Phùng nhị thúc này tới Từ Châu chưa được mấy ngày, đã nạp tiểu thiếp vào cửa, tháng ngày vừa qua rất là sung sướng.