Hơn nữa đều nói Triệu Tiến này có bản lĩnh kiếm tiền, ngoại trừ làm ăn từ ruộng đất còn nghĩ ra nhiều cách kiếm tiền khác, tay không cũng làm ra được một cái chợ muối, nếu đem thủ đoạn này dùng ở phủ Quy Đức, tất cả mọi người chẳng phải đều vui vẻ hay sao.
Tất cả mọi người nghe qua thanh danh của Triệu Tiến, biết người này tuy rằng tuổi còn trẻ nhưng cũng có tính nết một lời nói đáng giá ngàn vàng, mặc dù kiếm được nhiều tiền, nhưng cũng không quá coi trọng tiền bạc, biết chia lợi nhuận cho mọi người, việc đã ưng thuận thì chưa bao giờ đổi ý. Hạng người như vậy dĩ nhiên là đáng để làm ăn buôn bán.
Huyện thành, châu trấn, phủ thành là thiên hạ của quan phủ, ngoài thành trì lại là địa bàn của cường hào, thân sỹ, muốn làm gì đều phải tiến hành thông qua bọn họ. Để Triệu Tiến thu thuế hộ cũng bằng với việc trên dưới phủ Quy Đức đều phải giao thiệp với Triệu Tiến, làm không được thì thôi, nếu như làm được thì cả phủ Quy Đức đều là nghe Triệu Tiến sai khiến.
Đám Thư lại, sai dịch đều là hạng người xảo quyệt, đối với đạo lý này tất nhiên là hiểu rõ, nhưng làm việc chính là vì để kiếm được chỗ tốt, không có được chỗ tốt, ai bận tâm nghe kẻ khác sai khiến chứ. Hơn nữa, Triệu Tiến thu thuế thế nào, phủ Quy Đức này vẫn là của họ Chu, xét đến cùng, việc thu thuế này cũng là vì hoàn tất trọng trách mà triều đình và quan trên giao xuống, cũng không phải là tạo phản.
- Nhắm mắt làm liều quả nhiên không được, tới phủ Quy Đức rồi mới biết người nào lôi kéo được, người nào phải đánh đổ. Những đại địa chủ xưng là trung lương kia, bọn họ tự tạo thành một thế lực, chỉ kiếm kế sinh nhai bằng ruộng đất. Triệu Tự Doanh chúng ta không ở đây, mặt khác thì phải dựa vào Từ Châu và Phượng Dương. Nơi đó không có quá nhiều điền sản, chỉ đành tìm kiếm con đường khác để sinh sống. Những người này dựa vào muối, buôn bán phát tài cho nên nịnh hót, tâng bốc chúng ta.
Triệu Tiến nói như vậy với bọn huynh đệ.
Trước khi ra khỏi Từ Châu, đối tượng mà Triệu Tiến muốn lôi kéo, áp chế là cường hào, thân sỹ ở phủ Quy Đức, sửa soạn xử trí giống như ở Từ Châu, đến khi tới đây mới phát hiện tất cả không giống. Ở phủ Quy Đức, cường hào, hoặc là nói các hạng người có thế lực đại thể chia làm 2 loại.
Một loại gọi là trung lương thân sỹ, kiếm sống trên ruộng đất trang viên, bọn họ dựa vào bóc lột tá điền, thâu tóm điền sản để làm giàu. Đích ngắm tới chính là lấy được ngày càng nhiều ruộng đất, sau đó con cháu trong nhà lấy việc học hành làm chính, mưu cầu công danh khoa cử, làm rạng rỡ tổ tông, tiện thể miễn trừ thuế má cho gia đình, thâu tóm càng nhiều ruộng đất hơn nữa.
Một loại khác chính là cái gọi là kẻ sĩ hào kiệt, những đại địa chủ có cục diện như vậy đều có việc kinh doanh kế thừa từ mười mấy đời. Nói cách khác, ngoại trừ con cháu trực hệ của những thân sỹ đại địa chủ này, những người khác đều không có cơ hội gì, cũng không phải mỗi người đều giành được công danh trên đường văn võ. Muốn có được chỗ tốt, chỉ đành phải lăn lộn trên giang hồ, hoặc là nghĩ cách kiếm được chút của nổi.
Đại đa số ở gần Từ Châu là loại này. Triệu Tự Doanh vừa qua khỏi biên giới, người tới đón tiếp cũng đều là loại này.
Điều này một phần là vì ở gần ranh giới hai tỉnh, có chuyện thì trốn sang Từ Châu, quan phủ không quản đến được, cho nên kẻ liều mạng rất nhiều. Thêm vào đoạn sông Hoàng Hà phía trước chính là nơi thường xuyên xảy ra lũ lụt, ruộng đất ở đây giá cả cũng không lớn. Mặt khác, cường hào Từ Châu không ít, mặc dù nói không vượt qua ranh giới một tỉnh, nhưng mua thêm điền sản ở tỉnh khác cũng không khó, như Vân Sơn Tự, Khổng Gia Trang đều có chỗ đặt chân ở bên này.
Tuy nói hai bên không cùng một tỉnh, không làm gì được nhau, nhưng đối với thế lực như Vân Sơn Tự, không trêu chọc vẫn tốt hơn. Cho nên ở huyện Đãng Sơn của Từ Châu gần kề của phủ Quy Đức, không có sản nghiệp điền trang của đại địa chủ nào, tương đồng, loại “kẻ sĩ hào kiệt” cũng chiếm phần lớn.
Những thân sỹ trung lương đại địa chủ này ngay cả quan phủ cũng không làm gì được, thu thuế không được, thậm chí còn bị ức hiếp. Cũng may thân sỹ trung lương ở đây truyền đời vừa kinh doanh ruộng đất vừa đọc sách, xem nha môn Lại mục như một nghề ti tiện, không giống như nhà quyền quý Giang Nam thẳng thừng để con cháu trong nhà đi làm Lại mục, nắm việc quan phủ trong tay. Bởi vì xem thường như vậy nên mới bị Thư lại, sai dịch huyện nha căm thù, dẫn đến đám này đi tìm Triệu Tiến nhờ ôm lãnh lương sai.
Kỳ thật các nơi đều giống nhau, những đại địa chủ cường hào hùng mạnh nhất chủ yếu không nộp, bậc trung thì nộp ít, tiểu địa chủ và những nông hộ bên dưới bị áp bức vô cùng tàn nhẫn, phải nộp nhiều nhất.
Nếu như Triệu Tiến thu thuế mà nói thì loại mạnh nhất sẽ phải nộp nhiều, bậc trung nộp bình thường, tiểu địa chủ và nông hộ phía dưới tự nhiên là nộp ít hơn nhiều so với lúc trước. Người trong thiên hạ đều nghĩ tới cái lợi, được cho chỗ tốt dĩ nhiên lòng người sẽ hướng theo.
Lúc đám thư lại, sai dịch ở phủ Quy Đức tính toán, còn có người nghi ngờ, nói là theo tính toán, chỗ tốt mà Triệu Tiến có được không quá nhiều, lương thực, một phần tài phú của cả phủ Quy Đức đối với bọn họ là một khoản lớn, nhưng trong mắt vị đại gia này chưa chắc đã tính là gì, dù sao muốn áp chế các nơi cũng là phải động binh đao, chém giết.
Tuy nhiên lập tức có người phản bác, mình không cần quan tâm thay kẻ có tiền, mình cảm thấy hắn kiếm được ít, thật ra hắn ở giữa còn kiếm được thêm một tầng nữa.
Sau khi phát lệnh ra, tiền thuế các nơi chưa nộp, thuế lao dịch của bách tính đều đổi ra ngân lượng. Nhưng trong thiên hạ đâu có nhiều bạc như vậy, lúc nộp thuế chỉ đành phải bán lương thực với giá thấp, như vậy là đã có chỗ tốt rất lớn rồi. Cũng chỉ có loại đại hào phú không thiếu ngân lượng như Triệu Tiến mới làm được.
Nói lời khó nghe, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả thể diện của quan phủ Quy Đức cũng bị Triệu Tiến kiếm ra tiền, nhưng để hắn kiếm cũng không phải là chuyện xấu, cũng không thể nhờ người ta làm việc mà không để người ta phát tài.
Còn một điểm nữa, Triệu Tiến áp chế các nơi ở phủ Quy Đức, làm cho những cường hào bản địa nộp thuế, tất nhiên là không chế được các nơi, đến lúc đó làm các việc buôn bán khác cũng sẽ nhanh chóng phất lên.
Biết rằng trong chuyện này có lợi ích khiến Triệu Tiến động tâm, mọi người mới dám đến cửa nói chuyện, nếu không tùy tiện tới cửa, Triệu Tiến và những nhà phú hộ kia liên thủ, lật mặt lại, bọn họ chính là chết không có chỗ chôn.
Bọn họ thân là người bản địa tự cảm thấy chu toàn, nhưng ở lâu một chỗ, tầm nhìn vẫn là vô cùng hạn hẹp.
Sau khi tiễn những Thư lại, sai dịch này đi, Triệu Tiến nói với bọn huynh đệ.
- Lương thực, tài phú của phủ Quy Đức đối với chúng ta không tồi, nhưng cũng chỉ là không tồi mà thôi. Nắm địa bàn này trong tay cần phải cẩn thận dè chừng quan phủ, phải hao phí tâm lực để áp chế, vuốt vẻ. Chia lợi thuế má còn có lời lãi trên tiền mua lương thực, so với phần vất vả này đều không tính là gì. Nếu như chúng ta chúng ta tốn sức lực như vậy đối với phủ Hoài An thì chỗ tốt lấy ra được còn lớn hơn nhiều. Nhưng phủ Quy Đức này nhất định phải lấy về, các đệ nói là vì sao?