May mà chẳng buồn bực bao lâu, Triệu Tự Doanh bên kia liền có người tới, nói Tiến gia triệu kiến. Lê Đại Tân sau khi ra khỏi nhà mới coi là thở phào.
Theo như hiểu biết như của Lê Đại Tân đây, đương nhiên là nhìn ra được Điền gia trang bên này có rất nhiều bố trí nhằm vào gã. Giả dụ nói hàng xóm xung quanh, giả dụ nói những kẻ nhàn rỗi xem ra dường như là vô sự, chỉ cần làm loạn lên, chắc chắn là không có đường nào phản kháng mà chạy trốn.
Tới Hà Gia Trang bên kia xuống ngựa, dọc đường đi, Lê Đại Tân nhìn rất kỹ càng. Việc huấn luyện của Triệu Tự Doanh, trang bị của Triệu Tự Doanh, khí phách của Triệu Tự Doanh, đều được gã để ý, càng nhìn càng cảm thấy mình không có tới nhầm.
Từ trước muốn đứa con đèn sách công danh mà đi lên, nhưng không có chiếu cố giúp đỡ của Phùng gia, một đứa con trong nhà một vũ phu, muốn giành được công danh chỉ là trò cười. Nhưng chạy trốn đến một nơi nào đó mai danh ẩn tích, khiến cho đứa con trở thành một người dân tầm thường sống cả đời, Lê Đại Tân lại không cam lòng. Quan gia, con đường công khai bên ngoài cũng đã đoạn tuyệt rồi, Lê Đại Tân dứt khoát thay đổi một chút, đến Triệu Tự Doanh bên này, có một tên tuổi trong đám giang hồ thảo mãng sau này xin chiêu hàng cũng không đến nỗi nào.
Trong con mắt của gã, Triệu Tự Doanh cũng chỉ là một toán cướp dũng mãnh, sau này chắc chắn sẽ gây náo loạn, vả lại chắc chắn sẽ cần chiêu hàng. Lê Đại Tân ở trong quan quân đã khá lâu, hiểu rất là rõ những lối mòn này.
Chưa từng nghĩ tới bên này rồi, lại phát hiện ra tình huống thật sự không hoàn toàn giống với phán đoán của gã. Điều này khiến cho tâm tư của Lê Đại Tân lung lay rất nhiều. Mình cũng bản lĩnh đầy mình, cầu xin được một thân phận ở bên này không? Con trai nhà mình tuổi vẫn nhỏ, rèn luyện theo được không? Những điều này gã đều đang suy nghĩ.
Báo một tiếng ở ngoài cửa rồi, gia đinh truyền lời ra, đưa Lê Đại Tân đi vào bên trong. Ở chính đường, Triệu Tiến và các huynh đệ đang ở bên đó chờ đợi.
Nhìn thấy phòng nghị sự trong tòa nhà được xây dựng lại tầm thường này, nhìn thấy những người trẻ tuổi bận bịu mà không loạn. Lê Đại Tân trong lòng bất giác so sánh với Phùng gia. Khí thế của Phùng gia phải lớn hơn Triệu Tự Doanh nhiều lắm, nhưng không có cái khung cảnh hiên ngang hướng về phía trước mức này. Người trẻ tuổi của Phùng gia cả ngày chỉ tìm đến hoan lạc, kèn cựa lẫn nhau, bận rộn chính sự lại không nhiều.
Ngẫm lại vinh hoa phú quý của Phùng gia thật ra không liên can nhiều đến tổ tiên, chỉ là một tay Phùng lão thái gia tạo dựng lên, mới có vài chục năm trở lại đây, đã sa đọa tới mức như vậy. Lê Đại Tân đột nhiên nghĩ đến, không biết là Triệu Tự Doanh này mấy chục năm sau có giống như Phùng gia hay không? Không biết là Triệu Tự Doanh này còn có vài chục năm nữa không?
Vừa nghĩ ngợi lung tung, vừa được đưa vào trong phòng nghị sự. Trong phòng nghị sự có chín người, Triệu Tiến, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Đổng Băng Phong, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Lưu Dũng, Lôi Tài và Như Huệ, từng người một đều là vẻ mặt thận trọng.
Lê Đại Tân sau khi được đưa vào, cửa được đóng lại, gia đinh bên ngoài cửa nói.
- Lão gia dặn dò đi xa một chút.
Âm thanh cũng xa dần.
Cho dù tò mò có chuyện gì, nhưng Lê Đại Tân không hỏi, chỉ là buông thõng tay đứng ở đó, ở nhà Phùng gia đã lâu, quy củ đúng mực đều nắm không đến nỗi nào.
Lê Đại Tân này tháng ngày ở Triệu Tự Doanh dẫu sao cũng còn ngắn, không ý thức được ý nghĩa của việc nhiều người tề tựu lại như vậy. Đối với Triệu Tự Doanh mà nói, hiện nay cục diện mấy nghìn người, từng khắc từng giờ đều cần có người đến trấn giữ trông coi. Thì giờ tề tựu của các huynh đệ đã rất ít, bình thường ít nhất cũng phải có một người ở bên ngoài trông coi.
Người đến đầy đủ như vậy, chắc chắn là có chuyện đại sự. Chu Học Trí cùng ở trong lớp cốt cán vì là lo liệu công việc liên can đến chợ muối, suốt ngày cưỡi ngựa đi đi lại lại hai nơi là Từ Châu và Bi Châu, ngược lại tạm thời không tới được.
Triệu Tiến mở đầu câu chuyện.
- Hãy nói một chút ngươi ở Dương Châu làm như thế nào?
Lê Đại Tân trả lời từ đầu tới cuối ngọn ngành, sự tình cũng không phức tạp. Chuyện Nhị gia của Phùng gia có vợ bé bên ngoài Lê Đại Tân biết rất rõ, từ lúc mới bắt đầu đi Dương Châu, liền coi Phùng Thiếu Lương này là đích nhắm.
Vì là nhà vợ bé bên ngoài, cho nên cố ý kiếm một nơi yên tĩnh, dĩ nhiên là thuận tiện cho việc thông dâm. Nhưng cũng khiến cho bọn người của Lê Đại Tân thuận tiện, lúc ra tay khả năng bị phát hiện cũng thấp đi rất nhiều. Sau đó đợi đến khi Phùng Thiếu Lương qua đó, vậy thì chẳng khác gì bắt cua trong hang rồi.
Lưu Dũng trầm giọng nói chen vào.
- Lần này làm rất ổn thỏa. Ngươi có nghĩ đến điều này không, sau khi bị người khác phát hiện thì làm thế nào?
Lê Đại Tân ngẩng đầu nhìn lướt qua, nhận ra tất cả mọi người trong phòng đều đang chăm chú để ý chờ đợi câu trả lời của gã, vội vàng nói.
- Ở nơi đó có không ít nhà vợ bé của các nhà giàu, cường hào. Những loại người như nhân vật giang hồ trong thành và sai dịch của nha môn bình thường sẽ không qua đó. Hơn nữa nuôi dưỡng ở bên đó đều là tiểu nhân, cho nên hộ viện bảo tiêu các loại cũng ít. Một khi kinh động, trong một chốc lát sẽ không có người tới, cho nên kịp thời chạy trốn. Chẳng qua là lúc này không được đi qua cửa thành, bên đó chắc chắn sẽ kiểm tra ngặt nghèo. Tiểu nhân ở trên sông dự bị mấy chiếc thuyền, tới lúc đó nằm trên khoang thuyền thuận theo cửa sông bên đó đi ra.
Trong thành Dương Châu đường sông chằng chịt. Ngoài cửa thành trên đất liền ra, còn có cửa sông cho thuyền bè vào ra.
Trần Thăng hỏi.
- Cửa sông sẽ không tra xét sao?
Lê Đại Tân trả lời.
- Cửa sông bên đó cũng là tra xét, tuy nhiên thuyền bè bên đó từ sớm tới tối không phải ít. Nín thở một hơi là thuận theo khe hở giữa đám thuyền bè đi ra ngoài, cũng chẳng có ai để ý. Tốt nhất là thuê mấy cái thuyền đem rau, đem cá vào trong thành. Những thuyền đó rất quen thuộc quân trông coi cửa sông, căn bản không có ai để ý tới.
Câu chuyện dừng lại một chút. Triệu Tiến và các huynh đệ thì thầm to nhỏ vài câu. Lưu Dũng lại mở miệng nói.
- Theo như ngươi nghĩ, sau khi trải qua chuyện này, Phùng Kim Phát và Phùng Thiếu Hiền sẽ trốn vào trong thành, hay là tiếp tục ở bên ngoài thành?
Lê Đại Tân sững sờ, trong lòng hơi choáng, ngẩng đầu lên nhìn đám người đang ngồi ở đó, nhận ra vẻ mặt từng người một đều rất thản nhiên bình tĩnh. Trong lòng Lê Đại Tân tự giễu mình, mình là người bốn mươi tuổi rồi, tâm tình không ngờ lại không ổn định bằng đám người mới mười mấy tuổi này. Trong bụng nghĩ, nhưng vẫn là rất lễ độ nói.
- Theo như tiểu nhân nghĩ, cha con Phùng gia vẫn sẽ ở lại bên ngoài thành. Người nhà Phùng gia rất đông, nếu như chuyển vào trong thành sẽ rất nhiều thứ bất tiện. Trước mắt lại là thời điểm bận rộn nhất của nghề muối, vào trong thành sẽ lỡ dở việc đi lại làm ăn.
- Ngoài ra, lần trước trong thành xảy ra chuyện, trong cha con của Phùng gia, thậm chí là xem ra từ trên xuống dưới ở Dương Châu, đều là chuyện bất ngờ ngoài sức tưởng tượng. Quan phủ sẽ điều tra nghiêm ngặt, bản thân Phùng gia cũng sẽ phòng bị chặt chẽ hơn. Theo lẽ thường mà nói, không ai sẽ tự chui đầu vào lưới. Cho nên mọi người tuy là đề phòng chặt chẽ, nhưng sẽ không lo có lần hai. Cho nên, Phùng gia hẳn là sẽ vẫn cứ ở ngoài thành.