Mọi nhà vừa biết tin tức, lập tức phái người đi thông báo cho người thân và bằng hữu để bọn họ mau chóng chạy tới dập đầu vấn an. Trước kia cho rằng vì khác tỉnh sẽ không xâm phạm, hiện tại thì đã tới rồi, phủ Quy Đức này về sau nhất định là do vị lão gia này làm chủ rồi, đến dập đầu chào hỏi, coi như là một phần trù bị cho sau này.
Đội ngũ không ngừng tiến lên, không ngừng có người cưỡi ngựa chạy tới ân cần hỏi thăm. Mọi người đều biết nói những câu khách sáo. Đưa đội ngũ cả ngàn người từ Từ Châu tới, hao phí ăn uống khẳng định không ít. Cả đám người đều là dân bản địa, cung cấp lương thảo, lao dịch cũng thuận tiện.
Tuy nhiên, người có dự định này cũng nhìn thấy phía sau đội ngũ của Triệu Tự Doanh cod mấy chục xe ngựa, trên xe đầy ắp lương thảo, đồ đạc.
Những người ở phủ Quy Đức thấy điều này còn rung động hơn cả khi nhìn thấy đội ngũ tinh nhuệ của Triệu Tự Doanh, đối với bọn họ mà nói, cái gọi là biết đánh nhau, chẳng qua chỉ là dám liều mạng, hàng ngũ chỉnh tề, võ bị hoàn bị cũng không khiến bọn họ suy luận ra cái gì. Nhưng lương tiền, thứ đồ thật tại này, có được nhiều như vậy thì thực lực thế nào mọi người trong lòng đều ước chừng được, khiến mọi người hiểu rõ, việc tới đây là đúng đắn.
Mã Mục Tập cách phủ thành Thương Khâu của phủ Quy Đức khoảng hai mươi dặm. Nơi này bởi vì đường thủy đường bộ thuận tiện nên hình thành một cái chợ, so với Hà Gia Trang mấy năm trước thì cũng tương tự, khuôn phép rất hỗn loạn, chợ búa và khách điếm vân vân lẫn lộn với nhau, vô cùng thịnh vượng.
Triệu Tiến dừng đội ngũ tại Mã Mục Tập này, hạ trại trên chỗ đất trống, sau đó phái người gọi người quản sự ở đây tới.
Phép vua không ra khỏi huyện thành. Trong thành có quan lại sai dịch, ngoài thành chính là do cường hào, thân sỹ quản. Mã Mục Tập này rồng rắn lẫn lộn, mật mỡ nhiều, không có hơn trăm tráng đinh thì khó áp chế ở đây được. Trong tay có của cải như vậy, lại nuôi nhiều người như vậy, ở phủ Quy Đức có thể coi như là một người đứng đầu rồi.
Người chủ quản ở đây có biệt hiệu là “Sói đầu to”, dựa vào tính cách hung bạo, tàn nhẫn mà có được cục diện như hôm nay. Tuy nhiên, sau khi Triệu Tự Doanh xuất hiện, người này liền co rút lại trong nhà của mình không dám động đậy, chỉ giả vờ câm điếc. Đến lúc Triệu Tự Doanh phái người tới gọi, người này mới biết mình trốn không thoát, gọi mười mấy gia đinh cường tráng trong nhà ra ngăn lại, bản thân y mang theo bốn tên thân tín, thu thập của cải lên ngựa chuồn ra cửa sau bỏ chạy.
Chống đỡ thế nào cũng không được, cung thủ vừa thò đầu ra đã bị bắn chết. Gia đinh của Triệu Tự Doanh cũng không khách khí, tìm một khúc gỗ lớn ở chợ, ngay lập tức phá cửa.
Càng chạy càng không chạy được, cưỡi ngựa phi nước đại ra ngoài không tới dặm dặm đã bị kỵ binh Thát tử của Triệu Tự Doanh bao vậy, thậm chí không cho y cơ hội dập đầu cầu xin tha mạng, tức thì giương cung bắn tên, năm người lập tức biến thành con nhím.
Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh dùng dây thừng kéo “Sói đầu to” và mấy tên thủ hạ về. Nhìn thi thể của kẻ xưa nay hung ác nhưng bây giờ cắm chi chit tên trên người, mọi người ở Mã Mục Tập đều nơm nớp lo sợ.
Bởi vì Triệu Tự Doanh cứ như vậy nghênh ngang đến đây, một đám người của “Sói đầu to” thậm chí chưa kịp chống đối. Mấy người đầu mục quản sự hoặc là ở chợ, hoặc là chưa kịp chạy, đều ngay lập tức bị bắt lại đây.
Buổi chiều, trời gần tối, trên mảnh đất trống nhóm lên một đống lửa trại lớn. Thi thể của “Sói đầu to” và đồng bọn đã bị vứt đi chỗ khác, mấy quản sự đang quỳ tại đó.
Lưu Dũng đứng ở trước mặt bọn họ, mở miệng nói.
- Ai động vào thương nhân buôn trâu, ngựa thì khai ra từng người một, cho các ngươi được thống khoái.
Nếu nói là mở miệng sẽ có đường sống, có lẽ còn có kẻ muốn cò kè mặc cả một phen. Thẳng thừng nói rõ, mọi người đã kinh hồn táng đởm rồi. Tuy nhiên chần chừ một lát, đã có một người bị bắt tới chỗ tối đen, lập tức tiếng kêu xé ruột xé gan vang lên, trong đội Nội Vệ có mấy tay giỏi giang chuyên tra khảo, hành hình.
Sự tình rất đơn giản, “Sói đầu to” thấy thương đội lần này tới lần khác quá cảnh, cũng không phải là thương nhân bản địa Hà Nam hay Nam Trực Lệ, hơn nữa lại là một món của cải lớn, liền nổi lên lòng dạ giết người cướp của.
Trước kia Thường Đồng Chùy này đối với Triệu Tiến rất cung kính, “Sói đầu to” cũng không dám xằng bậy. Nhưng gần đây, Thường Bính này độc bá một phương, “Sói đầu to” vốn muốn tự tạo nên cục diện của mình, cũng cảm thấy cơ hội đã đến. Thương đội của Vương Tự Dương vừa tới, “Sói đầu to” lập tức cấu kết với các ổ mã tặc, cướp đường động thủ, đây chính là một khoản tài phú lớn, một người nuốt không trôi.
Ngoại trừ các thương nhân được hộ vệ chạy thoát, còn lại đều rất thuận lợi, tiền vàng, tiền đồng và da lông mà các thương nhân mang đến hoặc là nhanh chóng qua tay bán ra hoặc là đổi thành tiền để tiêu, chia hết không chừa lại gì, còn các thứ như gia súc, xe ngựa vân vân thì để tại thôn trang của Thường Đồng Chùy.
Vây công thương đội của Vương Tự Dương, Thường Đồng Chùy cũng phái hơn trăm người tham dự, số gia súc, xe ngựa này mặc dù qua tay bán ra không dễ dàng, nhưng từ từ bán ra lại thu được lợi nhuận cao hơn.
Người dân Quy Đức nghe thấy điều này ai nấy đều mắng to, nói Thường Đồng Chùy Thường Bính lòng lang dạ sói, vong ân phụ nghĩa, cần phải bị thiên lôi đánh chết.
Ngoài miệng thì mắng nhưng cũng có người nghĩ thầm, Thường Đồng Chùy này tự mình gánh lấy xui xẻo, nhưng cũng cho phủ Quy Đức này một chuyện tốt rất lớn, về sau ở đây chính là Tiến gia chủ trì, mọi người chắc chắn sẽ không chịu thiệt.
Tối nay nói là khảo vấn, không bằng nói là Triệu Tiến tiếp khách. “Sói đầu to” vừa chết, Triệu Tiến đem ba phần lợi ích ở Mã Mục Tập thẳng thừng chia cho mấy người tới nghênh đón sớm nhất, số còn lại cũng đều có được lợi ích.
Không không lại phát tài, mọi người có được chỗ tốt ai nấy đều hưng phấn, tại Mã Mục Tập bên này sắp xếp bàn ghế, mở đại yến tiệc.
Trên bàn tiệc, mọi người cuối cùng cũng đã biết ai là Triệu Tiến, vị tam gia Vương Triệu Tĩnh này nghe nói còn là cử nhân, vị Cát Hương này cũng rất nổi danh, vị có vóc dáng nhỏ thó này chính là Dũng gia, nghe nói người giang hồ ở Nam Trực Lệ bình thường đều phải nghe lời y.
Mọi người còn biết nguyên nhân chuyện của Thường Đồng Chùy, hóa ra Triệu Tiến còn cho Thường Đồng Chùy ba ngày để tới báo tin. Nghe thấy điều này mọi người đều phải chửi loạn, nói là Tiến gia cho ngươi mặt mũi như vậy, đây đúng là không có thể diện mà.
Thôn trang hiện nay của Thường Đồng Chùy cách thành trì không tới mười dặm. Mọi người suy nghĩ kỹ, Tiến gia dù sao cũng là nhân mã bên ngoài, hơn nữa thanh thế quá lớn, nếu như qua bên đó động thủ khẳng định không thuận tiện, mọi người vỗ ngực xin đi đầu, nói là không cần phiền đến Tiến gia động thủ, họ sẽ chém đầu Thường Đồng Chùy mang tới đây.
Ai cũng đều nhìn ra, thời thế ở phủ Quy Đức sắp thay đổi rồi, về sau bất kể là tàng trữ bán muối, các việc làm ăn ở chợ, buôn bán lục lâm hay là sưu thuế, lương thảo, phân ngạch định mức đã thương thảo từ trước đều phải thay đổi. Bản thân tìm thấy chỗ tốt ở đây hay không, muốn với cao thêm một tầng, chính là phải xem biểu hiện như thế nào, người chết cũng không sao, liều mạng cũng không sao, chỉ cần Tiến gia gật đầu nói được thì mọi thứ đều xứng đáng.
Triệu Tiến cũng là người biết nghe lời nói phải, lập tức để mọi người làm việc lớn cùng chung hưởng.
Tuy nhiên, Thường Đồng Chùy Thường Bính so với “Sói đầu to” thì thông minh hơn nhiều, đêm đó đã có người từ Mã Mục Tập tới truyền tin cho y, y gom nhặt lung tung mới có khoảng trăm người, vừa nghe Triệu Tiến đem hơn ngàn nhân mã đến đã kinh sợ quá đỗi, làm sao còn dám đi đánh nhau.
Hơn nữa, Thường Bính sở dĩ không kiêng nể gì, chính là cảm thấy Triệu Tiến sẽ không vượt quá địa phận một tỉnh, nếu như đã tới đây rồi, hết thảy chỗ dựa đều tan thành mây khói.
Đêm đó Thường Đồng Chùy liền thu thập đồ đạc, trời chưa sáng liền mang theo người nhà cùng thân tín đi thành trấn Thương Khâu. Ở nơi này y suy nghĩ rất rõ ràng, Triệu Tiến có kiêu ngạo, hống hách như thế nào, thực lực mạnh mẽ như thế nào cũng không dám tấn công thành trì, cũng không dám ở trong nội thành tùy ý bắt người giết người. Chỉ cần sống qua đoạn tháng ngày này, đội ngũ Triệu Tự Doanh khẳng định phải trở về. Mặt đất Phủ Quy Đức này chung quy có một phần chỗ tốt cho bản thân.
Chiều ngày hôm sau, các lộ nhân mã phủ Quy Đức tụ tập ở Mã Mục Tập, người chạy tới được đều đã tới, sau đó bắt đầu xuất phát về hướng về thành trấn Thương Khâu, trên đường còn có người nhập bọn.
Nha môn tri phủ Quy Đức, nha môn tri huyện Thương Khâu tất nhiên là biết tin tức, nhưng căn bản sẽ không quản. Thứ nhất là không có thực lực, bằng vào sai dịch và dân binh căn bản không trấn áp được. Huống chi sai dịch và dân binh cùng thổ hào thân sỹ có dính líu phức tạp; thứ hai là lười quản, dù sao cũng là ngoài thành, không chết người thì tốt, có chết người không có ai cáo quan cũng tốt, có người cáo quan thì tính sau.
Người chủ trì trốn trong thành, thuộc hạ nào có chiến ý gì, thôn trang kia cầm cự không quá một canh giờ đã ngay lập tức bị phá vỡ.