Đích thật là thảm rồi, ngay cả Vương Tự Dương ở trong đám hộ vệ cũng dính không ít máu. Vương Tự Dương nói xong liền khóc òa lên, nghiến răng nghiến lợi khẩn cầu Triệu Tiến.
- Tiến gia nhất định phải lấy lại công bằng cho tiểu nhân, bao nhiêu ngân lượng tiểu nhân cũng sẵn lòng báo đền.
Triệu Tiến vỗ vỗ vai y, an ủi.
- Ngươi cứ yên tâm, động đến ngươi cũng chính là mạo phạm Triệu Tự Doanh, Công đạo này ta sẽ đòi giúp ngươi, về sau, đội ngũ của ngươi đi qua Hà Nam, ai cũng đều phải cung kính, tôn trọng.
Nghe Triệu Tiến nói vậy, Vương Tự Dương lại không ngừng được nước mắt, ngay lập tức quỳ xuống dập đầu. Lấy địa vị của Triệu Tự Doanh mà đưa ra hứa hẹn như vậy, đích xác không cần lo lắng gì, hơn nữa lời này cho thấy Triệu Tiến đối đãi với y như người nhà, địa vị của Vương Tự Dương cũng theo đó tăng lên.
Triệu Tiến hứa hẹn cho rất nhiều việc.
- Nghỉ ngơi cho tốt, cần gì cứ nói, nội trong mười ngày sẽ cho ngươi một lời giải thích.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ nghị sự trong phòng, Cát Hương cười bình phẩm.
- Một năm nay không đến, lão Vương không ngờ cũng hào phóng hơn rồi, rõ ràng lại không cần màn tới tốn bao nhiêu bạc.
Một đội của Vương Tự Dương tử thương nghiêm trọng, ở đó cầu khóc năn nỉ. Triệu Tiến và bọn huynh đệ lẽ dĩ nhiên cũng phải nghiêm túc bồi tiếp, nhưng lúc nghị sự riêng, tình cảnh lại rất thoải mái, hơn nữa mọi người đều rất cao hứng, vui sướng.
Cao hứng, vui sướng này tất nhiên không phải vui sướng khi người khác gặp họa mà là vì nguyên nhân khác.
- Người mua muối đến từ phủ Quy Đức là ai?
- Thường Đồng Chùy.
- Sai Thường Đồng Chụy trong vòng ba ngày mang tin tức đi, bằng không chuyện này chính là tính trên người hắn.
Triệu Tiến nói thản nhiên, nhưng ai cũng nghe ra được sát khí đằng đằng trong đó.
Trong phòng tình cảnh rất náo nhiệt, ngay cả người bình thường vui buồn không hiện ra mặt như Trần Thăng cũng tươi cười, ngay cả Như Huệ không can dự vào những việc động võ cũng đều không ngừng xoa tay hưng phấn.
Cát Hương cười mắng.
- Đám người Hà Nam kia còn thật cho rằng chỗ giáp ranh giữa hai tỉnh có tường chắn cản người hay sao? Cho rằng chúng ta không qua được sao?
Vương Triệu Tĩnh hứng phấn nói.
- Chuyện của Vương Tự Dương chỉ là việc nhỏ. Chính là là sau khi phát tài không biết kiềm chế, phạm vào tiền tài lẽ nào không lộ ra ngoài, như vậy mới rước vào tai họa cho chính mình. Nhưng chuyện này cũng là cơ hội của chúng ta, chúng ta cuối cùng cũng ra tay được với Hà Nam bên kia rồi.
Như Huệ cười, gật đầu phụ họa.
- Tam lão gia nói đúng, nếu như không có chuyện này, chúng ta còn phải mất công tạo ra cục diện, hiện giờ thì lý do đã đưa tới cửa rồi.
Triệu Tiến ngồi đó, vỗ nhẹ lên mặt bàn, trong phòng liền an tĩnh lại. Hắn nghiêm túc nói.
- Ai nấy tự mình trở về chuẩn bị, đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đội Thân Vệ, đội Nội Vệ, đội nhân mã đều phải sửa soạn sẵn sàng. Lần này mỗi đội đều phải điều động người ra, tránh khỏi rảnh rỗi mà phát bệnh.
Nói xong, Triệu Tiến liếc mắt nhìn Trần Thăng, lại cùng Vương Triệu Tĩnh, Lưu Dũng trao đổi ánh mắt. Mấy người đều cười rộ lên, những người khác theo đó cười to, trong phòng toàn trường cực kỳ vui vẻ.
Phủ Quy Đức ở Hà Nam tuy rằng là láng giềng với Nam Trực Lệ và Từ Châu, những chỗ chung nhau cũng không nhiều lắm, người dân cũng rất hạn chế túi lui buôn bán, giang hồ lục lâm ngoài những kẻ phạm vào tử tội đi nơi khác trốn đều là nước sông không phạm nước giếng, không liên lụy, đụng chạm lẫn nhau.
Buôn muối ngược theo Hoàng Hà mà lên, lưu vực tiêu thụ cũng dọc theo tuyến đó, phủ Quy Đức cũng là ăn muối phủ Hoài, hơn nữa muối lậu có con đường riêng, thậm chí còn mở rộng tới phủ Khai Phong, phủ Duyện Châu ở Sơn Đông, phủ Đại Danh ở Bắc Trực Lệ.
Chợ muối muối Từ Châu vừa mở, phủ Quy Đức lập tức có người lại đây mua, nghĩ cũng biết tư thương buôn muối ở Hà Nam bên kia cũng có cảnh chém giết, đến cuối cùng chỉ còn lại một nhà là Thường Đồng Chùy qua được bên này.
Thường Đồng Chùy tên thường gọi Thường Bính chọn mua không ít đồ vật ở Từ Châu, ngoại trừ muối ra, danh tửu Hán Tỉnh cũng mua hàng loạt, lẽ ra có quen biết mật thiết với Triệu Tự Doanh, dựa vào Triệu Tự Doanh mà phát tài, quen biết giữa hai bên cũng hẳn không tồi mới đúng. Nhưng thật ra lại không như vậy, Thường Bính lại vô cùng đề phòng đối với Triệu Tự Doanh.
Vân Sơn Hành vốn dĩ ở phủ thành Thương Khâu của phủ Quy Đức, có phân hiệu ở huyện Ngu Thành gần Hoàng Hà, nhưng sau khi Thường Bính này khởi nghiệp, hai phân hiệu này không ngờ lại bị y nuốt mất, mặc dù đối với bên ngoài thì tuyên bố y không có can dự vào chuyện này.
Không chỉ như vậy, y còn muốn xưng bá trên con đường đi tới Hà Nam này. Những người từ phủ Khai Phong, phủ Nhữ Ninh đi Từ Châu mua muối, y đều không cho qua, chỉ được mua muối trong tay y mà thôi.
Loại bất kính và thọc gậy bánh xe trắng trợn này, Triệu Tự Doanh tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng lúc muốn động thủ, phụ thân Triệu Chấn Đường của Triệu Tiến lại tới khuyên ngăn.
Triệu Chấn Đương bận rộn công việc nha môn trong thành, bình thường mặc kệ Triệu Tiến, lần này tới khuyên cũng là vì mấy vị Thư biện Lục phòng có tới nói qua. Bảo là Triệu Tiến phải cẩn thận, hắn là người Từ Châu, cũng là người Nam Trực Lệ, tại địa phương này động thủ là lý lẽ dĩ nhiên, nếu đi đến tỉnh khác rất dễ làm dấy lên mối thù chung, thậm chí trêu chọc đụng chạm tới quan phủ.
Mấy vị Thư biện này ngồi lâu ở trong nha môn, tâm tư kẻ nào cũng lanh lợi cẩn thận, cặn kẽ, bọn họ sơ sơ đoán được dụng ý của Triệu Tiến trong việc nép mình ra tay tấn công này, vì thế mới nói như vậy.
Đương nhiên, mấy vị Thư biện này đều có phần lời lãi từ các công việc làm ăn của Triệu Tự Doanh, dụng ý của lời này tất nhiên không phải khuyên Triệu Tự Doanh thu tay lại mà là khiến Triệu Tự Doanh bền vững hơn, không phải chịu thiệt thòi.
- Muốn làm gì thì cũng phải có lý do, vì người thân mà báo thù giết người, ngay cả quan phủ cũng phải phán tội nhẹ đi. Có lý do, có danh phận thì mới đúng lý hợp tình.
Tuy nhiên, Thường Đồng Chùy Thường Bính kia làm việc cũng rất cẩn thận. Nuốt sản nghiệp của Vân Sơn Tự, đối với bên ngoài lại nói là đám thiếu niên độc ác bản địa ở Thương Khâu gây nên. Cắt đứt con đường bán muối về Khai Phong, Nhữ Ninh, lại chỉ động thủ trong phạm vi phủ Quy Đức, ngoài ra vô cùng khách khí với Triệu Tiến, mỗi lần tới đều là cung kính khiêm tốn, lễ vật quý trọng, nhất thời thật đúng là không tìm được thóp.
Nhưng những chiêu trò lén lút không ít. Hai nơi huyện Ngu Thành, huyện Hạ Ấp rất gần Từ Châu, giao thiệp với cường hào thân sỹ bên kia và Triệu Tiến bên này, qua lại rất nhiều, vì thế đều bí mật qua bên này báo tin. Nói Thường Đồng Chùy an bài thủ hạ tại địa phương giáp ranh giữa Từ Châu và phủ Quy Đức, còn thường xuyên cổ vũ, khích lệ. Nói Triệu Tự Doanh có đến thì cũng không là gì với người Hà Nam chúng ta, một khi đến, chúng ta sẽ tận lực chém giết tới cùng.
Mặc dù là những cường hào thân sỹ Hà Nam biết lợi hại của Triệu Tự Doanh, đồng dạng cảm thấy ranh giới tỉnh chính là vực thẳm bằng trời, Triệu Tự Doanh cho dù có bản lĩnh lớn như trời cũng không qua được. Bọn họ mật báo chẳng qua là để lấy lòng, Thường Bính Thường Đồng Chùy kia làm lớn, bọn họ vẫn là bái phục.
Đồng thời, Hà Nam bên kia cảm thấy Triệu Tự Doanh không qua được, bọn họ cũng sẽ không tùy tiện tiến vào Nam Trực Tệ, tiến vào phạm vi thế lực của Triệu Tiến. Triệu Tiến cũng không vội vã đi tính sổ với y, dù sao mùa thu này hắn cũng vô cùng bận rộn.
Các nơi trang viên ở Từ Châu, mấy trại của lưu dân ở Thảo Oa Tử đều tới lúc thu hoạch, nói cho đúng là đám lưu dân khổ cực trồng trọt một năm đã tới vụ thu hoạch, chỗ lương thực này nhập kho sẽ giảm rất nhiều khoản nhập vào của Triệu Tự Doanh, đồng thời cũng làm cho lòng dạ của đám lưu dân an định lại.
Người nơi khác tới đây chịu kỷ luật và quản chế nghiêm khắc. Hằng ngày cực khổ rèn luyện, làm việc, mỗi người đều nhớ về quê hương. Nhất là Triệu Tự Doanh để bọn họ trong hoàn cảnh khép kín, khiến bọn họ không biết tình cảnh của quê hương, lúc chạy trốn giữ mạng có việc gì phát sinh hay không. Còn có những người vốn rằng sùng tín bắt đầu truyền giáo cho đám đông. Những người này đều bị trừng trị, bị đưa đến mỏ than, mỏ sắt nguy hiểm nhất, cực khổ nhất của Từ gia làm công, đến chết mới thôi.
Nhưng một năm nay vất vả, cực khổ biến thành lương thực nặng trịch thu hoạch vào tay, rất nhiều lòng dạ dao động, mờ mịt đều nhất thời trầm ổn, người chạy trốn được tới đây đều vẫn nhớ rõ tuyệt vọng và kinh hoảng lúc hạn hán, chết đói, nhìn thấy ruộng vườn có thu hoạch, bản thân tiếp tục được ăn no, tâm tư đều an định lại.
Các nơi trang viên ở Từ Châu đều được mùa, điều này làm cho rất nhiều người không ngừng kinh ngạc. Triệu Tiến và bọn huynh thì cảm thấy lẽ dĩ nhiên phải thế. Những quản sự của Vân Sơn Tự, Khổng Gia Trang, Hà Gia Trang lúc trước chỉ biết bóc lột, bức bách, lại không xây dựng thủy lợi, cải tiến nông cụ, mà Triệu Tự Doanh đều làm những việc này. Khơi thông mương máng, từ chỗ Từ gia ở Cảnh Sơn bên kia mua vào một lượng lớn nông cụ, lại có trâu cày hỗ trợ, thêm vào đó, Từ Châu còn trải qua mùa màng không có trở ngại, muốn không bội thu cũng khó.
Thảo Oa Tử bên kia là năm thứ nhất khai hoang, thu hoạch rất có hạn, tuy nhiên miễn cưỡng cũng tự cung tự cấp. Ngay cả thu nhập của Bi Châu bên kia cũng giảm rất nhiều. Tất cả thu hoạch của lưu dân ở Thảo Oa Tử đều là để chính những lưu dân đó sử dụng, Triệu Tự Doanh còn vận chuyển chia đều, bù đắp thêm.