Triệu Tự Doanh tính cả đội nhân mã, tính cả tất cả người biết cưỡi ngựa, tổng cộng cũng chỉ vỏn vẹn bốn trăm người. Trong số đó đa phần đều phải gọi là bộ binh cưỡi ngựa. Biết cưỡi ngựa, cũng cưỡi được ngựa phi nước đại, nhưng trông cậy họ cưỡi ngựa xung phong chiến đấu trên ngựa thì lại không xong. Nhưng chỗ giáp ranh giữa Bi Châu và Từ Châu lại có một hàng loạt người học võ Từ Châu sinh sống, không ít còn đều là người cưỡi ngựa, bằng không cũng không có cách nào đi ngăn chặn đội thương nhân buôn muối lậu.
Đội muối Phùng gia đã không dám đi theo phủ Hoài An bên đó sang đây, bọn dân buôn muối lậu khác cũng biết rõ đích thân cống nạp phần ngân lượng thường lệ, nhưng tựu chung vẫn có nhưng kẻ lớn gan mạo hiểm muốn vụn trộm đi ngang qua địa phận. Những kẻ này bắt được đều là chỗ tốt béo bở, những chỗ tốt đó không bằng đội muối Phùng gia, nhưng thịt muỗi dù nhỏ cũng là thịt, tháng ngày tươi đẹp của tất cả không được mấy ngày, tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Đám người này không ít kẻ xuất thân Từ Châu vệ, người giang hồ thân cận Triệu Tiến càng nhiều hơn. Triệu Tiến vừa lên tiếng kêu gọi, mọi người đều là ầm ầm đáp ứng, vừa mới bắt được muối có chỗ tốt lớn như thế, giúp đỡ cũng nên lắm.
Người giang hồ Từ Châu vệ và Từ Châu gom ra được hơn hai trăm nhân mã, Khương Mộc Đầu của Phòng Thôn Tập tất nhiên không cam lòng rơi lại đằng sau, hán tử biết cưỡi ngựa cầm đao của Phòng Thôn Tập và trấn Song Câu gom hết lại, cũng đã đuổi kịp.
Nếu như gấp gáp cứu người, lẽ dĩ nhiên sẽ không tiếc sức ngựa, toàn lực phi nước đại, ở ngoài trấn Ngung Đầu dừng lại chốc lát, dùng ngân lượng bảo Tôn Giáp bên đó cung ứng đầy đủ sau đó tiếp tục lên đường, rất nhanh đã chạy tới được bên này.
Khương Mộc Đầu ở phía bên ngoài nịnh nọt nói.
- Thật là may mắn. Tuy nhiên Tiến gia cũng là người có số làm nên chuyện lớn. Đám tặc tử Phùng gia kia lại đây trêu chọc, có kết cục này cũng phải lắm.
Kẻ có thân phận ngồi ở xung quanh vòng tròn đó đều đồng thanh phụ họa.
Ngọn nghành tới lần này đúng thật là một bước thủ sẵn một bước, một bước đi chậm, tức thì sẽ có cục diện không vãn hồi được, một bước đi nhanh, thì không cách nào đánh bại được toàn bộ Phùng gia.
Cát Hương nghe thấy điều này, lại xoay người cười nói với Trương Hổ Bân.
- Số mệnh của Trương Hổ Bân thật không tốt. Lần đầu tiên đi theo chính là tới Cao Gia Trang, lần đó không ngờ lại vượt qua...
Lời còn chưa dứt đã bị Triệu Tiến ra sức đánh cho một quyền, sắc mặt Trương Hổ Bân bên đó cũng đã biến đổi, Triệu Tiến cười khổ nói.
- Ngươi đi trước xem lại việc trấn thủ đêm nay lần nữa. Chớ suy nghĩ lung tung, hai lần đó ngươi đều có công lớn.
Cát Hương lúc đó mới kịp nuốt trở vào, lời nói này nếu như bị người khác cho là thật, Trương Hổ Bân này cả đời cũng không cần ngẩng đầu ở Triệu Tự Doanh nữa rồi. Vội vàng cười sượng sùng nói.
- Ta là nói giỡn chơi thôi, ngươi đừng coi là thật.
Một lần đi Cao Gia Trang kia, gia đinh gần như toàn diệt, Tôn Đại Lôi chết trận, lần này cũng là người ở ven rìa toàn bộ tan tành, nếu như quy kết hết trên số mạng của Trương Hổ Bân, vậy lỗi lầm quá lớn rồi.
Trương Hổ Bân bên kia còn chưa đi xa, Triệu Tiến đã cao giọng nói.
- Các vị, Trương Hổ Bân có dũng có mưu, cấp bậc Úy doanh của Triệu Tự Doanh là nhân tài xuất sắc nhất, tháng ngày sau này khẳng định sẽ đảm đương được một phía.
Lời này Trương Hổ Bân lẽ dĩ nhiên cũng là nghe thấy, thân mình run rẩy một cái, tuy nhiên cũng không quay đầu lại, không quay đầu lại y cũng biết rõ, sau lưng nhất định có vô số ánh mắt ngưỡng mộ.
Trong cả Triệu Tự Doanh lời bình phẩm "đảm đương một phía" này là lần đầu tiên Triệu Tiến nói ra, phân lượng quả thật không nhẹ.
Có người biết ý vội chuyển sang chuyện khác.
- Tiến gia, Phùng gia tài hùng thế lớn, sẽ kéo nhau trở lại lần nữa hay không?
Triệu Tiến hết sức ung dung, chắc chắn nói.
- Có lẽ sẽ tới lần nữa, nhưng sẽ không có tầm cỡ lớn như thế, cũng sẽ không có thế công lớn như thế.
Không đợi người khác nói, Triệu Tiến nói ra lý lẽ của mình.
- Phùng gia nếu như còn có dư lực, hoặc giả còn phái ra được đội ngũ tầm vóc gần như vậy, đó cũng không cần buôn muối làm gì nữa, phủ Dương Châu đều là người một nhà của bọn chúng.
Nhà quyền quý cự phú, nuôi dưỡng tư binh đoàn luyện là thường lệ của mấy ngàn năm qua, nhưng vũ lực đó vỏn vẹn chỉ là một thủ đoạn, cũng không trông cậy được. Thương nhân buôn muối vẫn phải chịu sưu cao thuế nặng trong luật lệ của Đại Minh, thủ đoạn ngầm trong đó sẽ có, nhưng có hạn mức.
Tầm vóc nhân mã gần ngàn người này, kỳ thật đã vượt quá lệ thường rồi, vả lại còn là gốc rễ Phùng gia bồi dưỡng tích tụ nhiều năm. Một lần tiêu hao hết sạch, muốn gầy dựng lần nữa thật không dễ dàng như thế, không có nhiều quan quân dạn dày từng trải chiêu dụ được như thế, cũng không có nhiều bọn vong mạng có sẵn để xúi giục như vậy.
Ngoài ra còn có một điều, nghề chính của Phùng gia là làm ăn buôn muối, tích chứa nuôi dưỡng tư binh cũng là để làm ăn buôn bán lớn hơn nữa càng có bảo đảm, Phùng gia không lẽ nào bỏ vốn liếng cầu vận rủi.
Điểm này khác với Triệu Tiến, thôn làng Từ Châu không có vương pháp gì, Dương Châu bên đó thì lại là nơi xương tủy của Đại Minh, bốn phía hoặc là đô thành hoặc là trọng trấn, trong thôn làng có nhiều thế gia quyền quý, gió thổi cỏ lay đều rất khó giấu diếm được người khác. So ra, ràng buộc Triệu Tiến khuếch trương phải gánh chịu ít hơn rất nhiều.
Một điểm mấu chốt nhất là gốc rễ sự nghiệp Triệu Tiến khác với gốc rễ sự nghiệp Phùng gia. Người ngoài nhìn vào, Triệu Tiến gầy dựng Triệu Tự Doanh là để làm ăn buôn bán rượu trắng nhà mình, để độc quyền mua bán các loại mặt hàng trong sáng trong tối. Nhưng gốc rễ chính là, đích ngắm của tất cả làm ăn buôn bán của Triệu Tiến đều là để cho Triệu Tự Doanh lớn mạnh, hết thảy thủ đoạn của Phùng gia đều là để phát tài.
Gốc rễ khác nhau này, quyết định võ lực của Triệu Tiến mạnh xa hơn cái gọi là gia tộc đệ nhất Giang Bắc, quyết định Phùng gia không cách nào võ bị lần nữa, tranh giành thắng lợi lần nữa,
Hết thảy mọi thứ việc làm của Phùng gia đều là để phát tài, còn mục tiêu của Triệu Tiến càng cao xa hơn, đây kỳ thật cũng quyết định thắng bại của đôi bên.
Triệu Tiến cười nói.
- Mọi người cũng không cần lo lắng Phó tướng Lang Sơn kia sẽ phái binh tới, hoặc là người khác phái binh sang. Nhiều tù binh ở trong tay chúng ta như vầy, Phó tướng Lang Sơn kia sẽ phái người tới đàm phán. Bằng không náo loạn lên, đại tướng triều đình phái binh để thương gia giàu có đánh chết đi sống lại. Chớ nói tới quan chức không giữ được, cái đầu cũng không bảo đảm. Có cái thóp này ở trong tay, ông ta sao còn dám xằng bậy. Có tấm gương như thế trước mắt mọi người, ai còn sẽ giẫm lên vết xe đổ.
Nói ra một tràng dài mọi người đều gật đầu, Triệu Tiến đứng dậy, hào khí tan mây nói.
- Chư vị, hiện giờ cục diện Thảo Oa Tử sơ lược ổn rồi. Lúc tới mọi người đều đã nhìn thấy được, nơi này đất đai bằng phẳng, sông suối khe mương đều có không ít. Nếu như khai khẩn thành ruộng đất, đó tất nhiên là ruộng tốt. Hiện giờ trên mặt đất Nam Trực Lệ ngoại trừ những nơi đất mặn đồng chua kia, vậy còn có đất tốt gì, nơi nào còn có đất trống gì. Bên này lại có nhiều như vậy, cục điện tốt đẹp này, Triệu Tiến sẵn lòng tới làm với mọi người.
Toàn trường trước hết là yên lặng, sau đó mọi người nhỏ giọng bàn bạc với nhau, tiếp đó thì ồn ào hẳn lên. Trong lòng người thời đại này, đất đai điền sản cao hơn hết thảy. Cái đó không chỉ năm này sang tháng nọ làm ra lợi tức, còn đời đời kiếp kiếp cho con cháu kế thừa. Vốn rằng mọi người không có ý muốn gì, chẳng qua là tới giúp Tiến gia một tay, kiếm chút ân tình, sau khi xong việc lấy được chỗ tốt. Nghe Triệu Tiến nói như thế, mọi người mới đột nhiên nhận ra, bãi hoang vắng vẻ này cũng là đất đai vô chủ, chờ đợi khai khẩn thành ruộng tốt.
Có người dè chừng hỏi.
- Tiến gia, trong Thảo Oa Tử nghe nói đã có không ít thôn trang, đất tốt cũng chiếm hết rồi.
Triệu Tiến cười nói.
- Bãi cỏ hoang to như thế này, đều bị triều đình định ra không được khai hoang trồng trọt, để cho đồng muối cắt cỏ nấu muối. Nói cách khác, những thôn trang đó đều không có vương pháp che chở. Không có vương pháp che chở, vậy thì cần dựa vào đao thương gặp mặt nói chuyện rồi. Nói về đao thương ai so được với chúng ta.
Còn chưa dứt lời, người vây ở xung quanh đều phải trầm trồ khen phải. Lời này nói động tới suy nghĩ trong lòng mọi người, từ khi Triệu Tiến dẫn tất cả giết ra khỏi Từ Châu, khắp chốn đều phải gẫy nát như củi khô cành mục, không có người nào ngăn đỡ được. Đây khiến cho mọi người đều phải tràn ngập tự tin, vừa nói vừa ngẫm nghĩ lập tức cảm thấy tiền đô vô lượng.
Tất nhiên có một số chuyện mọi người ngầm hiểu không nói ra, chẳng hạn như thật muốn khai khẩn, khẳng định phải do Triệu Tự Doanh dẫn dắt mọi người, mọi người khẳng định sẽ tuân thủ hiệu lệnh Triệu Tiến làm việc.
Trong những người khen phải không ít người đều là quân hộ xuất thân Từ Châu vệ và Từ Châu tả vệ. Kẻ biết cưỡi ngựa luyện võ, kém cỏi nhất cũng là kẻ trong nhà Bách hộ đưa ra, nói cách khác cũng là võ quan triều đình, nhiều đời chịu ơn vua, nhưng tiếng khen phải của bọn họ đều vang hơn so với bất kỳ kẻ nào, chẳng mảy may cảm thấy Triệu Tiến làm như thế là trong mắt không còn vương pháp. Đối với bọn họ mà nói lợi lộc mới là thật, vương pháp là cái gì?
Tình cảnh vô cùng sôi sục, lửa cháy lớn hừng hực ở nơi xa càng tô đậm tình cảnh này, bên kia đang hỏa thiêu thi thể.